Gả Cho Vai Ác, Tôi Được Sủng Lên Sủng Xuống

Chương 21

/685



lập tức cúi đầu nhận lỗi thay em “Ba, Khương Lăng nó không cố ý đâu, ba đừng giận.” Khương Lăng chẳng nói chẳng rằng, chạy vù vào phòng ngủ lớn, xách ngay hành lý mà nguyên chủ đã thu dọn sẵn từ trước.

Lúc thấy hộp sữa mạch nha và lon cam ngào đường bị vứt bừa trên giường, cô dừng lại một chút, rồi nhanh chóng lao ra khỏi phòng.

Cô kéo tay Khương Liên một bên, tay kia kéo theo Tống Quan Thư.

Trước khi rời đi còn lạnh lùng để lại một câu “Đi thì đi ” Tối hôm đó, Khương Lập Võ tan học muộn, về nhà sau giờ tự học.

Cầu thang không có đèn, cậu lần mò từng bước một lên tầng.

Bỗng thấy có người đứng lặng dưới cầu thang, cậu giật bắn cả người, tưởng mình gặp ma.

Cậu không dám bước tiếp, thì “con ma” ấy lại chủ động đi xuống, càng lúc càng gần.

Đến khi thấy rõ mặt, cậu thở phào “Chị cả?” Là người quen thì chẳng còn gì phải sợ, cậu vỗ vỗ ngực “Sao chị lại về vậy?

Hôm nay có chuyện gì đặc biệt à?” Nói vậy cũng chẳng sai.

Mới cách đây chưa đến một tuần, nhà tổ chức đám cưới ngay dịp sát rằm tháng Giêng, Khương Liên vừa mới về nhà không bao lâụ Khương Liên miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, không trả lời câu hỏi của em mà hỏi ngược lại “Trên trường ăn uống đủ no chứ?” Vừa nói, chị vừa thò tay vào túi, định lấy tiền và tem phiếu đưa cho cậụ Khương Lập Võ đang tuổi ăn tuổi lớn, chị sợ em đói bụng.

Cậu lùi lại hai bước, vội xua tay “Tiền tiêu vặt chị ba cho em vẫn còn, chị để dành tiền mà mua kẹo cho con chị ăn.” Cậu nhận tiền của Khương Lăng là vì chị ba còn độc thân, chưa có gánh nặng.

Còn chị cả thì khác, có chồng, có gia đình riêng, sao có thể cứ mãi móc tiền về nhà mẹ đẻ?

Vả lại chị cả còn phải nuôi con nhỏ, đâu thể tiêu xài tùy tiện.

Cậu chợt thấy tay Khương Lăng xách theo một túi hành lý lớn, chính là túi được đặt ở góc phòng ngủ ba mẹ, đựng toàn đồ dùng thường ngày của chị ba.

Khương Lập Võ thấy sắc mặt ba người có phần lạ lạ, cũng tò mò bước theo xuống lầụ Gió đêm lạnh buốt, Khương Liên lên tiếng trước, giọng nói hơi gượng gạo “Đừng tiễn nữa, em mau quay về đi.” Khương Lập Võ vẫn chưa hiểu chuyện gì, ánh mắt lướt qua người đàn ông lạ đứng cạnh chị ba, trong lòng tò mò lắm, nhưng đang có mặt người ngoài nên không tiện hỏi.

Xuống đến dưới lầu, Khương Liên mới sực nhớ ra chuyện quan trọng “Em xách theo hành lý thế này là định...” Khương Lăng đáp thản nhiên “Em chuyển sang ở ký túc xá công nhân.” Khương Liên bất chợt nhớ tới chuyện hồi chiều mình vào phòng tài vụ tìm Khương Lăng, chẳng lẽ con bé đã sớm đoán được sẽ bị cha đuổi khỏi nhà nên mới chủ động xin chuyển sang khu tập thể?

Nhưng nếu đã biết trước chuyện sẽ xảy ra, sao lại không tìm cách tránh đi?

Mang theo tâm niệm “một nhà yên ổn là trên hết”, Khương Liên nhỏ nhẹ khuyên nhủ “Ba mình vốn là vậy, bao nhiêu năm rồi, em còn lạ tính ba à?

Nghe lời chị, quay lại nhận lỗi một câu là xong thôi, đừng cứng đầu nữa.” Lúc này, Khương Lập Võ cuối cùng cũng đoán được đầu đuôi sự việc khi anh không có nhà, ba lại to tiếng với chị ba, mà Khương Lăng không chịu nhún nhường, nên ông giở chiêu cũ, dọa đuổi ra khỏi nhà.

Cậu ta ngập ngừng nói “Chị ba dọn ra ký túc xá ở cũng tốt… so với ở nhà chắc còn dễ chịu hơn.” Khương Liên cau mày “Để hàng xóm biết thì mất mặt




/685

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status