Nghe Cao Dật Đình thừa nhận, trong mắt Đại thái thái lóe qua vẻ vui mừng, đây là tin vui nhất trong thời gian gần đây bà nghe được.
“Từ nhỏ Vân Sơ công chúa đã không có nương, cũng là người đáng thương, con đó, bình thường cũng nên chiếu cố một chút.”
Cao Dật Đình nghe vậy ngơ ngác: “Mẫu thân có ý gì?” Hắn chẳng qua chỉ là thị vệ, có năng lực gì mà đi chiếu cố công chúa? Huống hồ trong cung những hoàng tử công chúa không có nương rất nhiều, chỉ cần có người thu dưỡng họ là được. Giống như vị Vân Sơ công chúa này, tuy mẹ ruột sớm qua đời nhưng từ nhỏ nàng được nuôi dưỡng bên người Lâm quý phi, gọi Lâm quý phi bằng mẫu phi.
Đại thái thái nhìn Cao Dật Đình một chút, trong mắt có chút thất vọng. Đứa con trai này của bà mặt nào cũng tốt, chỉ có chuyện nam nữ là quá thẳng thắng, so với lão nhị kia thì cứ như một đứa trẻ vô tri. Những năm này ngoại trừ Hạ Chi Hà thì không thân thiết với nữ nhân nào khác. Cũng may bà là mẹ ruột hắn, nếu không chỉ sợ một ngày còn không nói được quá ba câu.
“Mẫu thân nhìn Vân Sơ công chúa, cảm thấy rất có duyên, cho nên mới dặn dò con vậy thôi.” Đại thái thái nói: “Đúng rồi, sinh nhật con hôm đó nàng ấy cũng sai người đưa quà tới, mẫu thân đã tự tay làm một hộp bánh ngọt để đáp lễ. Chỉ là, vì chuyện của Dao Nhi mà quên mất, hôm nay lúc thu dọn đồ đạc cho phụ thân con mới nhớ ra.”
Nói xong, Đại thái thái đưa cho hắn một chuỗi Phật châu bằng gỗ Hắc đàn: “Con cầm đi, người mang lễ đến nói Phật châu này là công chúa cố ý đi Vân Phật tự xin Vô Không chủ trì khai quang (cầu phúc, làm phép cho một vật gì đó), nếu con mang ở bên người sẽ phù hộ con được bình an khỏe mạnh.”
“Cái này…” Cao Dật Đình chần chừ nắm Phật châu trong tay, cảm thấy vô cùng nặng nề. Hắn ngu đến mấy cũng nhận ra ý tứ trong lời nói của mẫu thân, nhưng mà, sao lại như vậy được? Trước không nói hắn không có ý gì với Vân Sơ công chúa, cứ nói thân phận hiện giờ của hắn thì đã không thể nào rồi.
“Mẫu thân cảm thấy con cầm theo cái này rất tốt.” Đại thái thái không chờ hắn nhiều lời đã trực tiếp cầm lấy Phật châu đeo vào tay hắn, “Dù gì cũng là tấm lòng của công chúa, con không thể bỏ đi lễ nghi của đại gia công tử, phải đích thân đi tạ ơn mới đúng.”
Cao Dật Đình biết tính khí mẫu thân, nếu từ chối chỉ sợ lỗ tai sẽ không được yên tĩnh, càng sợ mẫu thân sẽ đích thân can thiệp chuyện này, chỉ đành phiền muộn gật đầu: “Con biết rồi.”
“Đúng rồi, trước mắt bệnh của Hà Nhi đã tốt hơn, ta nghe nói con còn cho người đi đón Hạ Chi Nho đến đây?”
Cao Dật Đình lập tức nghĩ đến chuyện gì đó: “Bệnh tuy khá hơn nhưng cha cũng không xác định đã hoàn toàn khôi phục chưa, còn phải quan sát thên một ít thời gian, xác nhận không tái phát mới được.”
“Ừm.” Đại thái thái thấy hắn rõ ràng đang bảo vệ Hạ Chi Hà, không khỏi nhíu mày: “Con cũng đã trưởng thành, tuy nói là từ nhỏ đã cùng chơi với Hà Nhi nhưng cũng nên biết lễ nghi đúng mực. Ta nghe nói từ năm ngoái khi nó cập kê, người đến cầu hôn cũng sắp đạp đổ cổng Hà phủ, sau này con cũng nên khuyên nhủ nó một chút, nên thoang thoáng một chút đi. Nữ nhân mà, tìm được người giao phó chung thân là tốt rồi, ánh mắt đừng quá cao, chọn tới chọn lui, hai mắt đều mờ rồi cũng không chọn được người tốt, như vậy thì tiếc lắm.”
Sắc mặt Cao Dật Đình khó chịu: “Sao mẫu thân lại nói vậy?” Hắn tự hỏi, những năm này, giữa hắn và Hạ Chi Hà ai cũng hiểu, mẩu thân cũng chưa từng ngăn cản, nhưng hôm nay sao đột nhiên lại nói những lời này, rõ ràng là muốn chia rẽ bọn họ.
“Mẫu thân cũng là vì tốt cho con.” Đại thái thái nhìn hắn một cái, chỉ thấy hắn đang nhìn bà căm tức, “Huống hồ còn có Lý cô nương nữa, con và Hà Nhi làm sao có thể? Con muốn đặt Hà Nhi ở vị trí nào? Mẫu thân nói cho con biết, huynh trưởng của ta – cậu của con, tính khí ông ấy rất cứng rắn, từ nhỏ Hà Nhi được nâng nhiu trong lòng bàn tay, làm thiếp là tuyệt đối không thể.”
“Con không nghĩ vậy.” Hắn sao có thể để Hà Nhi chịu oan ức đây?
Đại thái thái cười gằn: “Bình thê cũng không thể, con nói, Hà Nhi là người chịu chia sẻ với người khác hay sao?”
“Hà Nhi thuần lương, hiểu ý người khác, nàng nhất định có thể thông cảm cho nỗi khổ của con.” Cao Dật Đình chắc chắn nói.
“Còn Lý cô nương thì sao?”
“Nàng…” Vừa nghĩ tới cặp mắt lạnh lùng xa cách của Lý Thanh Ca, Cao Dật Đình đột nhiên nói không ra lời.
Đại thái thái hừ một tiếng: “Đình Nhi, nam nhân nên chú ý tới sự nghiệp chứ không phải cứ quanh quẩn với nữ nhi, huống hồ Đình Nhi của mẹ ưu tú như vậy còn sợ không cưới được thê sao?” Vân Sơ công chúa đó nghe nói đã có tình cảm với Đình Nhi. Tuy rằng nghe đồn tướng mạo bình thường, nhưng vậy thì sao, người ta là công chúa đó, nếu cưới nàng thì Cao phủ sẽ thành hoàng thân quốc thích. Hơn nữa Vân Sơ công chúa do một tay Lâm quý phi nuôi dưỡng, quan hệ của nàng với Tam điện hạ rất tốt. Tam điện hạ chính là lựa chọn số một cho vị trí Thái tử, nếu may mắn leo lên đế vị thì tiền đồ của Đình Nhi có thể kém sao?
Trước đó vài ngày chuyện của Cao Vân Dao làm cho bà uể oải toàn thân, không nghĩ được gì, nhưng sáng nay phát hiện chuỗi Phật châu này, lại liên lạc với vị Thái giám đưa đồ hôm đó, Đại thái thái cân nhắc cả buổi sáng, càng nghĩ càng thấy việc này có lý, càng nghĩ càng hưng phấn.
Mà Hạ Chi Hà, mặc dù là cháu gái bà, giờ khắc này cũng bị ném ra sau đầu.
“Đình Nhi, nghe lời mẫu thân, chờ bệnh Hà Nhi khỏi rồi liền để Hạ Chi Nho dẫn nó về, cả ngày ở phủ chúng ta, truyền đi cũng không êm tai.” Nếu bị Vân Sơ công chúa biết được còn không biết sẽ ra sao đây.
“Mẫu thân.” Cao Dật Đình hơi không kiên nhẫn, trầm mặt xuống nói: “Nếu không còn gì khác hài nhi xin cáo lui trước.”
Mặc kệ lời của bà hắn có nghe vào tai hay không, nhưng dù sao bà cũng đã nói rõ ý của mình, Đại thái thái biết tính của con mình, cũng không ép thêm mà chỉ nói: “Thôi, con không thích nghe thì mẫu thân cũng không nói nữa, mẫu thân thay con đáp lễ, tối nay con tiến cung làm việc thì mang đến cho Vân Sơ công chúa.”
Cao Dật Đình nghe xong vô cùng buồn bực, nhưng không thể phản bác, chỉ trầm giọng đồng ý, nghĩ thầm, đến lúc đó có đưa hay không thì mẫu thân cũng không biết được.
Đại thái thái nhìn theo bóng lưng tuấn dật của nhi tử mình, trong lòng càng thêm yêu thích. Nếu cưới được Vân Sơ công chúa vào phủ, thì bà chính là mẹ chồng của công chúa. Mà quan hệ của công chúa và Tam điện hạ thân thiết, nói không chừng mình sẽ được làm Nhất phẩm phu nhân.
Còn nữa, leo lên được cành cao công chúa, việc kết hôn của Dao Nhi càng có hy vọng. Qua hai tháng nữa là Dao Nhi cập kê, cũng đã đến lúc chọn hôn phu cho nàng rồi.
Khắp trong triều, Tam điện hạ ưu tú nhất, Ngũ điện hạ cũng không tệ, nhưng mà trong phủ cơ thiếp thành đàn, Dao Nhi đến đó cũng không được tốt. Thất điện hạ cũng không tệ, là một người ôn nhu đôn hậu, tướng mạo cũng vô cùng tốt.
Đại thái thái nhìn cây phù dung trong sân viện, đang bay bổng vui sướng lại đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, một tia sáng lạnh xẹt qua đáy mắt.
Tất cả mộng đẹp đều dựa vào một tiền đề, chính là Cao Dật Đình thành công cưới được Vân Sơ công chúa.
Nếu vậy, bên phía Hạ Chi Hà còn dễ nói, trước mắt nhất định phải giải quyết Lý Thanh Ca, tiểu tiện nhân đang có hôn ước với Cao Dật Đình.
Nghĩ tới đây thù hận trong mắt Đại thái thái càng thâm sâu. Rất lâu trước kia, bà đã nhìn ra tình cảm Cao Viễn dành cho Hách Liên Ngọc. Cao Viễn si mê nàng ta, thậm chí mấy tiểu thiếp sau này cũng là người có ít nhiều điểm giống Hách Liên Ngọc, trong đó Tứ di nương là người giống nhất,
“Từ nhỏ Vân Sơ công chúa đã không có nương, cũng là người đáng thương, con đó, bình thường cũng nên chiếu cố một chút.”
Cao Dật Đình nghe vậy ngơ ngác: “Mẫu thân có ý gì?” Hắn chẳng qua chỉ là thị vệ, có năng lực gì mà đi chiếu cố công chúa? Huống hồ trong cung những hoàng tử công chúa không có nương rất nhiều, chỉ cần có người thu dưỡng họ là được. Giống như vị Vân Sơ công chúa này, tuy mẹ ruột sớm qua đời nhưng từ nhỏ nàng được nuôi dưỡng bên người Lâm quý phi, gọi Lâm quý phi bằng mẫu phi.
Đại thái thái nhìn Cao Dật Đình một chút, trong mắt có chút thất vọng. Đứa con trai này của bà mặt nào cũng tốt, chỉ có chuyện nam nữ là quá thẳng thắng, so với lão nhị kia thì cứ như một đứa trẻ vô tri. Những năm này ngoại trừ Hạ Chi Hà thì không thân thiết với nữ nhân nào khác. Cũng may bà là mẹ ruột hắn, nếu không chỉ sợ một ngày còn không nói được quá ba câu.
“Mẫu thân nhìn Vân Sơ công chúa, cảm thấy rất có duyên, cho nên mới dặn dò con vậy thôi.” Đại thái thái nói: “Đúng rồi, sinh nhật con hôm đó nàng ấy cũng sai người đưa quà tới, mẫu thân đã tự tay làm một hộp bánh ngọt để đáp lễ. Chỉ là, vì chuyện của Dao Nhi mà quên mất, hôm nay lúc thu dọn đồ đạc cho phụ thân con mới nhớ ra.”
Nói xong, Đại thái thái đưa cho hắn một chuỗi Phật châu bằng gỗ Hắc đàn: “Con cầm đi, người mang lễ đến nói Phật châu này là công chúa cố ý đi Vân Phật tự xin Vô Không chủ trì khai quang (cầu phúc, làm phép cho một vật gì đó), nếu con mang ở bên người sẽ phù hộ con được bình an khỏe mạnh.”
“Cái này…” Cao Dật Đình chần chừ nắm Phật châu trong tay, cảm thấy vô cùng nặng nề. Hắn ngu đến mấy cũng nhận ra ý tứ trong lời nói của mẫu thân, nhưng mà, sao lại như vậy được? Trước không nói hắn không có ý gì với Vân Sơ công chúa, cứ nói thân phận hiện giờ của hắn thì đã không thể nào rồi.
“Mẫu thân cảm thấy con cầm theo cái này rất tốt.” Đại thái thái không chờ hắn nhiều lời đã trực tiếp cầm lấy Phật châu đeo vào tay hắn, “Dù gì cũng là tấm lòng của công chúa, con không thể bỏ đi lễ nghi của đại gia công tử, phải đích thân đi tạ ơn mới đúng.”
Cao Dật Đình biết tính khí mẫu thân, nếu từ chối chỉ sợ lỗ tai sẽ không được yên tĩnh, càng sợ mẫu thân sẽ đích thân can thiệp chuyện này, chỉ đành phiền muộn gật đầu: “Con biết rồi.”
“Đúng rồi, trước mắt bệnh của Hà Nhi đã tốt hơn, ta nghe nói con còn cho người đi đón Hạ Chi Nho đến đây?”
Cao Dật Đình lập tức nghĩ đến chuyện gì đó: “Bệnh tuy khá hơn nhưng cha cũng không xác định đã hoàn toàn khôi phục chưa, còn phải quan sát thên một ít thời gian, xác nhận không tái phát mới được.”
“Ừm.” Đại thái thái thấy hắn rõ ràng đang bảo vệ Hạ Chi Hà, không khỏi nhíu mày: “Con cũng đã trưởng thành, tuy nói là từ nhỏ đã cùng chơi với Hà Nhi nhưng cũng nên biết lễ nghi đúng mực. Ta nghe nói từ năm ngoái khi nó cập kê, người đến cầu hôn cũng sắp đạp đổ cổng Hà phủ, sau này con cũng nên khuyên nhủ nó một chút, nên thoang thoáng một chút đi. Nữ nhân mà, tìm được người giao phó chung thân là tốt rồi, ánh mắt đừng quá cao, chọn tới chọn lui, hai mắt đều mờ rồi cũng không chọn được người tốt, như vậy thì tiếc lắm.”
Sắc mặt Cao Dật Đình khó chịu: “Sao mẫu thân lại nói vậy?” Hắn tự hỏi, những năm này, giữa hắn và Hạ Chi Hà ai cũng hiểu, mẩu thân cũng chưa từng ngăn cản, nhưng hôm nay sao đột nhiên lại nói những lời này, rõ ràng là muốn chia rẽ bọn họ.
“Mẫu thân cũng là vì tốt cho con.” Đại thái thái nhìn hắn một cái, chỉ thấy hắn đang nhìn bà căm tức, “Huống hồ còn có Lý cô nương nữa, con và Hà Nhi làm sao có thể? Con muốn đặt Hà Nhi ở vị trí nào? Mẫu thân nói cho con biết, huynh trưởng của ta – cậu của con, tính khí ông ấy rất cứng rắn, từ nhỏ Hà Nhi được nâng nhiu trong lòng bàn tay, làm thiếp là tuyệt đối không thể.”
“Con không nghĩ vậy.” Hắn sao có thể để Hà Nhi chịu oan ức đây?
Đại thái thái cười gằn: “Bình thê cũng không thể, con nói, Hà Nhi là người chịu chia sẻ với người khác hay sao?”
“Hà Nhi thuần lương, hiểu ý người khác, nàng nhất định có thể thông cảm cho nỗi khổ của con.” Cao Dật Đình chắc chắn nói.
“Còn Lý cô nương thì sao?”
“Nàng…” Vừa nghĩ tới cặp mắt lạnh lùng xa cách của Lý Thanh Ca, Cao Dật Đình đột nhiên nói không ra lời.
Đại thái thái hừ một tiếng: “Đình Nhi, nam nhân nên chú ý tới sự nghiệp chứ không phải cứ quanh quẩn với nữ nhi, huống hồ Đình Nhi của mẹ ưu tú như vậy còn sợ không cưới được thê sao?” Vân Sơ công chúa đó nghe nói đã có tình cảm với Đình Nhi. Tuy rằng nghe đồn tướng mạo bình thường, nhưng vậy thì sao, người ta là công chúa đó, nếu cưới nàng thì Cao phủ sẽ thành hoàng thân quốc thích. Hơn nữa Vân Sơ công chúa do một tay Lâm quý phi nuôi dưỡng, quan hệ của nàng với Tam điện hạ rất tốt. Tam điện hạ chính là lựa chọn số một cho vị trí Thái tử, nếu may mắn leo lên đế vị thì tiền đồ của Đình Nhi có thể kém sao?
Trước đó vài ngày chuyện của Cao Vân Dao làm cho bà uể oải toàn thân, không nghĩ được gì, nhưng sáng nay phát hiện chuỗi Phật châu này, lại liên lạc với vị Thái giám đưa đồ hôm đó, Đại thái thái cân nhắc cả buổi sáng, càng nghĩ càng thấy việc này có lý, càng nghĩ càng hưng phấn.
Mà Hạ Chi Hà, mặc dù là cháu gái bà, giờ khắc này cũng bị ném ra sau đầu.
“Đình Nhi, nghe lời mẫu thân, chờ bệnh Hà Nhi khỏi rồi liền để Hạ Chi Nho dẫn nó về, cả ngày ở phủ chúng ta, truyền đi cũng không êm tai.” Nếu bị Vân Sơ công chúa biết được còn không biết sẽ ra sao đây.
“Mẫu thân.” Cao Dật Đình hơi không kiên nhẫn, trầm mặt xuống nói: “Nếu không còn gì khác hài nhi xin cáo lui trước.”
Mặc kệ lời của bà hắn có nghe vào tai hay không, nhưng dù sao bà cũng đã nói rõ ý của mình, Đại thái thái biết tính của con mình, cũng không ép thêm mà chỉ nói: “Thôi, con không thích nghe thì mẫu thân cũng không nói nữa, mẫu thân thay con đáp lễ, tối nay con tiến cung làm việc thì mang đến cho Vân Sơ công chúa.”
Cao Dật Đình nghe xong vô cùng buồn bực, nhưng không thể phản bác, chỉ trầm giọng đồng ý, nghĩ thầm, đến lúc đó có đưa hay không thì mẫu thân cũng không biết được.
Đại thái thái nhìn theo bóng lưng tuấn dật của nhi tử mình, trong lòng càng thêm yêu thích. Nếu cưới được Vân Sơ công chúa vào phủ, thì bà chính là mẹ chồng của công chúa. Mà quan hệ của công chúa và Tam điện hạ thân thiết, nói không chừng mình sẽ được làm Nhất phẩm phu nhân.
Còn nữa, leo lên được cành cao công chúa, việc kết hôn của Dao Nhi càng có hy vọng. Qua hai tháng nữa là Dao Nhi cập kê, cũng đã đến lúc chọn hôn phu cho nàng rồi.
Khắp trong triều, Tam điện hạ ưu tú nhất, Ngũ điện hạ cũng không tệ, nhưng mà trong phủ cơ thiếp thành đàn, Dao Nhi đến đó cũng không được tốt. Thất điện hạ cũng không tệ, là một người ôn nhu đôn hậu, tướng mạo cũng vô cùng tốt.
Đại thái thái nhìn cây phù dung trong sân viện, đang bay bổng vui sướng lại đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, một tia sáng lạnh xẹt qua đáy mắt.
Tất cả mộng đẹp đều dựa vào một tiền đề, chính là Cao Dật Đình thành công cưới được Vân Sơ công chúa.
Nếu vậy, bên phía Hạ Chi Hà còn dễ nói, trước mắt nhất định phải giải quyết Lý Thanh Ca, tiểu tiện nhân đang có hôn ước với Cao Dật Đình.
Nghĩ tới đây thù hận trong mắt Đại thái thái càng thâm sâu. Rất lâu trước kia, bà đã nhìn ra tình cảm Cao Viễn dành cho Hách Liên Ngọc. Cao Viễn si mê nàng ta, thậm chí mấy tiểu thiếp sau này cũng là người có ít nhiều điểm giống Hách Liên Ngọc, trong đó Tứ di nương là người giống nhất,
|
/103
|

