Đường Cẩm

Chương 6 - Chương 6

/8


Tạ Tranh theo Tiêu Nhàn ra gian chính, lúc này mới dám thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Tiêu Nhàn giống như trút được gánh nặng, ý bảo Tạ Tranh đi theo, thừa dịp mấy bà vú và nha hoàn không có ở đây, nói nhỏ lời dặn dò của Tiêu Bách vào tai Tạ Tranh.

Lục Bồi Nguyên không ở trong kinh, việc này là ngoài ý muốn của Tạ Tranh, cũng may vốn dĩ nàng vào kinh không phải để nhờ Lục gia giúp đỡ, thừa dịp một hai tháng này đi Ninh Quốc Tự, lai lịch thật sự của ngọc bội có liên quan tới cái chết của cha mẹ, thời điểm nhờ Lục gia giúp đỡ, mọi người cũng sẽ không phải điều tra mà không có phương hướng.

Mà thân thể Phó lão phu nhân không khỏe, Tạ Tranh không can tâm vì vội vàng mà khiến cho Phó lão phu nhân thêm phiền lòng.

Dọc theo hành lang, còn chưa đi khỏi Diên Niên Đường, từ bên ngoài bà Tử vội vàng đi vào, gặp Tiêu Nhàn, có hơi ngạc nhiên.

''Đại tiểu thư hồi kinh, ngươi xem, nô tỳ này còn chưa có vào bên trong thỉnh an người đâu.'' Bà Tử nói.

Tiêu Nhàn liếc mắt một cái liền nhận ra bà, nói: ''Mụ mụ là người bận rộn, làm việc quan trọng hơn.''

Bà Tử trước mắt là người được Thẩm thị tin cậy, xưa nay thể diện, thân thể mập mạp cười đến mức rung một cái: ''Nô tỳ tới để truyền tin cho lão phu nhân, Diễn nhị gia tới phủ thỉnh an.''

Trong lòng Tạ Tranh lộp bộp một tiếng.

Tiêu Bách hồi kinh, Lục Dục Diễn theo lý phải tới thỉnh an, nếu đã tới đây thì không thể không vào trong trò chuyện cùng với lão phu nhân.

Ban ngày đã là oan gia ngõ hẹp, lúc này chẳng lẽ lại đụng mặt nhau?

Nếu để Tiêu Bách nói ra, dẫn tới gặp Lục Dục Diễn, nàng vẫn là không muốn nói với Lục Dục Diễn.

Thực ra, nàng cũng không biết nên nói như thế nào…

Trên danh nghĩa là vị hôn phu nhưng bọn họ một câu cũng chưa từng nói với nhau, chẳng lẽ vừa mở miệng lại nói, ''Ta là Tạ Tranh, vị hôn thê của ngươi, ta không chết, cũng không có tình lang, không cùng người ta tự tử'', dù cho lá gan của Tạ Tranh không nhỏ, nhưng như vậy vẫn rất khó nói.

Tiêu Nhàn cũng muốn tránh, nhưng vừa mới ra sân đã thấy Lục Dục Diễn ở trước mặt, đành phải dừng bước đứng ở một bên.

Tạ Tranh đưa mắt nhìn thoáng qua hắn, lần này ánh sang thích hợp, nàng nhìn thấy rõ ràng tường tận.

Khác với lúc ở cổng thành, Lục Dục Diễn mặc áo bào trắng, đai lưng bên hông, thân hình có vẻ thon dài, so với năm năm trước, ngũ quan lại càng tuấn dật, đôi mắt anh đào trong trẻo nhưng lạnh lùng, khí chất thêm vài phần lạnh lùng.

Tạ Tranh nghĩ, nếu người này cười rộ lên, chỉ dựa vào ánh mắt này, cũng sẽ làm cho người ta có cảm giác như bị gió xuân quất vào mặt.

Còn thứ thực sự làm Tạ Tranh để ý chính là hồng ngọc tươi đẹp màu mào gà đeo ở đai lưng của Lục Dục Diễn.

Hồng ngọc khan hiếm, xưa nay là vật cung đình.

Tổ tiên Tạ gia lúc trước hưng thịnh, từng được quý nhân trong cung ban thưởng, truyền đến đời Tạ Mộ Cẩm, người này chỉ có Tạ Tranh là nữ nhi, không có nhi tử.

Lúc hai nhà đính hôn ước, Tạ Mộ Cẩm đã đưa hồng ngọc cho Lục Dục Diễn làm tín vật, mặc dù chưa làm đại lễ, nhưng hắn là con rể thì vô cùng hài lòng.

Chuyện này trong kinh quan lại đều truyền tai nhau.

Tạ Tranh biết tổ tiên trong nhà truyền ngọc bội, tự nhiên nhìn ra khối ngọc trên người Lục Dục Diễn là Tạ Mộ Cẩm đưa cho hắn.

Lòng chua




/8

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status