Hứa ma ma ở một bên ho khan hai tiếng thật mạnh.
Tiêu Nhàn bỗng giật mình, biết mình nói sai liền vội vàng nói lại: ''Ta không có ý đó, hắn ta không biết sự thật, dù có hiểu lầm thì chỉ cần đợi thêm vài ngày nữa nói rõ là ổn thôi.''
Thấy Tiêu Nhàn lúng túng, Tạ Tranh trái lại nở nụ cười tươi.
Lục Dục Diễn tức giận thì cứ tức giận đi.
Chuyện này ngược lại, Lục Dục Diễn ở trong kinh sẽ làm ra vẻ không cưới được người trong lòng, tin tức truyền tới Trấn Giang, Tạ Tranh bị người ta chế giễu, tất nhiên cũng sẽ buồn phiền.
Xe ngựa đã vào trong sân của Tiêu gia.
Tiêu gia là vọng tộc lâu đời, trước kia ở cố đô, nay người trấn giữ trong kinh là Phó lão thái thái, thánh thượng rất xem trọng chị vợ, mấy chục năm nay đều luôn nở mày nở mặt.
Phó lão thái thái sinh được một nam một nữ, con út là Tiêu Bách, mà trưởng nữ Tiêu Mân thì gả cho đại bá phụ của Lục Dục Diễn là Lục Bồi Cố.
Lục gia cũng ở cố đô, Tiêu Mân quanh năm sống ở cố đô, cách đây vài năm mới vào kinh thành ở mấy tháng, thăm Phó lão phu nhân.
Vì sợ lão thái thái một mình, Tiêu Bách khi ra ngoài chỉ dẫn theo Tiêu Nhàn đi nhậm chức, thê tử Thẩm thị cùng nhi tử Tiêu Lâm ở lại kinh chăm sóc lão phu nhân.
Mà Lục gia bấy giờ ngoại trừ hoàng hậu Lục Bồi Tĩnh vào cung làm Tiệp Dư, cũng chỉ có Lục Dục Diễn và cha mẹ hắn ở kinh thành, mấy năm nay vào những dịp lễ tết, bọn họ đều đến Tiêu gia, coi như thay Lục Bồi Cố và Tiêu Mân tận tâm tận hiếu.
Lục Dục Diễn bằng tuổi Tiêu Lâm, hai người cùng nhau lớn lên, ở trước mặt Phó lão phu nhân, so với Lục Dục Lam là con trai của Tiêu Lâm thì trái lại còn giống cháu ngoại ruột thịt hơn.
Ít người, nhưng nhà cửa Tiêu gia lại không nhỏ.
Thẩm thị chờ ở phía trước cổng trong, gặp Tiêu Nhàn thì vô cùng phấn khởi, vội ôm nàng vào trong ngực, cẩn thận nhìn, miệng không ngừng nói ''bảo bối''.
Tạ Tranh nhìn thấy liền nhớ tới mẫu thân Cố thị, trong lòng chua xót, nhịn không được quay đầu đi.
''Ở bên trong An Ngữ Hiên đã thu xếp ổn thỏa, chuẩn bị cả nước ấm, Nhàn nhi mau mau vào chải đầu rửa mặt, lão phu nhân ở bên kia vẫn đang trông ngóng.'' Thẩm thị một mặt nói, một mặt dẫn Tiêu Nhàn trở về phòng.
Tạ Tranh cùng Thiển Chu tức tốc đuổi theo, chỉ còn lại Hứa ma ma ở lại sai người nâng hòm xiểng.
Phó lão thái thái vẫn chờ tin tức, Thẩm thị dặn dò một vòng thì trở về.
Đợi Tiêu Nhàn rửa mặt chải đầu xong, nói: ''A Bích theo ta tới chỗ tổ mẫu, A Đại cùng Thiển Chu dọc đường đi cũng đã mệt rồi, ở lại đây đi.''
Tạ Tranh và Thiển Chu cúi người chấp thuận, Tiêu gia trên dưới nhiều người, không bằng ở lại An Ngữ Hiên thanh tịnh.
Hai người ở căn nhà phía Đông sát phía Bắc một gian nhà, bài trí rất tốt, Tạ Tranh đi vào chính phòng sắp xếp lại hòm xiểng, Thiển Chu đứng ở hành lang thúc giục tiểu nha hoàn làm việc.
Cửa sổ mở, để lộ ra bóng dáng Tạ Tranh ở bên trong, bà Tử mặc y phục chau chuốt thỉnh thoảng nhìn xung quanh phía bên trong, nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là tới chỗ Thiển Chu nói: ''Ta có nhìn thế nào cũng thấy khác hoàn toàn so với A Đại ngày trước, dung mạo kia…''
Trong lòng Thiển Chu bỗng nhảy dựng.
Tiêu gia có không ít lão bộc đã gặp qua A Đại thật, người có trí nhớ tốt nhìn ra cũng đã dự tính trước.
Nàng suy nghĩ câu trả lời tốt nhất, đưa tay vuốt nhẹ lụa hoa phía sau tai, cười
Tiêu Nhàn bỗng giật mình, biết mình nói sai liền vội vàng nói lại: ''Ta không có ý đó, hắn ta không biết sự thật, dù có hiểu lầm thì chỉ cần đợi thêm vài ngày nữa nói rõ là ổn thôi.''
Thấy Tiêu Nhàn lúng túng, Tạ Tranh trái lại nở nụ cười tươi.
Lục Dục Diễn tức giận thì cứ tức giận đi.
Chuyện này ngược lại, Lục Dục Diễn ở trong kinh sẽ làm ra vẻ không cưới được người trong lòng, tin tức truyền tới Trấn Giang, Tạ Tranh bị người ta chế giễu, tất nhiên cũng sẽ buồn phiền.
Xe ngựa đã vào trong sân của Tiêu gia.
Tiêu gia là vọng tộc lâu đời, trước kia ở cố đô, nay người trấn giữ trong kinh là Phó lão thái thái, thánh thượng rất xem trọng chị vợ, mấy chục năm nay đều luôn nở mày nở mặt.
Phó lão thái thái sinh được một nam một nữ, con út là Tiêu Bách, mà trưởng nữ Tiêu Mân thì gả cho đại bá phụ của Lục Dục Diễn là Lục Bồi Cố.
Lục gia cũng ở cố đô, Tiêu Mân quanh năm sống ở cố đô, cách đây vài năm mới vào kinh thành ở mấy tháng, thăm Phó lão phu nhân.
Vì sợ lão thái thái một mình, Tiêu Bách khi ra ngoài chỉ dẫn theo Tiêu Nhàn đi nhậm chức, thê tử Thẩm thị cùng nhi tử Tiêu Lâm ở lại kinh chăm sóc lão phu nhân.
Mà Lục gia bấy giờ ngoại trừ hoàng hậu Lục Bồi Tĩnh vào cung làm Tiệp Dư, cũng chỉ có Lục Dục Diễn và cha mẹ hắn ở kinh thành, mấy năm nay vào những dịp lễ tết, bọn họ đều đến Tiêu gia, coi như thay Lục Bồi Cố và Tiêu Mân tận tâm tận hiếu.
Lục Dục Diễn bằng tuổi Tiêu Lâm, hai người cùng nhau lớn lên, ở trước mặt Phó lão phu nhân, so với Lục Dục Lam là con trai của Tiêu Lâm thì trái lại còn giống cháu ngoại ruột thịt hơn.
Ít người, nhưng nhà cửa Tiêu gia lại không nhỏ.
Thẩm thị chờ ở phía trước cổng trong, gặp Tiêu Nhàn thì vô cùng phấn khởi, vội ôm nàng vào trong ngực, cẩn thận nhìn, miệng không ngừng nói ''bảo bối''.
Tạ Tranh nhìn thấy liền nhớ tới mẫu thân Cố thị, trong lòng chua xót, nhịn không được quay đầu đi.
''Ở bên trong An Ngữ Hiên đã thu xếp ổn thỏa, chuẩn bị cả nước ấm, Nhàn nhi mau mau vào chải đầu rửa mặt, lão phu nhân ở bên kia vẫn đang trông ngóng.'' Thẩm thị một mặt nói, một mặt dẫn Tiêu Nhàn trở về phòng.
Tạ Tranh cùng Thiển Chu tức tốc đuổi theo, chỉ còn lại Hứa ma ma ở lại sai người nâng hòm xiểng.
Phó lão thái thái vẫn chờ tin tức, Thẩm thị dặn dò một vòng thì trở về.
Đợi Tiêu Nhàn rửa mặt chải đầu xong, nói: ''A Bích theo ta tới chỗ tổ mẫu, A Đại cùng Thiển Chu dọc đường đi cũng đã mệt rồi, ở lại đây đi.''
Tạ Tranh và Thiển Chu cúi người chấp thuận, Tiêu gia trên dưới nhiều người, không bằng ở lại An Ngữ Hiên thanh tịnh.
Hai người ở căn nhà phía Đông sát phía Bắc một gian nhà, bài trí rất tốt, Tạ Tranh đi vào chính phòng sắp xếp lại hòm xiểng, Thiển Chu đứng ở hành lang thúc giục tiểu nha hoàn làm việc.
Cửa sổ mở, để lộ ra bóng dáng Tạ Tranh ở bên trong, bà Tử mặc y phục chau chuốt thỉnh thoảng nhìn xung quanh phía bên trong, nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là tới chỗ Thiển Chu nói: ''Ta có nhìn thế nào cũng thấy khác hoàn toàn so với A Đại ngày trước, dung mạo kia…''
Trong lòng Thiển Chu bỗng nhảy dựng.
Tiêu gia có không ít lão bộc đã gặp qua A Đại thật, người có trí nhớ tốt nhìn ra cũng đã dự tính trước.
Nàng suy nghĩ câu trả lời tốt nhất, đưa tay vuốt nhẹ lụa hoa phía sau tai, cười
|
/8
|

