Độc Thiếp

Chương 90 - Chương 90

/103


Đám nha hoàn ngoài cửa nghe được âm thanh kêu la cuồng loạn kia đều xạm mặt lại.

“Lý cô nương?” Liễu Lục bất đắc dĩ nhìn Lý Thanh Ca, trong lòng thật không hiểu, lúc nãy còn kêu gào như đòi mạng bắt Lý cô nương đến, bây giờ người đến thì lại như thấy quỷ, bắt người ta đi?

Cao Đại tiểu thư này đầu óc hỏng rồi.

Lý Thanh Ca nở nụ cười trấn an, cầm lấy hộp cơm từ trong tay nàng: “Không có gì, chắc Đại tỷ tỷ giận ta đến muộn, ta giải thích một chút là được.”

Đám người Liễu Lục đều sùng bái nhìn Lý Thanh Ca, không thể không bội phục sự rộng lượng của vị tiểu thư từ xa đến này.

“Vậy thì, Lý cô nương, các nô tì ở bên ngoài, có gì thì cứ dặn dò.” Liễu Lục nói.

“Ừm.” Lý Thanh Ca ôm hộp thức ăn, tự mình vén rèm lên đi vào khuê phòng của Cao Vân Dao.

Trong phòng rất sáng sủa, bốn vách tường đều có đèn lồng, chiếu cho căn phòng không còn một góc tối.

“Ngươi, ngươi tới đây làm gì?” Cao Vân Dao không dám tin Lý Thanh Ca lại không nghe lời mà đi vào, đám nha đầu chết tiệt kia đâu? Bọn họ điếc rồi à? Không nghe thấy nàng nói bảo tiện nhân này cút đi sao?

“Dĩ nhiên là đến thăm Đại tỷ tỷ rồi.” Cửa phòng không đóng chặt, nhưng Lý Thanh Ca biết, những nha hoàn kia không có ai muốn hầu hạ ở đây, cho nên nàng vừa đến thì bọn họ dĩ nhiên sẽ bỏ chạy càng xa càng tốt.

Nàng từ từ đi về phía giường, trên mặt mang theo nụ cười nhạt: “Ta mang canh gà cho ngươi, uống đi cho nóng.”

“Ngươi, ngươi có lòng tốt vậy sao?” Cao Vân Dao sợ hãi nhìn Lý Thanh Ca, thấy quả thật là nàng bưng một chén canh gà đang bốc hơi nóng ra, lại cảnh giác nói: “Ngươi muốn độc chết ta? Ta không uống…”

Lý Thanh Ca cười phì một cái, cầm lấy muỗng khuấy vào trong chén hai cái, nói: “Đại tỷ tỷ thật thông, đã đoán được ta hạ độc, ha ha.”

“Ngươi?” Hai mắt Cao Vân Dao sợ hãi, con ngươi như sắp lòi ra ngoài: “Ngươi? Ngươi thật sự dám hạ độc ta?”

“Có gì không dám?” Lý Thanh Ca nhíu nhíu mi, sau đó múc một muỗng canh gà đưa tới bên miệng Cao Vân Dao: “Nào, uống lúc còn nóng, để nguội không ngon.”

“Không, ta không uống.” Cao Vân Dao vùi đầu vào góc giường, sau đó ngậm chặt miệng lại.

Lý Thanh Ca cũng không ép, chỉ ném muỗng trở lại chén canh, âm thanh lanh lảnh chén muỗng va vào nhau làm cho Cao Vân Dao giật nảy mình.

“Nghe nói, khi Tứ di nương còn sống thích nhất uống canh gà.” Lý Thanh Ca liếc nhìn canh gà, nhàn nhạt nói: “Nghe nói bữa ăn cuối cùng trước khi chết của bà ấy cũng là canh gà.”

Nghe vậy Cao Vân Dao kinh sợ đến mức quay đầu lại, trừng mắt với Lý Thanh Ca: “Ngươi… sao ngươi biết?”

“Nếu ta nói, là Tứ di nương tự nói với ta, ngươi tin không?” Lý Thanh Ca lại khuấy khuấy cái muỗng trong chén, nhẹ giọng nói. Thật ra nàng nói vậy cũng không sai, kiếp trước khi nàng đến Cao gia, Tứ di nương vẫn còn sống rất tốt, đang được sủng ái, cho nên đối với sở thích của bà ấy nàng dĩ nhiên biết rõ.

“Ngươi nói bậy.” Cao Vân Dao làm như gặp phải quỷ, “Tứ di nương đã chết rồi, làm sao nói với ngươi được?”

“Chuyện này ấy mà.” Lý Thanh Ca cười thần bí, “Chờ sau khi uống hết chén canh này, ngươi tự đi tìm Tứ di nương hỏi cho rõ.”

Cao Vân Dao hít vào một ngụm khí lạnh, ký ức khiếp khiếp vốn đã mờ nhạt kia lập tức lại hiện về rõ mồn một: Tứ di nương liều chết giãy dụa, Tứ di nương trợn to mắt thù hận, thậm chí đến chết đôi mắt đó vẫn mở rất to, gương mặt kiều mị bị máu tươi nhiễm đỏ, từ trong mắt, miệng, lỗ mũi… đều có máu chảy ra.

“Ah, ngươi điên rồi, cút ra ngoài, cút ra ngoài…” Cao Vân Dao đột nhiên không chịu nổi mà gầm rú lên, vì giãy dụa kịch liệt mà cả cái giường cũng phát ra âm thanh kẽo kẹt.

Lý Thanh Ca làm bộ mặt vô tội mà để cái chén xuống: “Đại tỷ tỷ làm gì vậy? Nghe nói khi còn sống Tứ di nương đối xử với ngươi không tệ, ngươi cũng không thích canh gà bà ấy nấu hay sao?”

“Đi ra, đi ra, không uống, ta không uống…” Cao Vân Dao muốn rụng rời, sau khi Tứ di nương chết suốt mấy tháng nàng đều gặp ác mộng. Sau đó mẫu thân mời người đến phủ làm pháp sự nàng mới đỡ hơn, những ký ức khủng khiếp kia cũng từ từ phai nhạt theo thời gian, nhưng mà, Lý Thanh Ca lại cố tình nhắc tới.

“Ngươi cố ý, nhất định là ngươi cố ý.” Nàng căm hận nhìn chằm chằm Lý Thanh Ca: “Không sai, tiện nhân Tứ di nương kia lúc trước đối xử với ta không tệ, nhưng đó chỉ là vì lấy lòng cha ta. Ả đáng chết, ả chiếm lấy sự sủng ái của cha thì cũng thôi, ai bảo ả dư hơi đi gây sự với mẫu thân, cho nên ả chết cũng đáng đời. Hừ, ngươi đừng hòng dùng chiêu này hù dọa ta, cho dù chuyện Tứ di nương bị độc chết truyền ra ngoài thì ai chịu tin chứ? Không có ai tin, lời của ngươi cũng vô ích mà thôi…”

“Ồ? Không biết là Đại bá phụ…”

“Hừ.” Cao Vân Dao lộ ra ánh mắt khinh bỉ, “Cha? Ngươi cho rằng với y thuật của mình cha sẽ không nhận ra Tứ di nương bị độc chết? Nói thật cho ngươi biết, người giám định Tứ di nương cho ra kết quả bị bệnh chết chính là cha.”

“Ồ.” Đối với lời nói này của nàng, Lý Thanh Ca cũng không thấy bất ngờ, dù sao người cũng đã chết, nếu lại làm lớn chuyện khiến cho Đại thái thái bị trừng phạt thì Cao Viễn cũng sẽ bị ảnh hưởng. Với trí nhớ kiếp trước, Cao Viễn là người bạc bẽo, gặp chuyện này nhất định sẽ nhân nhượng cho yên chuyện.

Cho nên nói, Tứ di nương chết rất oan uổng.

Nhưng mà kiếp trước, Tứ di nương chết liên lụy đến bản thân nàng, khiến cho mọi người tin rằng bà bị Lý Thanh Ca khắc.

Mà đời này, đã không còn liên quan đến nàng nữa.

Nhưng Lý Thanh Ca cảm thấy chuyện này không thể bỏ qua như vậy được.

“Được rồi, canh gà đã nguội, ta để nó ở đây, không có độc, ngươi thích uống thì bảo bọn nha hoàn hâm lại, không muốn uống thì cứ đổ đi.” Lý Thanh Ca nói.

Cao Vân Dao sững sờ, tâm tình của nàng đang kích động, còn tưởng rằng Lý Thanh Ca sẽ dùng chiêu thức ác liệt với mình, ai ngờ lại chỉ nói một câu nhẹ nhàng như thế liền rời đi.

Nhìn bóng lưng Lý Thanh Ca, Cao Vân Dao còn không phản ứng kịp, mùi vị canh gà vẫn còn thoang thoảng trong phòng.

Nghe nói, khi còn sống Tứ di nương thích uống canh gà nhất, nghe nói, bữa ăn cuối cùng của Tứ di nương cũng chính là canh gà.

Đột nhiên, một câu nhẹ nhàng kia của Lý Thanh Ca lại lóe qua đầu nàng, Cao Vân Dao tự nhiên giật mình một cái, tóc gáy dựng đứng, sự sợ hãi tràn ngập trong tim, nàng vội hoảng loạn nhìn chung quanh, nhưng không có gì cả. Nhưng mà, nàng vẫn cảm thấy lạnh toát sống lưng, tựa hồ đang có người đứng ở phía sau giường, nhìn chằm chằm mình.

“Ah, người đâu, mau tới đây.”

Lý Thanh Ca vừa ra sân liền nghe tiếng thét thê thảm của Cao Vân Dao, khóe môi xẹt qua một nụ cười tà dị. Kiếp trước, Tứ di nương chết thảm làm cho nàng bị vu oan, kiếp này, xem như nàng thay trời hành đạo, trả lại công bằng cho Tứ di nương.

Đại thái thái, chờ xem, sớm muộn gì nàng cũng sẽ đem con rắn độc này


/103

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status