Đường Cẩm

Chương 2 - Chương 2

/8


Ban đầu Tạ gia vốn là danh môn vọng tộc, ba đời đi lên thì bắt đầu xuống dốc, tuy nhiên vẫn luôn là dõng dõi có truyền thống học tập cao, năm hai mươi tuổi Tạ Mộ Cẩm có tên trên bảng vàng nhưng thiếu mưu cầu, an phận làm Đại Lý Tự.

*Đại Lý Tự: là cơ quan có nhiệm vụ xét lại những án nặng đã xử rồi, như án về tử tội hay tội lưu rồi gởi kết quả cuộc điều tra qua bộ Hình để đệ tâu lên vua xin quyết định.

Thực tế khi làm quan đã được bảy tám năm, chính nhờ vào việc xử án vô cùng bản lĩnh mà thăng lên hàng quan Lục phẩm, lúc này đây mới được coi là làm quan thực sự.

Năm năm trước rời thành để nhậm chức Trấn Giang Tri Phủ, mọi người đều đồn đại đây chính là đi độ vàng, lúc quay về thì có thể yên ổn lên làm Đại Lý Tự, sau này sẽ vô cùng kiêu ngạo.

Một bước lên mây, vinh hoa cạch cửa.

Chẳng qua, cuối cùng Tạ Mộ Cẩm vẫn không đợi được đến ngày hồi kinh.

Đêm Thất Tịch hôm đó, Tạ Tranh lén lút ra khỏi thành đi phóng hoa đăng, lỡ mất thời điểm đóng cửa thành nên đành phải tá túc một đêm trong nhà của tẩu tẩu Triệu.

Nàng hiếm khi ngủ sâu, khi tỉnh lại đã là giữa trưa, nghĩ tới việc về nhà nhất định sẽ bị mắng nhưng vẫn ''bình nứt không sợ vỡ'', ăn mất một con gà mái của tẩu tẩu.

Chính lúc đang cắn đùi gà, Triệu Bộ Đầu vội vã trở về, sắc mặt khó coi.

Khi đó, Tạ Tranh mới biết được tin cha mẹ nàng mất, cho dù nàng có trở về thì cũng sẽ không còn ai trách mắng nàng nữa, giống như sét đánh giữa trời quang.

Việc làm cho Tạ Tranh kinh ngạc hơn là không biết ở nơi nào lại xuất hiện tình lang, vài năm trước nàng đã hứa hôn, người nọ ở kinh thành, bây giờ ở trong thành Trấn Giang, ở đâu lại có tình lang?

''Triệu Bộ Đầu nói cho con biết, canh tư hôm đó, ngọn lửa bốc cháy từ phòng của con, chờ bọn nha dịch đi lấy nước tới dập lửa đã không còn kịp rồi, sau khi dập lửa thì thấy bên trong có bốn người chết cháy, rạng sáng Triệu Bộ Đầu mới vào thành làm nhiệm vụ, vừa chạy tới nha môn đã thấy định án rồi.'' Tạ Tranh bình tĩnh nói, chỉ có mình nàng hiểu rõ, mỗi một lời phát ra từ miệng đều đau như tim rỉ máu.

Đó là cha mẹ nàng, là người thân của nàng, bọn họ không những đã chết mà còn chết vô cùng thảm, ngay cả thanh danh của Tạ gia cũng đã bị tội danh của Tạ Tranh làm dơ bẩn.

''Nói con có tình lang, lại phải đau khổ chịu hôn ước, cho nên vào đêm Thất tịch đã cùng tình lang tự tử trong phòng, kết quả bị cha mẹ phát hiện, trong lúc giằng co đã làm rơi vật dễ cháy nào đó, bản thân đã chết thì không sao, đằng này còn làm liên lụy đến cha mẹ,...'' Tạ Tranh cắn chặt môi dưới, mắt phượng hiện rõ sự tức giận, ''Thật buồn cười, trên đời này tại sao lại có chuyện hoang đường như vậy chứ! ''

Tiêu Nhàn đừng ở một bên lẳng lặng nghe Tạ Tranh nói, theo bản năng mà siết chặt hai tay.

Tuy đã nhiều năm rồi nàng và Tạ Tranh không gặp nhau nhưng vẫn thường xuyên gửi thư qua lại, Tiêu Nhàn có thể vỗ ngực cam đoan, Tạ Tranh tuyệt đối không có tình lang, không kể đến việc Tạ Tranh đã sớm hứa hôn, bản thân cũng không phải người không biết nặng nhẹ, làm sao có thể làm ra loại chuyện tổn hại danh tiết như vậy?

Nhưng toàn bộ tin đồn trong thành Trấn Giang đều được truyền đi rất nhanh, tuy rằng nàng không tin nhưng cũng không có bằng chứng chứng minh Tạ Tranh trong sạch.

Chỉ đến khi gặp được Tạ Tranh, Tiêu Nhàn mới biết nàng không tin sai Tạ Tranh.

Tiêu Bách ở trong phòng đi qua


/8

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status