Lệ Tổng, Phu Nhân Muốn Bỏ Trốn

Chương 24

/1655



"Tôi còn nợ bà bao nhiêu tiền thuê nhà, nói một con số. Ngoài ra, ngày mai tôi sẽ trả phòng." Nguyên Y nói thẳng.

Bà chủ nhà sững người, có vẻ không ngờ Nguyên Y lại nói vậy  "Sao đang ở yên lành mà lại không ở nữa? Chuyện tiền thuê nhà dễ nói mà, tôi có thể hoãn cho cô… không, tôi thậm chí có thể không lấy tiền nữa…”

"Vào việc chính đi." Nguyên Y thẳng thừng ngắt lời bà ta.

Giọng bà chủ nhà ngừng lại ngay, bà ta nhớ đến lý do mình đến đây, nhìn thấy vẻ tự tin của Nguyên Y, sự nghi ngờ trong lòng bà ta càng chắc chắn hơn.

"Nguyên Y, có phải cô đã biết chuyện gì đó không? Tại sao con gái tôi lại muốn tự tử vậy?" Nhắc đến bi kịch suýt xảy ra vào lúc ban ngày, bà chủ nhà không kìm được nước mắt mà bật khóc.

Nếu không có lời nhắc nhở của Nguyên Y, nếu bà ta không tin lời cô… thì hậu quả sẽ ra sao…

Chỉ nghĩ đến điều đó thôi đã khiến bà chủ nhà rùng mình.

"Cô bé Hà Diễm đã nói gì chưa?" Nguyên Y không trả lời mà hỏi ngược lại.

Bà chủ nhà nghẹn ngào nói  "Con bé không chịu nói gì cả. Đó là lý do tôi đến tìm cô. Chắc chắn là cô biết chuyện gì đó, vì vậy cô mới nhắc nhở tôi, đúng không?"

Dưới ánh mắt đầy kỳ vọng của bà chủ nhà, Nguyên Y từ từ lắc đầu  "Tôi không biết gì cả, chỉ thông qua khí sắc và mạch tượng của bà mà thấy bà có khả năng phải chịu cảnh đầu bạc tiễn đầu xanh, và điều đó sẽ xảy ra ngay trước mắt."

Bà chủ nhà ngẩn người.

Từng chữ Nguyên Y nói, bà ta đều hiểu, nhưng khi ghép lại với nhau thì bà ta lại không hiểu gì cả. Đặc biệt là khi những lời này lại do Nguyên Y nói ra.

Một người phụ nữ suốt ngày ăn diện diêm dúa, như một đóa hoa lẳng lơ, sống dựa vào đàn ông, làm sao có thể nói ra những lời như vậy?

Trong khi bà chủ nhà còn đang ngây người, Nguyên Y không còn hứng thú nữa, xua tay  "Bà về đi, dành thời gian ở bên con gái. Khi nào hiểu được những lời tôi vừa nói thì hẵng liên lạc lại."

Nói xong, Nguyên Y quay người vào phòng.

Vừa bước vào căn phòng nhỏ hẹp, Nguyên Y đã bắt gặp ánh mắt tò mò của cậu bé.

Lòng cô bất giác thấy ấm áp, cô ôm lấy cậu bé vừa bị bắt quả tang vào lòng, bóp nhẹ má cậu bé  "Sao? Lo lắng cho mẹ à?"

"Lo mẹ bị bắt nạt, bà chủ nhà hung dữ lắm." Tiểu Thụ ngoan ngoãn gật đầụ

Nguyên Y không kìm được mà bật cười, cố tình nhíu mày, trông vô cùng dữ dằn  "Mẹ còn dữ hơn bà ấy nhiều  Gào ú  "

"Hahaha… Mẹ  Meo meo " Cậu nhóc cười khúc khích.

Nguyên Y cố nhịn cười, chỉnh lại phát âm cho cậu bé  "Không phải "meo meó, là "gào ú  ""

"Meo meo  "

"Gào ú  "

Khi trời sáng, Nguyên Y mở mắt ra.

Một đêm dài đằng đẵng cuối cùng cũng kết thúc.

Nguyên Y thở dài trong im lặng.

Sự thật chứng minh rằng cô vẫn chưa quay lại thế giới của mình, vẫn ở trong thế giới của quyển sách này.

Điều khác biệt là cậu nhóc vốn phải bị thương nặng nhập viện, giờ đây lại ngoan ngoãn nằm trong lòng cô.

Ngôi nhà của nguyên chủ thật khó chấp nhận, cuối cùng cả cô lẫn Tiểu Thụ đều ngủ mà không cởi quần áo.

Nhưng Tiểu Thụ lại ngủ rất ngon, vì đây là lần đầu tiên cậu bé được nằm trên một chiếc giường có đệm, hơn nữa còn ngủ cùng với mẹ.

Không thể chịu nổi nữa, trời vừa sáng, Nguyên Y đã gọi chủ nợ đến để thanh toán.




/1655

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status