Gả Cho Vai Ác, Tôi Được Sủng Lên Sủng Xuống

Chương 22

/685



lắm.” Khương Lăng đưa tay khoác lấy vai chị, vẫy vẫy tay với em trai “Chị cả à, chị lập gia đình rồi, mấy chuyện lặt vặt trong nhà mình cũng đừng lo quá.” Khương Lập Võ vẫn muốn chạy theo hỏi thêm đầu đuôi, nhưng hai chị em đã đi khuất trong bóng tối.

Cậu ta đành xách túi quay về nhà.

Không khí trong nhà nặng nề khó tả.

Mấy nhà bên cạnh đã ăn cơm xong từ lâụ Trong bếp tập thể, Tôn Nhất Lan mặt mày sa sầm đang lúi húi nấu nướng.

Khương Lập Võ vừa bước vào nhà, liền thu người lại như chuột thấy mèo, chẳng dám thở mạnh.

Khương Lăng dọn đi, trong nhà dường như thiếu hẳn một người có thể trò chuyện.

Cậu ta chẳng hợp với vợ chồng anh trai, mà lại càng không dám mở lời với người cha đang nổi trận lôi đình.

Đến khi nằm trên giường, trong đầu Khương Lập Võ vẫn quay mòng mòng Khương Lăng rốt cuộc vì chuyện gì mà cãi nhau với cha đến mức bị đuổi đi?

Còn người đàn ông đứng bên cạnh chị khi nãy… rốt cuộc là ai?

Khu tập thể nhà máy hóa mỹ phẩm về đêm vắng lặng, đèn đường lác đác, ánh sáng mờ nhòe phủ lên mặt đường loang lổ.

Khương Lăng từ trong túi hành lý lục lọi một lúc, rồi lôi ra hai lon quả hộp cùng một túi bột mạch nha.

Vừa thấy mấy món ấy, Khương Liên thoáng sững người “Đây chẳng phải là…” Chưa kịp hỏi xong, Khương Lăng đã nhét hai lon cam hộp vào túi áo bông của chị “Mang về cho bọn nhỏ ăn.” Túi vải đựng bột mạch nha thì cô móc lên ghi đông xe đạp của Tống Quan Thư “Cái này anh đem về mà dùng.” Lần đầu tiên trong đời, Tống Quan Thư gặp cảnh quà cáp mang tới nhà người khác lại bị mang trả về y nguyên.

Khương Lăng đúng thật là...

một đóa hoa lạ đời.

Thế nhưng, cái cách cô làm lại khiến người ta cảm thấy...

hả dạ.

Khương Liên chọc nhẹ ngón tay lên trán em, nửa trách nửa thương “Ba mẹ chắc chắn sẽ giận lắm, lần này khó mà tha thứ được.

Sau này làm việc gì cũng nên nghĩ đến hậu quả một chút.” Cô thật sự không hiểu nổi tình hình hôm nay lại xoay ra thế này.

Lẽ ra hôm nay chỉ là chuyện đưa người yêu về ra mắt, cuối cùng ba người bị “tống cổ” ra ngoài.

Khương Lăng nhún vai chính là vì đã nghĩ tới hậu quả, nên mới quyết định như vậy.

Nghĩ đến vẻ mặt tức giận của cha mẹ, cô lại thấy cả người nhẹ nhõm.

Cô quay sang nói với Tống Quan Thư “Anh về trước đi.

Em và chị hai đến ký túc xá nghỉ tạm một đêm.” Tống Quan Thư đáp ngay “Hai cô gái đi buổi tối không an toàn.

Anh đưa hai người đến nơi rồi mới về.” Bị mất mặt trước mặt em rể thế này, Khương Liên vừa thấy ngượng, vừa lo liệu chuyện này sẽ ảnh hưởng đến hình tượng của em gái trong lòng anh ta hay không.

“Tiểu Tống à, làm em chê cười rồi.

Ba tính nóng nhưng không phải người xấu đâu, nếu tiếp xúc nhiều hơn, cậu sẽ thấy ông là người rất ngay thẳng.” Khương Liên vẫn cố giữ thể diện cho em gái.

“Khương Lăng là con gái út trong nhà, được ba mẹ cưng nhất đấy.” Khương Lăng nhìn lên trần nhà bất lực, chị cô đúng là có năng khiếu nói sai sự thật.

Mới lúc nãy Khương Chí Phúc còn giơ tay định tát cô, giờ lại thành người thương cô nhất.

“Sau này nếu em dám làm gì có lỗi với nó, đừng nói ba mẹ, cả mấy chị em tụi chị cũng không tha cho em đâụ” Lẽ ra câu này phải do Khương Chí Phúc hay Khương Lập Văn nói ra mới đúng.

Nhưng đành chịu, không trông mong gì được ở




/685

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status