Lệ Tổng, Phu Nhân Muốn Bỏ Trốn

Chương 25

/1655



Còn chuyện của gia đình bà chủ nhà...

Lúc đầu cô mở lời nhắc nhở một phần vì lòng tốt, một phần coi bà chủ nhà là khách hàng tiềm năng, nhưng sau khi gặp Lý Gia Bảo, tạm thời cô không còn thiếu tiền nên chuyện của con gái bà chủ nhà cứ để họ tự tìm đến cô nếu còn duyên.

Người hành nghề huyền y như cô rất coi trọng nhân quả. Nếu số phận của Hà Diễm vẫn còn duyên sống tiếp thì bà ta sẽ tin lời cô và tìm đến cô.

Người đến đòi nợ rất nhanh, thấy Nguyên Y thật sự có tiền trả, ai nấy đều ngạc nhiên.

Sau khi thanh toán nợ nần, mấy gã với hình xăm cánh tay định giở trò đùa cợt nhưng khi chạm phải ánh mắt lạnh lùng của Nguyên Y, bọn họ đều rút lui.

Tiễn đám chủ nợ đi xong, Nguyên Y cũng chuyển khoản tiền thuê nhà còn thiếu rồi cùng Tiểu Thụ rời khỏi khu ổ chuột đã ở mấy năm.

Trên đường về nhà mới, Nguyên Y ghé qua cửa hàng đồ cũ trong ký ức của nguyên chủ, bán hết đống túi xách hàng hiệu và quần áo xa xỉ mà nguyên chủ từng mua, thu về được khoảng tám vạn.

Nhìn số tiền mới chuyển vào tài khoản ngân hàng, Nguyên Y càng có cái nhìn rõ ràng về sự phù phiếm của nguyên chủ.

Thành phố Bắc Kinh, tòa nhà chọc trời biểu tượng của thành phố, thuộc về tập đoàn Lệ thị.

Trong văn phòng tổng giám đốc trên tầng 101, Nghiêm Trực mang bữa trưa dinh dưỡng do đầu bếp riêng của công ty chuẩn bị cho Lệ Đình Xuyên đến, kèm theo tin tức mới nhất về Nguyên Y.

"Lệ gia, một tiếng trước, Nguyên Y đã đưa tiểu thiếu gia đến căn hộ mới thuê. Hai mươi phút trước, Lý nhị thiếu cũng đến đó, đến giờ vẫn chưa rời đi."

Nói xong, Nghiêm Trực cúi đầu, không dám nhìn sắc mặt của ông chủ mình.

Sắc mặt Lệ Đình Xuyên lúc này thực sự rất khó coi.

"Cô ta to gan thật." Một lúc sau, Lệ Đình Xuyên phát ra một tiếng cười lạnh rợn người.

Anh hối hận vì đã cho Nguyên Y thời gian một tháng. Nếu biết cô ta vô liêm sỉ như vậy, anh nên trực tiếp đưa đứa bé đi.

Nghiêm Trực âm thầm mắng Nguyên Y.

Người phụ nữ này lại dám làm nghề xấu ngay trước mặt tiểu thiếu gia 

"Nghiêm Trực, chuẩn bị xe." Lệ Đình Xuyên ra lệnh.

"Vâng, Lệ gia." Nghiêm Trực không do dự chấp hành mệnh lệnh của ông chủ.

Chưa đầy mười phút sau, đoàn xe của Lệ Đình Xuyên rầm rộ hướng về khu chung cư mới thuê của Nguyên Y.

Gần đến nơi, điện thoại của Nghiêm Trực reo lên.

Cậu ta nghe máy rồi nói vài câu, sau đó quay sang Lệ Đình Xuyên  "Lệ gia, Lý nhị thiếu đã đi rồi."

Trong giọng nói của cậu ta còn có chút tiếc nuối.

Nghiêm Trực tiếc là vì Lý Gia Bảo đã rời đi trước một bước.

Theo cậu ta thấy, nếu họ bắt được tại trận thì sẽ có lý do để ép Nguyên Y giao đứa trẻ ra. Như vậy, việc mang tiểu thiếu gia đi sẽ dễ dàng hơn nhiềụ

Sau đó, bất kể Nguyên Y thích qua lại với bao nhiêu người đàn ông cũng chẳng liên quan gì đến Lệ gia.

Đáng tiếc, Lý Gia Bảo đã đi mất.

Lệ Đình Xuyên cũng nhận ra sự tiếc nuối trong giọng nói của Nghiêm Trực, chỉ khẽ liếc mắt nhìn cậu ta mà không nói gì.

Anh cụp mắt xuống, che đi sự âm u chẳng ai có thể thấy.

"Lệ gia, chúng ta vẫn đi chứ?" Nghiêm Trực thử hỏi.

"Đi." Lệ Đình Xuyên chỉ nói ra một chữ.

Sau một đêm chịu đựng trong căn nhà mà nguyên chủ từng thuê, cuối cùng Nguyên Y cũng được tắm rửa sạch sẽ, cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiềụ




/1655

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status