Độc Thiếp

Chương 91 - Chương 91

/103


Hắn thật sự tới sao?

Đại thiếu gia?

Lý Bích Như tựa ở cạnh cửa, thân thể đơn bạc run run, nước mắt long lanh, Cao Dật Đình giống như thiên thần giáng xuống thế giới thấp kém của nàng, đặc biệt để giải cứu nàng.

Trong lòng có cay đắng, có kích động, nước mắt ào ra như vỡ đê, không sao ngừng được.

Cao Dật Đình đứng trong viện nghe được âm thạch “xoạch” một cái từ trong phòng phát ra, lại nhìn thấy khoảnh khắc Lý Bích Như lao ra cửa, trái tim của hắn lập tức bị chấn động.

Nữ nhân trước mắt rất mảnh mai, rất nhỏ bé, từ trong ánh mắt nàng, hắn nhìn thấy sự ỷ lại vào mình, sự ngưỡng mộ xem hắn như ông trời.

Đột nhiên, một cảm giác thương tiếc nảy sinh.

Trong lúc nàng đang đau đớn rơi lệ, Cao Dật Đình không kềm được mà đi về phía nàng.

Lý Bích Như nhìn người đang đi đến, tim đập thình thịch, một bàn tay nắm chặt khung cửa, một bàn tay ôm chặt ngực, những đau đớn và oan ức khiến cho nàng sắp không chịu nổi, nhưng mà, nam nhân trước mắt này chính là động lực để nàng chống đỡ.

Hai mắt nàng mở thật to, nhìn hắn không chớp, chỉ sợ chớp mắt một cái hắn sẽ biến mất.

Chờ khi hắn đi tới trước mặt, thân hình cao lớn kia hoàn toàn che khuất nàng, nàng mới nhẹ nhàng nói một tiếng: “Đại thiếu gia.”

Nước mắt lại chảy dài, âm thanh trầm thấp của nàng khẽ vang lên, bao hàm tất cả tình cảm và đau khổ, khiến trái tim Cao Dật Đình như tan chảy: “Chuyện gì vậy?”

Hai mắt khóc đến sưng đỏ, nửa bên mặt cũng sưng lên, hiện rõ ràng dấu năm ngón tay.

“Không, không có gì.” Lý Bích Như ngửa đầu nhìn hắn sâu sắc, bờ môi rung rung nghẹn ngào, âm thanh mang theo cay đắng, ẩn chứa vô hạn bi thương và bất đắc dĩ. Cuối cùng, nàng không nói gì nữa, cúi đầu xuống, quay người lại, dùng tay áo lau nước mắt, khi quay người lại thì miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Đại thiếu gia, ngài đến nhà bếp là có chuyện gì sao?”

Rõ ràng bị thương thành như vậy còn nói không có gì? Tính cách yếu đuối lại giả vờ kiên cường này, ngược lại làm cho Cao Dật Đình vô cùng thương cảm.

Ở chung quanh hắn, Cao Vân Dao là Đại tiểu thư, chỉ có chuyện nàng bắt nàng người khác, chưa từng có ai dám động đến nàng. Hạ Chi Hà thì càng không cần phải nói, chưa kể đến thân phận, chỉ một gương mặt đẹp thôi cũng đủ để mọi người nâng niu trong lòng bàn tay, ngay cả hắn cũng mang lòng ngưỡng mộ. Lại như Lý Thanh Ca, tuổi còn nhỏ nhưng cả người lại có một khí chất quật cường, muốn nàng tỏ vẻ đáng thương yếu đuối trước mặt mình sao, đúng là quá khó rồi.

Nhưng cô gái trước mắt thì khác, từ trên người nàng, trong mắt nàng, Cao Dật Đình cảm nhận được sự ỷ lại và ngưỡng mộ, làm cho hắn có cảm giác mình phải có trách nhiệm bảo vệ nữ tử nhu nhược này.

“Rốt cuộc là ai đánh?” Hắn không trả lời mà hỏi lại, đưa tay ra bắt được cánh tay nàng, xốc tay áo lên mà nhìn, lại có thêm vết thương mới. Hắn nhíu chặt mày, đôi mắt sâu thẳm hiện lên vẻ phẫn nộ.

“Ah.” Làm như bị hắn cầm vào làm đau, Lý Bích Như cau mày, nhưng cố gắng cắn môi, lắc đầu: “Không có, là nô tì không cẩn thận bị thương.”

Nhưng mà, ánh mắt sợ hãi kia lại thỉnh thoảng nhìn về phía Hạ bà đang đứng trong sân.

Nhìn ánh mắt nàng lấp lóe, sao Cao Dật Đình lại không hiểu, liên tưởng đến tiếng mắng chửi lúc nãy vừa nghe được, hắn liền hiểu rõ ràng.

Quay đầu lại, ánh mắt của hắn lạnh lẽo nhìn về phía Hạ bà tử, phụ nhân thô lỗ như vậy lại quá ác độc, thật là đáng chết.

“Tiểu Thuận, trói lão bà tử này lại, sau đó giao cho quản gia, đánh bà ta bốn mươi gậy, đuổi ra ngoài.”

Tiểu Thuận cả kinh, Hạ bà tử lại càng kinh ngạc, đánh bốn mươi gậy? Đuổi ra ngoài?

“Đại thiếu gia…” Sau khi kinh ngạc, Hạ bà tử nhào tới quỳ rạp xuống chân Cao Dật Đình cầu xin: “Đại thiếu gia, nô tì đã làm sai chuyện gì sao? Cầu Đại thiếu gia khai ân, trong nhà nô tì trên có già dưới có trẻ…”

Đôi mắt của Lý Bích Như còn chưa khô nước mắt, nhìn qua Hạ bà tử, trong lòng xẹt qua sự căm hận và khoái chí.

“Làm càn.” Lại còn dám hỏi làm sai chuyện gì? Cao Dật Đình nghe vậy tức giận một cước đá văng bà ta, xoay người lại lôi Lý Bích Như ra, chỉ vào vết thương trên mặt và trên tay nàng, giận dữ hỏi: “Những cái này là do ngươi đánh?”

“Nô tì…” Hạ bà tử cảm thấy oan uổng, đúng là bà đánh, nhưng mà cũng không phải một mình bà.

Vẻ giận dữ của Cao Dật Đình không giảm, lạnh giọng nói: “Lão thái thái và Thái thái hàng ngày đều nói là phải khoan dung nhân từ, làm người lương thiện, dù là con chó con mèo cũng không tùy tiện tổn thương, Nhưng hôm nay ngươi nhìn đi, nàng ấy đã phạm vào tội lỗi gì mà bị ngươi đánh ra nông nỗi này?”

Có lẽ là Cao Dật Đình quá tức giận mà dùng sức nên Lý Bích Như lại rên nhẹ, đôi mi thanh tú nhíu chặt, nhưng vẫn nhỏ giọng xin tha cho Hạ bà tử: “Đại thiếu gia, xin ngài tha cho Hạ bà bà đi, đều do nô tì ngốc không làm được gì, Hạ bà bà tức giận mới đánh hai cái, không sao đâu, hết đau rồi, thật đó.”

Không đau? Nhưng lúc nãy hắn chạm nhẹ một cái nàng đã trắng bệch mặt mày, còn nói không đau?

Nữ nhân này… bộ dáng nhẫn nhịn đó càng khiến người ta đau lòng.

Cao Dật Đình cười lạnh, nàng nghĩ hắn bị mù sao? Vết thương trên người nàng không lẽ hắn không thấy sao?

Thấy tầm mắt của Cao Dật Đình rơi vào trên người mình, trái tim Lý Bích Như đập thình thình, gương mặt ửng đỏ, cuối cùng không nhịn được mà cúi đầu, hai tay nắm chặt vạt áo, không biết phải làm sao, lại dùng âm thanh nhỏ xíu ngượng ngùng nói: “Thật sự không sao rồi, đừng trách Hạ bà bà nữa.”

“Đúng đó Đại thiếu gia, nô tì cũng không phải thật tâm muốn đánh nàng, nô tì chỉ đánh có hai cái, vết thương trên người nàng không liên quan đến nô tì.” Hạ bà tử nhân cơ hội này liền giải thích cho mình, bà cũng không muốn gánh tội thay người khác.

Sao Cao Dật Đình lại nghe lão bà tử nói chuyện chứ, hắn chỉ nhìn Lý Bích Như, ánh mắt nặng nề: “Ngươi nói đi, có phải do bà ta đánh? Nếu đúng, hôm nay bổn thiếu gia sẽ làm chủ cho ngươi, xử lý bà ta, nếu không…”

Lý Bích Như cắn môi, vẻ mặt chần chừ: “Đại thiếu gia.” Nàng ngẩn đầu lên, trong mắt lộ vẻ luống cuống.

“Đừng sợ.” Trái tim Cao Dật Đình mềm nhũn đi, âm thanh cũng dịu dàng rất nhiều: “Bổn thiếu gia nghe ngươi, ngươi nói xử thì xử, ngươi nói tha cho bà ta thì ta sẽ tha.”

Hạ bà tử nghe vậy liền dập đầu với Lý Bích Như: “Hảo cô nương, đều do lão bà sai, lão bà ta có mắt không tròng oan ức cô nương, hy vọng cô nương đại nhân đại lượng buông tha cho lão bà lần này, cần cô nương khai ân.”

Cúi mắt xuống che giấu một tia nhìn tàn nhẫn, tha? Sao có thể tha được? Mỗi một người trong phòng bếp này đều là kẻ thù của Lý Bích Như nàng, không lột da bẻ xương thì khó tiêu nỗi hận trong lòng nàng.

Nhưng mà hiện giờ không phải là lúc báo thù.

Chỉ cần nàng thành công trở thành nữ nhân của Cao Dật Đình, trở thành nữ chủ nhân Cao phủ, thù này còn sợ không báo được sao?

Chỉ hơi trầm ngâm, khi Lý Bích Như ngẩn đầu lên lần nữa, trong mắt chỉ có nhu nhược và lương thiện, nàng hơi cúi người, lễ phép nhẹ giọng nói: “Đại thiếu gia, tha được cho người thì cứ tha, Bích Như cầu xin Đại thiếu gia tha cho Hạ bà bà đi.”

“Ồ? Ngươi vẫn muốn tha cho bà ta? Thậm chí thay bà ta cầu xin?” Nên nói nàng ngốc sao? Từ bỏ cơ hội báo thù như vậy? Trong lòng Cao Dật Đình cười nhạo nàng, nhưng cũng vì hành động này của nàng mà lại xem trọng Lý Bích Như thêm mấy phần.

Lý Bích Như nghiêm mặt gật đầu: “Dạ, cầu xin Đại thiếu gia đồng ý.”

“Được rồi.” Cao Dật Đình đứng chắp tay, từ trên cao ngạo nghễ nhìn xuống Hạ bà bà: “Ngươi nghe cho kỹ, là nàng cầu xin cho ngươi, nếu sau này còn dám xảy ra chuyện như vậy…”

“Không dám không dám, lão nô không dám nữa.” Hạ bà


/103

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status