Đường Cẩm

Chương 8 - Chương 8

/8


Buổi tối, người gác đêm là Tạ Tranh.

Ban ngày nói chuyện bất tiện, sau khi từ Duyên Niên Đường trở về, Tiêu Nhàn cũng không vội mở miệng.

Lúc này đêm khuya vắng người, Tiêu Nhàn nằm ở trên giường, chống tay nghiêng đầu nhìn Tạ Tranh: ''Mới trở về được một ngày, đã gặp mặt tới hai lần.''

Tạ Tranh cầm lấy cây kéo gẩy bấc đèn, nghe vậy cũng không ngẩng đầu, ngoài miệng nói: Đúng là ngày đầu tiên trở về, mới không thể không tới thỉnh an. Về sau đại khái nửa tháng mười ngày mới lại đến, nô tỳ lại không ở bên cạnh lão phu nhân, tiểu thư cứ yên tâm, đơn giản là không thể gặp lại.

Không phải là không yên tâm sao? Tiêu Nhàn thở dài, Ta lo lắng hắn nhận ra ngươi, lại lo lắng hắn không ra ngươi...

Tạ Tranh ngẩn ra, suy nghĩ lời nói này, không nhịn được nở nụ cười.

Thật sự là quan tâm đến mù quáng.

Năm năm trước lâu như vậy, vội vàng liếc mắt một cái, không nhận ra cũng là bình thường, chờ Tiêu Bách nói hết mọi chuyện với Lục Bồi Nguyên, Lục Dục Diễn cũng sẽ biết được thân phận của nàng, không muốn nhận ra nàng, cũng chỉ có thể là do nhận thức.

Nghĩ đến điều này, Tạ Tranh bỗng nhiên lại nghĩ tới khối hồng ngọc ở bên hông Lục Dục Diễn.

Đứng chịu mũi sao vẫn còn mang theo hồng ngọc, đây là ý gì…

Một lúc lâu sau Tiêu Nhàn không đợi được Tạ Tranh mở miệng, ngước mắt lên nhìn, thấy nàng bần thần, trong lòng có chút lo sợ.

Buổi chiều, rõ ràng nàng nhìn thấy Tạ Tranh nhìn theo bóng lưng của Lục Dục Diễn như đang suy tư điều gì đó.

Hứa mụ mụ nói đúng, nàng chính là không ngừng nói chuyện được với Tạ Tranh.

Lúc ở Giang Nam, nàng đã từng ái mộ qua người thiếu niên tuấn lãng, thưởng thức qua tư vị tâm tình phập phồng, Tạ Tranh cùng Lục Dục Diễn vốn lại xa lạ, cũng là vị hôn phu thê năm năm, thành cục diện như hôm nay, làm sao lại có thể ''tâm như nước lặng'' được?

Nàng vẫn là thích nói...

Tiêu Nhàn một mặt tự trách, một mặt đổi đề tài : Thân thể tổ mẫu không tốt, ta muốn đi chùa lạy một lạy, buổi tối đã nói với mẫu thân, mẫu thân lại không bằng lòng.

Dù sao lòng người cũng là lo sợ. Tạ Tranh lấy lại tinh thần nói một câu.

Mục đích của Tạ Tranh là Ninh Quốc Tự ở trên núi bên ngoài thành, nay nàng muốn đi cùng Tiêu Nhàn, cân nhắc tìm thời cơ cùng Tiêu Nhàn nói chút chuyện lễ Phật cầu phúc, chạng vạng lúc nghe thấy mấy người bà Tử nói về vụ án thì lập tức ngăn lại tâm tư.

Tiêu gia có lòng muốn giúp nàng, nàng sao có thể vì tư lợi, vào lúc này để cho Tiêu Nhàn đi chùa?

Ngươi đã nghe thấy? Tiêu Nhàn kinh ngạc, Ta thấy vấn đề này cũng không lớn, ta nghe ca ca nói, mấy chỗ xảy ra vụ án đều là nơi ở của ni cô không nhiều hương khói, chúng ta đi chùa chiền lớn liên tục có khách hành hương, nhiều hòa thượng, nhiều khách hành hương, trong đại điện cũng toàn là người, hung thủ sẽ không dễ ra tay.

Tạ Tranh chỉ biết rằng vụ án này người chết đều mất mạng trước mặt Bồ Tát, nhiều chuyện cũng không hiểu rõ, vừa nghe Tiêu Nhàn nói, cũng cho rằng có lý.

Tiêu Nhàn bảo nàng ngồi xuống mép giường, tỉ mỉ nói lại những gì mình đã hỏi được chỗ Tiêu Lâm.

Nói hai khắc đồng hồ, Tạ Tranh liền cho rằng đi chùa chiền lớn cũng không có gì nguy hiểm, quyết định đi Ninh Quốc Tự một chuyến.

Ninh Quốc Tự là do hoàng thất sắc tạọ đã được hơn trăm năm, lúc này trải qua mấy lần tu sửa mở rộng, nghiễm nhiên kinh đô và những nơi lân cận trở thành vùng có miếu thờ lớn nhất.

Tuy nói trước mặt Bồ Tát chúng sinh bình đẳng, nhưng đi Ninh Quốc Tự vào chùa lễ Phật phần lớn là dòng dõi trâm anh trong kinh, không ít người còn ở lại trong chùa điểm




/8

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status