Đường Cẩm

Chương 1 - Chương 1

/8


Tháng bảy đã qua được hơn một nửa, giữa hè nóng bức.

Đúng vào thời điểm nóng nhất trong ngày, bách tính buôn bán qua lại trên đường không được nhiều lắm, chỉ có một hai chiếc xe ngựa đi qua, chạy không được nhanh cho lắm, còn có thể nghe thấy tiếng ngựa thở phì phò.

Tạ Tranh bước đi lảo đảo, vốn dĩ toàn thần ướt đẫm mồ hôi, nhưng hình như bị cảm nắng nên không những không đổ mồ hôi mà còn cực kì khó chịu.

Cứ đi như vậy, chẳng lẽ còn chưa vào được kinh thành đã ngã xuống giữa đường sao?

Tạ Tranh mơ mơ màng màng nghĩ.

Đằng trước không xa có một quán trà, vào đó có thể xin một chén nước…

Nhưng trên người nàng một đồng xu cũng không có, không biết chủ quán có chịu bố thí hay không.

Tạ Tranh cố gắng đưa tay vuốt vuốt mặt, vất vả lắm mới đưa được ánh mắt lên nhìn, dừng ở trên tay của mình.

Đôi bàn tay không khác của kẻ ăn mày cho lắm, nứt nẻ rất nhiều lại vô cùng bẩn, khe móng tay toàn là bùn đất.

Đâu chỉ là tay, hiện tại toàn thân nàng từ đầu đến cuối , có chỗ nào là không giống kẻ ăn mày?

Đồ vừa ăn cắp đã lại hỏng, mặc y phục nam nhân không đúng mùa, giày bị rách, đi đường càng khó khăn.

Chủ quán buôn bán đứng đắn, không chừng sẽ đuổi nàng đi.

Tạ Tranh dùng sức cắn môi dưới khô nứt, cảm giác đau đớn làm cho nàng trong nháy mắt trở nên tỉnh táo hơn một chút, nàng tự nói với mình, tuyệt đối không được ngất trên đường, cho dù là bò, cũng phải bò vào được kinh thành, cha mẹ chết không minh bạch, nàng may mắn sống sót, sẽ không thể chết ở nơi này!

Cách quán trà chỉ còn mấy chục bước, nếu chủ quán không chịu thì quỳ xuống trước mặt hắn, chỉ xin một chén nước.

Ngay cả ăn mày nàng cũng có thể làm, quỳ xuống trước mặt người khác đã là gì?

Tạ Tranh hít một hơi tiến lên phía trước.

Bên ngoài quán trà có hai chiếc xe ngựa, hai chân Tạ Tranh mềm nhũn, không cẩn thận đụng vào xe ''rầm'' một tiếng, đau đến nỗi mông nàng co quắp lại, ngồi trên mặt đất.

''Kẻ nào không có mắt thế!'' Bà Tử đi ra từ quán trà, giọng nói ồm ồm, thấy Tạ Tranh, bà ta cau mày, tức giận nói, ''Tại sao ở đây lại có ăn mày, bỏ đi, chủ tử chúng ta là người tử tế, không so đo với ngươi, ngươi mau tránh ra!''

Tạ Tranh giãy giụa muốn đứng lên, lại không thể dùng sức được.

Mành lụa mỏng ở cửa sổ bị vén lên một góc, lộ ra nửa gương mặt của nữ nhân, người trong xe đeo khăn che mặt, Tạ Tranh đưa mắt lên nhìn lại, hết lần này tới lần khác mơ hồ không rõ lắm, chỉ nhìn thấy bàn tay nâng mành cửa sổ rất trắng.

''Ta không cố ý…'' Thấy người trong xe đang nhìn nàng, Tạ Tranh lên tiếng giải thích, giọng nói khô khốc nhưng rất kịch liệt.

Chưa dứt lời, đã thấy người kia hoảng sợ một tiếng, một phen tháo khăn che mặt, chẳng quan tâm chân va vào thành xe, trực tiếp nhảy xuống.

Chân đi lảo đảo hai bước, nàng quỳ xuống trước mặt Tạ Tranh, không để ý tới việc bà Tử đang hô to gọi nhỏ, nắm lấy bàn tay xanh miết của Tạ Tranh, nhìn thật sâu vào ánh mắt nàng.

So với trong xe thì càng nhìn rõ ràng hơn.

Năm năm không gặp, dung mạo dĩ nhiên sẽ thay đổi, trên vành tai có bùn,

/8

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status