Lục Dục Diễn còn trẻ, hơn nữa ở bên trong đều là các quan viên lão gia, càng cho thấy hắn không phải kẻ tầm thường.
Không hề kiêu ngạo mà hành lễ, có người không lấy quan hàm hơn người mà chắp tay đáp lễ, có người ỷ vào vai vế chào hỏi lại, cũng có người không để hắn vào trong mắt, cười nhạo đáp lại một tiếng.
Từ khi biết Lục Dục Diễn liên quan đến vụ án này, bọn họ cho rằng đây cũng là chuyện bình thường.
Khả năng nghe của hắn không tồi, giọng nói của các vị đại nhân hắn nhớ vô cùng rõ, có thể biết được thân phận của người đang cười nhạo, là Hình bộ tả Thị Lang Điền đại nhân.
Nói cho cùng, Điền đại nhân cũng không phải nhằm vào hắn mà là bất đồng chính kiến với phụ thân hắn là Lục Bồi Nguyên, không phải người cùng đường mà thôi.
Con ngươi của Điền đại nhân xoay chuyển nhìn hồng ngọc bên hông Lục Dục Diễn: ''Năm xưa gặp vận, có phải không hiền chất?''
Lục Dục Diễn đưa mắt lên nhìn, mắt hoa đào nhàn nhạt nhìn lướt qua từng khuôn mặt, không hề có ý định dừng lại, cứ như vậy không chút để tâm mà đi qua, cuối cùng đã vào đến chính giữa đại đường.
''Ta chưa từng muốn bước vào quan trường, gia phụ cũng không ở trong kinh, vốn dĩ vụ án này không tới phiên ta xen vào, nếu so với các vị đại nhân đây, ta nửa điểm không hơn, ơn vua mênh mông cuồn cuộn, ta giúp đỡ điện hạ một chân, đến đây cùng đại nhân xử lí vụ án, vốn vì được thánh thượng và điện hạ coi trọng, cho ta cơ hội rèn luyện, làm sao có thể nói năm xưa gặp vận đây.''
Giọng nói Lục Dục Diễn trong trẻo, nhưng lời nói ra lại không hề êm tai, giống như đêm ngày hè có gió, thổi tan ngột ngạt, bao bọc khí nóng, tự tại lại rất không được tự nhiên.
Bên trong công đường mọi người đều lén nhìn mặt nhau, nhất thời luống cuống buồn phiền.
Ở đây đều là người nhạy bén, ''Năm xưa gặp hạn'' là chỉ chuyện hắn bị gièm pha vì vị hôn thê của hắn thà tự tử chứ nhất quyết không chịu thành hôn, có thể nói Lục Dục Diễn ''Tứ lượng bạt thiên cân'', nói thành hắn liên lụy vào vụ án này.
Ngũ điện hạ chọn người, thánh thượng điểm đầu, ở đây còn ai dám nói là ''Năm xưa gặp hạn''?
Rơi vào tay đám người cả ngày chỉ chờ ''xì xầm'' bới móc quan lại truyền tai nhau kia, mũ quan đã rơi xuống vì tội bất kính.
Mấy câu nói đó của Lục Dục Diễn thật muốn lấy mạng người, vừa mới nói xong thì trên mặt Điền đại nhân thoắt xanh thoắt trắng, trong lòng liên tục phỉ nhổ.
Thật không hổ là Lục Bồi Nguyên dạy dỗ nhi tử, ngoài miệng công phu nhưng thật ra vô cùng lợi hại.
Thuận Thiên Phủ Doãn rất thân thiết với Lục Bồi Nguyên, rất chiếu cố Lục Dục Diễn, nghe Lục Dục Diễn nói một phen liền hiểu ra toàn bộ lời nói trong công đường ban nãy ba lần bốn lượt đều bị hắn nghe thấy hết.
Nói cái gì ''Mới dính một chút đã muốn chùi đít'', vụ án trở thành như ngày hôm nay, rõ ràng là do tặc nhân kia vô cùng xảo quyệt, tại sao có thể nói Thuận Thiên phủ bọn họ trên dưới không làm được tích sự gì?
So với đám người cáo già tự cao tự đại kia, Lục Dục Diễn nửa điểm cũng không chút dính dáng, chỉ là do ''xúi quẩy'' dính vào.
Hai tháng trước, bên trong tòa hương khói cũ ở ngoài thành, cũng là nơi ở của ni cô tìm thấy xác chết của một thôn phụ đã qua tứ tuần.
Thôn phụ đi bái Phật, quỳ gối trước Bồ Tát, có người từ phía sau lưng dùng mảnh vải thắt cổ, mất mạng tại chỗ.
Tuy nói là vụ án giết người, nhưng cũng không phải là đại án động trời.
Am ni cô sợ hỏng thanh danh, liên tục
Không hề kiêu ngạo mà hành lễ, có người không lấy quan hàm hơn người mà chắp tay đáp lễ, có người ỷ vào vai vế chào hỏi lại, cũng có người không để hắn vào trong mắt, cười nhạo đáp lại một tiếng.
Từ khi biết Lục Dục Diễn liên quan đến vụ án này, bọn họ cho rằng đây cũng là chuyện bình thường.
Khả năng nghe của hắn không tồi, giọng nói của các vị đại nhân hắn nhớ vô cùng rõ, có thể biết được thân phận của người đang cười nhạo, là Hình bộ tả Thị Lang Điền đại nhân.
Nói cho cùng, Điền đại nhân cũng không phải nhằm vào hắn mà là bất đồng chính kiến với phụ thân hắn là Lục Bồi Nguyên, không phải người cùng đường mà thôi.
Con ngươi của Điền đại nhân xoay chuyển nhìn hồng ngọc bên hông Lục Dục Diễn: ''Năm xưa gặp vận, có phải không hiền chất?''
Lục Dục Diễn đưa mắt lên nhìn, mắt hoa đào nhàn nhạt nhìn lướt qua từng khuôn mặt, không hề có ý định dừng lại, cứ như vậy không chút để tâm mà đi qua, cuối cùng đã vào đến chính giữa đại đường.
''Ta chưa từng muốn bước vào quan trường, gia phụ cũng không ở trong kinh, vốn dĩ vụ án này không tới phiên ta xen vào, nếu so với các vị đại nhân đây, ta nửa điểm không hơn, ơn vua mênh mông cuồn cuộn, ta giúp đỡ điện hạ một chân, đến đây cùng đại nhân xử lí vụ án, vốn vì được thánh thượng và điện hạ coi trọng, cho ta cơ hội rèn luyện, làm sao có thể nói năm xưa gặp vận đây.''
Giọng nói Lục Dục Diễn trong trẻo, nhưng lời nói ra lại không hề êm tai, giống như đêm ngày hè có gió, thổi tan ngột ngạt, bao bọc khí nóng, tự tại lại rất không được tự nhiên.
Bên trong công đường mọi người đều lén nhìn mặt nhau, nhất thời luống cuống buồn phiền.
Ở đây đều là người nhạy bén, ''Năm xưa gặp hạn'' là chỉ chuyện hắn bị gièm pha vì vị hôn thê của hắn thà tự tử chứ nhất quyết không chịu thành hôn, có thể nói Lục Dục Diễn ''Tứ lượng bạt thiên cân'', nói thành hắn liên lụy vào vụ án này.
Ngũ điện hạ chọn người, thánh thượng điểm đầu, ở đây còn ai dám nói là ''Năm xưa gặp hạn''?
Rơi vào tay đám người cả ngày chỉ chờ ''xì xầm'' bới móc quan lại truyền tai nhau kia, mũ quan đã rơi xuống vì tội bất kính.
Mấy câu nói đó của Lục Dục Diễn thật muốn lấy mạng người, vừa mới nói xong thì trên mặt Điền đại nhân thoắt xanh thoắt trắng, trong lòng liên tục phỉ nhổ.
Thật không hổ là Lục Bồi Nguyên dạy dỗ nhi tử, ngoài miệng công phu nhưng thật ra vô cùng lợi hại.
Thuận Thiên Phủ Doãn rất thân thiết với Lục Bồi Nguyên, rất chiếu cố Lục Dục Diễn, nghe Lục Dục Diễn nói một phen liền hiểu ra toàn bộ lời nói trong công đường ban nãy ba lần bốn lượt đều bị hắn nghe thấy hết.
Nói cái gì ''Mới dính một chút đã muốn chùi đít'', vụ án trở thành như ngày hôm nay, rõ ràng là do tặc nhân kia vô cùng xảo quyệt, tại sao có thể nói Thuận Thiên phủ bọn họ trên dưới không làm được tích sự gì?
So với đám người cáo già tự cao tự đại kia, Lục Dục Diễn nửa điểm cũng không chút dính dáng, chỉ là do ''xúi quẩy'' dính vào.
Hai tháng trước, bên trong tòa hương khói cũ ở ngoài thành, cũng là nơi ở của ni cô tìm thấy xác chết của một thôn phụ đã qua tứ tuần.
Thôn phụ đi bái Phật, quỳ gối trước Bồ Tát, có người từ phía sau lưng dùng mảnh vải thắt cổ, mất mạng tại chỗ.
Tuy nói là vụ án giết người, nhưng cũng không phải là đại án động trời.
Am ni cô sợ hỏng thanh danh, liên tục
|
/8
|

