Đường Cẩm

Chương 4 - Chương 4

/8




Lời mới nói được một nửa, bỗng nhiên Tạ Tranh ngẩng đầu lên, khi đối diện với ánh mắt ân cần của Tiêu Nhàn, nàng chỉ nhẹ cười rồi cúi đầu.

Đối với vị hôn phu Lục Dục Diễn, Tạ Tranh có chút xa lạ.

Năm năm trước, lúc Tạ Mộ Cẩm còn chưa rời đi, Tạ Tranh vẫn là khách của Tiêu gia, đúng lúc đó bắt gặp Lục Dục Diễn theo cha mẹ đến thăm Phó lão thái thái, hai nhóm người cách nhau nửa khu vườn vội vàng liếc mắt một cái.

Mẹ của Lục Dục Diễn rất coi trọng mắt duyên, hỏi thăm Tiêu gia hai câu, cha của Lục Dục Diễn là Lục Bồi Nguyên nghe nói là tiểu thư của Tạ Mộ Cẩm gia thì lập tức sinh ra ý nghĩ muốn kết thân.

Cha mẹ là người mai mối, Lục gia và Tạ gia cao hứng bừng bừng muốn làm thông gia, thời điểm Tạ Tranh vẫn còn u mê không hiểu, hôn sự này đã được quyết định.

Chuyện về Lục Dục Diễn, Tạ Tranh không biết nhiều lắm.

Hắn lớn hơn nàng hai tuổi, sinh ngày mùng bảy tháng mười một, khi đó Tạ Tranh nghe thấy Tạ Mộ Cẩm nói rằng hai nhà hợp bát tự, trí nhớ của nàng vô cùng tốt, những thứ nghe qua nhìn qua sẽ không dễ dàng quên, đến bây giờ vẫn còn nhớ rõ.

Nếu nói đến, cũng là do bị Tiêu Nhàn trêu ghẹo, luôn nói về hắn nửa thật nửa giả.

Đến khi Tạ Tranh và Tiêu Nhàn lần lượt rời khỏi kinh thành, Tiêu Nhàn đã không còn biết tình hình của Lục Dục Diễn, cũng không thể cùng trò chuyện với Tạ Tranh.

Cho nên, ấn tượng của Tạ Tranh về Lục Dục Diễn chỉ dừng lại vào năm năm trước.

''Gặp lại rồi nói sau…'' Tạ Tranh thở dài, ''Mọi việc đều do Lục bá phụ quyết định, dù sao cũng là đại sự, vốn không phải là do hắn làm chủ.''

Tiêu Nhàn nắm tay Tạ Tranh, an ủi: ''Thật ra cũng không nói trước được, ngủ sớm đi.''

Tạ Tranh gật đầu.

Đêm nay, nàng ngủ vô cùng bình yên.

Có xe ngựa, ở phía trước rất xa, một đêm trước đã vào kinh, có lẽ là ''Gần hương tình e ngại'', Tạ Tranh không ngủ được, lăn qua lộn lại cho đến khi trời tờ mờ sáng thì mới nhắm mắt.

Lúc Tiêu Nhàn đến, Tạ Tranh cũng không thể tiếp tục ngủ, nhanh chóng đứng dậy rửa mặt chải đầu, sau đó tới nhà bếp lấy thức ăn.

Cầm hộp đựng thức ăn trở về, vừa lúc Thiển Chu giúp Tiêu Nhàn chải đầu xong.

Đặt hộp thức ăn lên bàn, mở nắp rồi lấy ra một chén canh đậu xanh cùng một đĩa bánh gạo, Tạ Tranh nói: ''Trong dịch quán không có đồ ăn ngon, tiểu thư ăn tạm, chờ sau khi quay về phủ sẽ sai nhà bếp chuẩn bị cho tiểu thư những món mà người thích.''

Ánh mắt của Tiêu Nhàn lộ rõ ý cười:''Dọc đường đi đều ăn như vậy, ta đâu có giống muội, tham ăn thích uống.''

Tạ Tranh thích ăn, nhưng đều là chuyện đã qua, không nghĩ rằng đã năm năm rồi Tiêu Nhàn vẫn còn nhớ kỹ, nàng cười khổ nói: ''Tiểu thư đừng chê cười nô tỳ.''

Một tiếng nô tỳ làm cho ý cười trên mặt Tiêu Nhàn biến mất, nàng đứng dậy đi tới, nắm lấy tay Tạ Tranh, giọng nói có vài phần khổ sở, không được tự nhiên: ''A Tranh, ta vẫn còn quen việc muội gọi ta là tỷ tỷ, tỷ tỷ dễ nghe hơn.''

Tạ Tranh nhìn xuống dưới, nói: ''Tiểu thư, nô tỳ là A Đại.''

Tiêu Nhàn thở dài một hơi, nghĩ đến việc hôm nay sẽ vào thành, cho dù là thói quen hay không phải thói quen thì cũng phải thay đổi, đành nhẫn nhịn gật gật đầu, ngồi xuống bên cạnh bàn để cho Tạ Tranh hầu hạ nàng dùng điểm tâm.

Từ dịch quán đến cửa kinh thành, đi xe ngựa chỉ mất nửa ngày.

Gần rời khỏi cửa thành, tiếng người ở bên ngoài toa


/8

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status