“Mẹ uống nước đi.” Cậu bé hơn ba tuổi đã biết tự đun nước, rửa sạch ly rồi đưa ly nước ấm đến trước mặt Nguyên Y.
“Tiểu Thụ, con còn nhỏ, đun nước như vậy rất nguy hiểm, từ nay đừng tự làm nữa.” Nguyên Y cầm lấy ly nước, kéo con trai về phía mình.
Tiểu Thụ chớp mắt, dường như không nghĩ đun nước là việc nguy hiểm, nhưng cậu bé rất ngoan, không phản bác mẹ.
“Con biết rồi ạ.”
Nguyên Y hài lòng mỉm cười.
Đôi mắt Tiểu Thụ sáng rực “Mẹ ơi, chúng ta bắt đầu dọn đồ luôn ạ?”
“Đúng vậy.” Nguyên Y cười.
Nhìn thấy sự háo hức của Tiểu Thụ khi sắp chuyển nhà, lòng cô cũng trở nên nhẹ nhõm và vui vẻ.
Nghe mẹ trả lời, Tiểu Thụ hò reo sung sướng rồi chạy đến góc giường, lôi ra một thùng giấy.
Nguyên Y ngỡ ngàng một lúc rồi nhận ra ở chỗ gác hẹp, chừng nửa mét giữa cuối giường và tường,là chiếc giường của Tiểu Thụ. Còn cái thùng giấy đó là thùng đựng quần áo của cậu bé.
Nhìn đống quần áo đắt tiền, sặc sỡ của nguyên chủ để lộn xộn trên giường và thấy Tiểu Thụ cẩn thận gấp gọn từng món đồ cũ của mình, Nguyên Y không khỏi tức giận.
Cô quyết định sẽ gom hết đống quần áo lòe loẹt của nguyên chủ, mang đi bán hết ở tiệm đồ cũ.
Thấy Tiểu Thụ gấp gọn quần áo cũ vào một túi vải, Nguyên Y không nhịn được nữa, bước đến ngăn con lại “Tiểu Thụ, những quần áo này mình không mang đi nữa.”
Cậu bé bối rối nhìn mẹ rồi lại nhìn xuống mấy bộ quần áo cũ trong tay “Mẹ ơi, mấy bộ này vẫn còn mặc được mà.”
“Nhưng quần áo chật quá rồi, không mặc vừa nữa.” Nguyên Y kiên quyết lắc đầụ
“Nguyên Y ”
Đột nhiên, cửa nhà trọ bị mở toang, bà chủ nhà to béo xuất hiện, trông thê thảm hơn hẳn ban sáng.
Khi nhìn thấy Nguyên Y, bà ta lo lắng, cuống cuồng nói “Nguyên Y, mày… cuối cùng mày cũng về rồi ”
Nguyên Y ôm Tiểu Thụ vào lòng, không hài lòng nhìn bà chủ nhà, nói “Bà làm con trai tôi sợ rồi đấy.”
Nguyên Y ôm Tiểu Thụ vào lòng, nhìn bà chủ nhà vừa bước vào với vẻ khó chịụ
Chỉ cần liếc qua, Nguyên Y đã thấy sự thay đổi trong khí sắc của bà ta. May mắn thay, có vẻ như bà ta đã nghe theo lời cô. Bi kịch đã không xảy ra, cũng tránh được số phận người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.
"Xin… xin lỗi." Bà chủ nhà bị giọng điệu lạnh lùng của Nguyên Y làm cho tái mặt, lúng túng xoa hai bàn tay mập mạp vào nhau, nhìn Nguyên Y với ánh mắt đầy hy vọng.
Nguyên Y khẽ vỗ vào vai Tiểu Thụ. Cậu bé ngẩng đầu lên, nhỏ giọng nói "Mẹ ơi, con không sợ."
"Mẹ biết mà, con rất dũng cảm." Nguyên Y cười nhẹ, nhớ lại khoảnh khắc đầu tiên gặp cậu bé, cậu bé như một con sói nhỏ bảo vệ gia đình.
Cuộc đối thoại giữa hai mẹ con càng khiến bà chủ nhà càng ngại ngùng hơn.
Đây là lần đầu tiên bà ta đứng trong căn phòng này mà lại có cảm giác như vậy.
Nhưng vì có việc cần nhờ vả nên bà ta chỉ có thể cười gượng với người phụ nữ mà trước giờ bà ta luôn xem thường.
"Con tự chơi một lát được không?" Nguyên Y nói với Tiểu Thụ.
Tiểu Thụ hiểu chuyện gật đầu, nhưng vẫn không quên liếc nhìn bà chủ nhà một cách cảnh giác.
Thấy ánh mắt đề phòng của cậu bé, bà chủ nhà cố gắng nở một nụ cười hiền lành.
"Ra ngoài nói." Nguyên Y đứng chắn trước bà chủ nhà, cắt ngang nụ cười lấy lòng của bà ta.
Bà chủ nhà vội vàng gật đầu, cùng Nguyên Y bước ra ngoài cửa.
|
/1655
|

