Ánh tà dương hạ xuống, Lý Thanh Ca ngồi tựa cửa sổ, nhìn ngắn phong cảnh bên ngoài, những tia nắng còn sót lại đang ôn nhu lấp lánh trên người nàng, tỏa ra ánh sáng đẹp đẽ như một bức tranh. Chỉ là, trong đôi mắt đen thẫm kia lại không có chút vui vẻ nào, những chuyện kiếp trước hiện đi hiện lại trong đầu, lần này, chuyến đi Phổ Tế tự sẽ không yên bình, nàng đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ là, nàng rời khỏi Cao phủ thì Họa Nhi sẽ làm sao đây?
Nàng không yên lòng.
Cùng dẫn đi? Nhất định Đại thái thái không đồng ý, hơn nữa, dẫn đi để hắn cùng mạo hiểm với mình, nàng cũng không an tâm.
Trong đầu nghĩ tới đủ cách, đột nhiên, một gương mặt tuấn dật mang theo chút vô lại hiện lên trong đầu.
Thôi, tìm hắn vậy.
Lý Thanh Ca nghĩ đến Cao Dật Hiên, không hiểu tại sao nàng nghĩ qua tất cả mọi người, bao gồm việc đem Họa Nhi ra khỏi phủ giao cho Từ Thăng, nhưng cuối cùng đều bị nàng loại bỏ, chỉ có Cao Dật Hiên lại đột ngột xuất hiện trong đầu nàng.
“Thúy Xảo.” nàng hướng ra ngoài gọi một tiếng, Thúy Xảo đang ở dưới mái hiên thêu yếm cho Lý Thanh Ca, nghe thấy gọi liền thả đồ trên tay xuống đi vào phòng: “Cô nương…”
“Ngươi đi qua chỗ Nhị thiếu gia, xem hắn quay về chưa, nếu về thì bảo là Họa Nhi tìm hắn, nếu chưa về thì để lại lời nhắn nói ta tìm hắn, khi nào rảnh rỗi thì đi qua đây một chuyến.” Lý Thanh Ca dặn dò.
“Vâng.” Thúy Xảo đáp rồi rời đi, trong lúc xoay người lại nở nụ cười quỷ dị, quả nhiên, quan hệ giữa Lý Thanh Ca và Nhị thiếu gia không tệ.
--- ------ ------
Lúc này Túy Nhi và Lý Thanh Họa cũng tiến vào phòng.
“Tỷ tỷ, tỷ tỷ…” Lý Thanh Họa hưng phấn gọi, người đã chạy tới bên cạnh Lý Thanh Ca, trên tay cầm một tờ giấy: “Tỷ tỷ, tỷ xem chữ của Họa Nhi có đẹp không?”
“Ồ?” Lý Thanh Ca ngẩn người, chăm chú nhìn một cái, nhưng không đủ ánh sáng nên nhìn không rõ. Túy Nhi vội đốt đèn, lập tức cả phòng sáng sủa, Lý Thanh Ca nhìn nét chữ kia, phiêu dật đẹp đẽ, không giống với nét chữ loằn ngoằn trước đó, rõ ràng đã tiến bộ rất nhiều, khuyết điểm duy nhất chính là thiếu cường độ và khí thế. Dĩ nhiên, đó là vì Họa Nhi còn nhỏ, nàng nghĩ, nếu thêm thời gian, luyện tập nhiều hơn sau này sẽ ngày càng tốt lên.
Trên mặt Lý Thanh Ca lộ ra vui mừng, gật đầu: “Khá lắm, tốt hơn trước nhiều, xem ra thời gian này Họa Nhi không uổng công tập luyện.”
“Hì hì.” Được tỷ tỷ khen ngợi Lý Thanh Họa nhếch miệng cười toe toét: “Hiên ca ca quả nhiên nói không sai.” Nhất thời vui vẻ lại khai ra Cao Dật Hiên.
“Cái gì?” Lý Thanh Ca nghi hoặc nhìn hắn: “Hắn lại nói gì với đệ sao?”
Lý Thanh Họa “a” một tiếng, vội vàng che miệng lại, Hiên ca ca bảo hắn không được nói ra.
Lý Thanh Ca ngày càng sinh nghi, Cao Dật Hiên kia cả ngày không ra gì, nàng sợ hắn dạy hư Họa Nhi.
“Họa Nhi, đệ lại gặp hắn khi nào?”
“Cái này… cái này…” Lý Thanh Họa cúi đầu nhìn xuống bàn tay, bộ dáng chột dạ, tỷ tỷ đã nói hắn nên ít gặp Hiên ca ca lại, nhưng mà hắn rất thích Hiên ca ca, làm sao đây?
“Hiên ca ca nói…” Cuối cùng không chống lại ánh mắt nghiêm nghị của tỷ tỷ, Lý Thanh Họa đành làm kẻ phản bội, hắn móc từ trong ngực ra một tờ giấy, đưa cho Lý Thanh Ca: “Đây là Hiên ca ca cho đệ.”
Lý Thanh Ca nghi hoặc tiếp nhận, mở ra xem, trên giấy viết hai hàng chữ: “Bình sinh không biết tương tư, vừa biết tương tư, liền tương tư đến ngốc.”
Không lý do, trong lòng nàng chấn động, trên mặt còn hiện lên hai vệt đỏ ửng.
Giống như tận mắt nhìn thấy Cao Dật Hiên đứng trước mặt, hàng mi dài khẽ nhướng lên với nàng, nhàn nhạt cười khẩy, chậm rãi nói từng chữ.
“Tiểu thư, Nhị thiếu gia viết cái gì vậy?” Lúc này Túy Nhi cũng hùa qua đây, hiếu kỳ hỏi.
Lý Thanh Ca chỉ lo tập trung suy nghĩ, nhìn tờ giấy.
Trên tờ giấy trắng trong suốt, hai hàng chữ viết mạnh mẽ có lực, cứng rắn tiêu sái, nhất là hai chữ tương tư, khí độ hiên ngang, lại uyển chuyển dịu dàng, là thư pháp Vương thị điển hình.
Lý Thanh Ca hơi kinh ngạc, đây chính là tác phẩm của Cao Dật Hiên sao?
Nàng thật sự rất khó liên tưởng giữa một tên công tử nhà giàu phóng túng và kiểu chữ thư pháp này.
Thấy Lý Thanh Ca nghiêm trang không nói, trong lòng Lý Thanh Họa hơi hồi hộp, tỷ tỷ tức giận sao?
Hắn cong cong môi, nhỏ giọng giải thích: “Tỷ tỷ, Hiên ca ca nói, chữ của những nhân vật lớn đó rất khó luyện, muốn đạt đến trình độ đó thì phải mất vài chục năm, huynh ấy còn nói, những người kia luyện đến già mới viết được như thế, cho nên huynh ấy bảo đệ nên học từ cái đơn giản nhất.”
“Ồ?” Không lẽ cái đơn giản này chính là chữ của hắn? Lý Thanh Ca không nói gì.
“Hiên ca ca nói, Họa Nhi không cần học những chữ khác, chỉ cần đạt được trình độ của huynh ấy là có thể ngang dọc khắp Tây Lăng quốc rồi.”
“Hả? Lý Thanh Ca vừa không biết nói gì vừa buồn cười, Cao Dật Hiên kia đúng là quá tự cao. Nhưng mà, chữ của hắn cũng rất khá, điểm này thật làm cho nàng bất ngờ, có lẽ trên đời này chuyện gì cũng có thể xảy ra, kiếp trước của tên ăn mày là hoàng tử cũng không chừng.
Chỉ là, dạy Họa Nhi luyện chữ là chuyện tốt, nhưng có cần phải chọn chữ như vậy không?
Bình sinh không biết tương tư, vừa mới tương tư liền tương tư đến ngốc.
Họa Nhi không hiểu còn đỡ, nếu để hắn hiểu được ý nghĩa câu này thì có khi nào… Nhỏ như thế mà đã học tương tư đến ngốc, đúng là khiến người ta phải lo lắng.
Quả nhiên, Cao Dật Hiên là kẻ không đàng hoàng, dạy con nít luyện chữ cũng bàng môn tà đạo như vậy, chỉ là… tương tư này… là tương tư ai?
Nghe nói, hồng nhan tri kỷ của hắn rất nhiều.
Không lâu sau Thúy Xảo quay về, Túy Nhi dẫn Lý Thanh Họa đi rửa mặt.
Lý Thanh Ca gấp kỹ tờ giấy kia lại, đặt trên ghế.
Thúy Xảo liếc một cái, sau đó trả lời: “Gã sai vặt hầu hạ Nhị thiếu gia nói, từ hôm qua ngài ấy đi ra ngoài vẫn chưa trở lại, họ cũng không biết bao giờ thiếu gia về. Nô tì cũng đã dặn dò, Nhị thiếu gia vừa về đến thì phải nhắn là có Lý cô nương tìm.”
“Ừ”. Lý Thanh Ca nhàn nhạt đáp một tiếng, “Được rồi, không có gì thì ngươi lui ra đi.” Trong lòng có một chút mất mát.
“Vâng.” Thúy Xảo nghe lời lui ra.
Thúy
Nàng không yên lòng.
Cùng dẫn đi? Nhất định Đại thái thái không đồng ý, hơn nữa, dẫn đi để hắn cùng mạo hiểm với mình, nàng cũng không an tâm.
Trong đầu nghĩ tới đủ cách, đột nhiên, một gương mặt tuấn dật mang theo chút vô lại hiện lên trong đầu.
Thôi, tìm hắn vậy.
Lý Thanh Ca nghĩ đến Cao Dật Hiên, không hiểu tại sao nàng nghĩ qua tất cả mọi người, bao gồm việc đem Họa Nhi ra khỏi phủ giao cho Từ Thăng, nhưng cuối cùng đều bị nàng loại bỏ, chỉ có Cao Dật Hiên lại đột ngột xuất hiện trong đầu nàng.
“Thúy Xảo.” nàng hướng ra ngoài gọi một tiếng, Thúy Xảo đang ở dưới mái hiên thêu yếm cho Lý Thanh Ca, nghe thấy gọi liền thả đồ trên tay xuống đi vào phòng: “Cô nương…”
“Ngươi đi qua chỗ Nhị thiếu gia, xem hắn quay về chưa, nếu về thì bảo là Họa Nhi tìm hắn, nếu chưa về thì để lại lời nhắn nói ta tìm hắn, khi nào rảnh rỗi thì đi qua đây một chuyến.” Lý Thanh Ca dặn dò.
“Vâng.” Thúy Xảo đáp rồi rời đi, trong lúc xoay người lại nở nụ cười quỷ dị, quả nhiên, quan hệ giữa Lý Thanh Ca và Nhị thiếu gia không tệ.
--- ------ ------
Lúc này Túy Nhi và Lý Thanh Họa cũng tiến vào phòng.
“Tỷ tỷ, tỷ tỷ…” Lý Thanh Họa hưng phấn gọi, người đã chạy tới bên cạnh Lý Thanh Ca, trên tay cầm một tờ giấy: “Tỷ tỷ, tỷ xem chữ của Họa Nhi có đẹp không?”
“Ồ?” Lý Thanh Ca ngẩn người, chăm chú nhìn một cái, nhưng không đủ ánh sáng nên nhìn không rõ. Túy Nhi vội đốt đèn, lập tức cả phòng sáng sủa, Lý Thanh Ca nhìn nét chữ kia, phiêu dật đẹp đẽ, không giống với nét chữ loằn ngoằn trước đó, rõ ràng đã tiến bộ rất nhiều, khuyết điểm duy nhất chính là thiếu cường độ và khí thế. Dĩ nhiên, đó là vì Họa Nhi còn nhỏ, nàng nghĩ, nếu thêm thời gian, luyện tập nhiều hơn sau này sẽ ngày càng tốt lên.
Trên mặt Lý Thanh Ca lộ ra vui mừng, gật đầu: “Khá lắm, tốt hơn trước nhiều, xem ra thời gian này Họa Nhi không uổng công tập luyện.”
“Hì hì.” Được tỷ tỷ khen ngợi Lý Thanh Họa nhếch miệng cười toe toét: “Hiên ca ca quả nhiên nói không sai.” Nhất thời vui vẻ lại khai ra Cao Dật Hiên.
“Cái gì?” Lý Thanh Ca nghi hoặc nhìn hắn: “Hắn lại nói gì với đệ sao?”
Lý Thanh Họa “a” một tiếng, vội vàng che miệng lại, Hiên ca ca bảo hắn không được nói ra.
Lý Thanh Ca ngày càng sinh nghi, Cao Dật Hiên kia cả ngày không ra gì, nàng sợ hắn dạy hư Họa Nhi.
“Họa Nhi, đệ lại gặp hắn khi nào?”
“Cái này… cái này…” Lý Thanh Họa cúi đầu nhìn xuống bàn tay, bộ dáng chột dạ, tỷ tỷ đã nói hắn nên ít gặp Hiên ca ca lại, nhưng mà hắn rất thích Hiên ca ca, làm sao đây?
“Hiên ca ca nói…” Cuối cùng không chống lại ánh mắt nghiêm nghị của tỷ tỷ, Lý Thanh Họa đành làm kẻ phản bội, hắn móc từ trong ngực ra một tờ giấy, đưa cho Lý Thanh Ca: “Đây là Hiên ca ca cho đệ.”
Lý Thanh Ca nghi hoặc tiếp nhận, mở ra xem, trên giấy viết hai hàng chữ: “Bình sinh không biết tương tư, vừa biết tương tư, liền tương tư đến ngốc.”
Không lý do, trong lòng nàng chấn động, trên mặt còn hiện lên hai vệt đỏ ửng.
Giống như tận mắt nhìn thấy Cao Dật Hiên đứng trước mặt, hàng mi dài khẽ nhướng lên với nàng, nhàn nhạt cười khẩy, chậm rãi nói từng chữ.
“Tiểu thư, Nhị thiếu gia viết cái gì vậy?” Lúc này Túy Nhi cũng hùa qua đây, hiếu kỳ hỏi.
Lý Thanh Ca chỉ lo tập trung suy nghĩ, nhìn tờ giấy.
Trên tờ giấy trắng trong suốt, hai hàng chữ viết mạnh mẽ có lực, cứng rắn tiêu sái, nhất là hai chữ tương tư, khí độ hiên ngang, lại uyển chuyển dịu dàng, là thư pháp Vương thị điển hình.
Lý Thanh Ca hơi kinh ngạc, đây chính là tác phẩm của Cao Dật Hiên sao?
Nàng thật sự rất khó liên tưởng giữa một tên công tử nhà giàu phóng túng và kiểu chữ thư pháp này.
Thấy Lý Thanh Ca nghiêm trang không nói, trong lòng Lý Thanh Họa hơi hồi hộp, tỷ tỷ tức giận sao?
Hắn cong cong môi, nhỏ giọng giải thích: “Tỷ tỷ, Hiên ca ca nói, chữ của những nhân vật lớn đó rất khó luyện, muốn đạt đến trình độ đó thì phải mất vài chục năm, huynh ấy còn nói, những người kia luyện đến già mới viết được như thế, cho nên huynh ấy bảo đệ nên học từ cái đơn giản nhất.”
“Ồ?” Không lẽ cái đơn giản này chính là chữ của hắn? Lý Thanh Ca không nói gì.
“Hiên ca ca nói, Họa Nhi không cần học những chữ khác, chỉ cần đạt được trình độ của huynh ấy là có thể ngang dọc khắp Tây Lăng quốc rồi.”
“Hả? Lý Thanh Ca vừa không biết nói gì vừa buồn cười, Cao Dật Hiên kia đúng là quá tự cao. Nhưng mà, chữ của hắn cũng rất khá, điểm này thật làm cho nàng bất ngờ, có lẽ trên đời này chuyện gì cũng có thể xảy ra, kiếp trước của tên ăn mày là hoàng tử cũng không chừng.
Chỉ là, dạy Họa Nhi luyện chữ là chuyện tốt, nhưng có cần phải chọn chữ như vậy không?
Bình sinh không biết tương tư, vừa mới tương tư liền tương tư đến ngốc.
Họa Nhi không hiểu còn đỡ, nếu để hắn hiểu được ý nghĩa câu này thì có khi nào… Nhỏ như thế mà đã học tương tư đến ngốc, đúng là khiến người ta phải lo lắng.
Quả nhiên, Cao Dật Hiên là kẻ không đàng hoàng, dạy con nít luyện chữ cũng bàng môn tà đạo như vậy, chỉ là… tương tư này… là tương tư ai?
Nghe nói, hồng nhan tri kỷ của hắn rất nhiều.
Không lâu sau Thúy Xảo quay về, Túy Nhi dẫn Lý Thanh Họa đi rửa mặt.
Lý Thanh Ca gấp kỹ tờ giấy kia lại, đặt trên ghế.
Thúy Xảo liếc một cái, sau đó trả lời: “Gã sai vặt hầu hạ Nhị thiếu gia nói, từ hôm qua ngài ấy đi ra ngoài vẫn chưa trở lại, họ cũng không biết bao giờ thiếu gia về. Nô tì cũng đã dặn dò, Nhị thiếu gia vừa về đến thì phải nhắn là có Lý cô nương tìm.”
“Ừ”. Lý Thanh Ca nhàn nhạt đáp một tiếng, “Được rồi, không có gì thì ngươi lui ra đi.” Trong lòng có một chút mất mát.
“Vâng.” Thúy Xảo nghe lời lui ra.
Thúy
|
/103
|

