Đường Cẩm

Chương 3 - Chương 3

/8


''Thế nào? Chẳng lẽ con sợ làm liên lụy đến chúng ta?'' Tiêu Bách hiển nhiên cũng không quan tâm, ''Nhàn nhi quen con khi nó mười tám tuổi nên mới có thể nhận ra con, ngoài ra ai có thể biết được? Nếu con có ý tốt, Lục gia cũng sẽ không vì thế mà bỏ mặc con, Tiêu gia và Lục gia là thông gia với nhau, nếu ta bỏ mặc con thì về sau biết ăn nói thế nào với Lục gia? A Tranh, con một đường đến, không có bằng chứng, không có tín vật, Lục gia muốn xác định thân phận của con thì sẽ thế nào?''

Tạ Tranh im lặng, nàng biết Tiêu Bách đúng, mặc dù ban đầu nàng không hề có ý định sẽ xin Lục gia giúp đỡ, nhưng cũng không ngây thơ đến nỗi mà tưởng rằng chỉ cần há miệng là có thể sống sót ở kinh thành, báo thù cho cha mẹ.

Dù vậy Tạ Tranh cũng không muốn ''lợi dụng'' Lục gia, nàng mới chỉ gặp qua người nọ có một lần mà thôi, nàng cũng không muốn ''lợi dụng'' Tiêu gia, nàng lo cho Tiêu Nhàn, sợ Tiêu gia sẽ liên lụy, gặp tai họa.

Không muốn liên lụy tới người khác, lại không thể chỉ dựa vào chính mình, tựa như vô lực, không biết nên làm thế nào.

Tiêu Nhàn nhìn Tạ Tranh, tiến lên cầm tay nàng, khuyên nhủ: ''A Tranh, trên đời này không nhiều chuyện có thể chu toàn cả hai mặt, muội nghe lời cha ta đi.''

Tiêu Bách suy nghĩ kỹ càng, vuốt nhè nhẹ nhẫn ngọc, nói: ''Dù sao ở trong bóng tối cũng tốt hơn ngoài sáng, con chớ để lộ tên thật, cứ lấy thân phận là nha hoàn của Nhàn Nhi, tên A Đại vào kinh đi. Cho dù một ngày nào đó có người thực sự nhận ra con thì cũng không cần sợ, kẻ giết người không phải là con, có lão phu nhân của Tiêu gia ở đây, ai dám động đến con?''

Lời này không giả.

Lão phu nhân Tiêu gia là tỷ tỷ ruột của Tiên hoàng hậu, rất được Thánh Thượng coi trọng, lần này thân thể không khỏe, Tiêu Bách ở bên ngoài đã bị triệu hồi về thành thăm.

Nếu không phải Phó lão thái thái cố chấp muốn Tiêu Bách ra ngoài để trưởng thành hơn thì chỉ cần mở miệng cũng có thể làm cho Tiêu Bách quay về kinh nhậm chức.

Nói đến như vậy mà Tạ Tranh lại từ chối thì không được thích hợp cho lắm, nàng gật đầu, nói lời cảm ơn với Tiêu Bách, sau đó cùng Tiêu Nhàn lui ra ngoài.

Đứng dưới hành lang, nghe thấy tiếng côn trùng kêu râm ran kịch liệt, Tạ Tranh lại cảm thấy kiên định hơn một chút.

Đã qua nửa tháng trăng, nàng luôn hốt hoảng lo sợ, chưa từng có lúc yên bình như vậy, giờ phút này nhớ lại, thậm chí còn cảm thấy có chút không chân thực.

Đáng tiếc, những thứ kia không phải là giấc mộng.

''Tiêu tỷ tỷ.'' Tạ Tranh lên tiếng gọi Tiêu Nhàn, ngờ vực hỏi, ''Ta thành A Đại, vậy A Đại kia đâu?''

Hồi nhỏ khi còn ở kinh thành, khi Tạ Tranh đi qua Tiêu gia, ngoại trừ nha hoàn thân cận của Tiêu Nhàn, trưởng bối có kêu một nha hoàn xấp xỉ tuổi nàng tên A Đại tới hầu hạ, trong ấn tượng của Tạ Tranh, cả ngày tiểu nha hoàn đều vui tươi hớn hở.

Nhắc tới A Đại, Tiêu Nhàn bỗng thấp giọng, nói: ''Ta theo cha đi Minh Châu, lúc ấy mẹ ta đưa A Đại cho ta, lần này về kinh, ngoài Hứa mụ mụ và Thiển Chu thì còn dẫn theo A Đại, không ngờ đột nhiên giữa đường A Đại mắc bệnh hiểm nghèo, không qua khỏi…''

Tạ Tranh nghe vậy thì giật mình, sinh tử một chuyện, lúc nào cũng chói tai.

Tiêu Nhàn thấy nàng im lặng, nghĩ rằng nàng để ý, vội vàng nói: ''Lấy thân phận A Đại thỏa đáng chút, chuyện của nàng ta, ngoại trừ một vài người đi cùng biết thì không còn ai biết nữa, dù có người cố ý đến Minh


/8

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status