Gả Cho Vai Ác, Tôi Được Sủng Lên Sủng Xuống

Chương 20

/685



có chút gấp gáp.

Chính câu nói đó lại trở thành lý do để ông tìm chỗ phát tiết.

“Bốp ” Một cái tát giáng xuống rõ to.

Khương Liên chỉ thấy má mình nóng rát như lửa đốt.

Tôn Nhất Lan không những không xót con, mà còn lạnh lùng mỉa mai “Đáng đời Đã bảo đừng có chõ mồm vào, cứ thích ra mặt làm gì.

Giờ làm bố mày nổi giận rồi, hài lòng chưa?” Khương Liên ôm mặt, sững sờ nhìn cha mình, từ khi lập gia đình đến nay, cô chưa từng bị đánh nữa.

Giờ đã ngoài ba mươi, con cái cũng vào tiểu học, vậy mà vẫn bị tát ngay giữa nhà mình.

Đau là một chuyện, nhưng cảm giác ê chề nhục nhã mới là thứ không thể nuốt trôi.

Thấy má chị cả đỏ ửng in rõ năm dấu tay, Khương Lăng nhíu mày, lạnh giọng “Ba bị làm sao vậy?

Chị ấy có nói sai gì đâu, sao lại đánh chị?” “Con gái tôi, tôi muốn đánh thì đánh, cần gì lý do ” Tôn Nhất Lan cũng xen vào “Còn cô, nói chuyện với bố kiểu gì đấy?

Nếu không phải cô gây chuyện, bố cô có phải động tay với chị cô không?” Khương Lăng có thể cảm nhận rõ làn da dưới tay mình đang nóng dần lên từng chút.

Cô lạnh lùng cãi lại “Con sai ở chỗ nào?

Bây giờ là thời đại hôn nhân tự do, con yêu ai, muốn gả cho ai là quyền của con.” Ông Khương tức đến đỏ cả mặt, rống lên “Bao nhiêu năm nay nuôi nấng mấy chị em tụi mày, cơm ăn áo mặc đều do tao khuân vác ở nhà máy mà có Giờ lớn rồi, cánh cứng lông dài, dám đứng lên cãi cha mẹ hả?

Sớm biết sau này bất hiếu như thế, lúc mới sinh ra tao đã Cả nhà chẳng có lấy một ai đứng ra can ngăn, vợ chồng Khương Lập Văn thì chỉ hận bố mình ra tay chưa đủ mạnh, đứng bên cạnh âm thầm cổ vũ.

Khương Lăng cụp mắt, giọng bình thản “Tiếc là trên đời không có thuốc hối hận.

Nếu bây giờ ba đánh chết bọn con, thì gọi là giết người.

Ba không muốn cả nhà máy biết ba đánh con chứ?

Mà một khi chuyện bung ra, chắc gì ai còn yên thân được?” Khương Liên giật nhẹ tay áo em gái, khẽ nhắc “Nhỏ tiếng thôi, dù sao cũng là cha mẹ sinh ra mình.” Khương Chí Phúc là kiểu đàn ông gia trưởng cố chấp, luôn cho rằng vợ con là tài sản riêng, đánh mắng thế nào cũng là chuyện trong nhà, chẳng ai có quyền can thiệp, kể cả là giám đốc xưởng.

Nhưng ông ta cũng chẳng phải người gan lì bất chấp.

Nghe giọng Khương Lăng cứng rắn, trong lòng cũng hơi lăn tăn.

Trong mắt ông ta, chỉ có con gái đầu là ngoan hiền.

Hai đứa sau đều khó bảo.

Đứa thứ hai từng dám tố cáo ông lên xưởng.

Trước đây còn nghĩ đứa út không đến nỗi… giờ thì khỏi nói.

Đã làm độc tài trong nhà nhiều năm, Khương Chí Phúc có cách nắm thóp người khác, cách ông ưa dùng nhất, chính là “đuổi ra khỏi nhà”.

Vợ ông không còn chỗ nương thân bên nhà ngoại, một khi bị đuổi khỏi khu tập thể, bà sẽ chẳng khác gì lang thang ngoài đường.

Vợ còn thế, huống gì đám con cái.

Chỉ cần ông nói “đuổi ra khỏi nhà”, đứa nào cũng sẽ lập tức ngoan ngoãn cúi đầu nhận lỗi.

Cách này, ông rất ít dùng, bình thường chỉ cần nắm tay lại là đủ giải quyết.

Lần này, ông giận đến tím mặt, gầm lên “Đây là nhà của tao, đứa nào không phục thì cút hết cho tao ” Trong lòng Khương Lăng khẽ lắc đầu, Khương Chí Phúc mấy chục năm rồi mà vẫn chẳng khá lên được tí nào.

Bị đuổi khỏi nhà vốn là chuyện động trời.

Thói quen từ nhỏ khiến Khương Liên




/685

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status