Độc Thiếp

Chương 87 - Chương 87

/103


Nhìn bộ dạng cắn chặt không buông của Liễu Như Yên, mày liễu của Phong Tam nương dựng đứng, ở kinh thành này còn chưa có ai nói với Phong Tam nương nàng như thế, ánh mắt xẹt qua hàn quang, nàng lạnh lùng nói: “Nha đầu này ở đâu đến, dám ngang ngược ở địa bàn của lão nương? Người đâu, ném ra ngoài cho ta.”

Ngoài cửa có mấy tiểu nhị và gia đinh đi vào.

“Các ngươi dám?” Mặt Liễu Như Yên tái xanh, không sợ chút nào mà kêu to, “Các ngươi ai dám chạm vào ta, bổn tiểu thư sẽ chặt tay hắn trước.”

“Ném ra ngoài” Ánh mắt Phong Tam nương lạnh lẽo, mấy gia đinh kia liền tiến lên tóm chặt Liễu Như Yên.

“Ah… tỷ phu, Hiên ca ca…” âm thanh như thọc tiết lợn muốn làm cho tiểu trúc lâu bị lật tung, Lý Thanh Ca chau mày, trầm giọng quát lên: “Đủ rồi, nếu muốn tốt cho tỷ tỷ của mình thì tốt nhất ngươi yên tĩnh lại cho ta.”

“Cái gì?” Hai mắt Liễu Như Yên trợn to, dáng vẻ khinh thường, “Ngươi là cái thá gì mà dám ăn nói với bổn tiểu thư như thế?” Nói xong, ánh mắt của nàng di chuyển qua lại giữa Lý Thanh Ca và Phong Tam nương, bỗng nhiên tỉnh ngộ: “Ah ta biết rồi, các ngươi là đồng bọn, các ngươi muốn hại tỷ tỷ ta. Tỷ phu, sai người bắt bọn họ lại đi.”

Hách Liên Hề lại thong thả nhàn rỗi ngồi trên một cái ghế trong phòng, thần thái như đang xem cuộc vui, giờ khắc này hắn không lo lắng cho Liễu Như Lan, ngược lại đối với cách ứng phó tình huống của Lý Thanh Ca rất có hứng thú.

“Các ngươi ngây ra đó làm gì? Còn không mau ném ả ra ngoài.” Lần thứ hai nói câu này không phải là Phong Tam nương, mà là Cao Dật Hiên mặt mày đang cau có. Giờ khắc này, trong mắt hắn Liễu Như Yên ngoại trừ đáng ghét ra còn có đáng giận. Lý Thanh Ca là cái thá gì à? Đáng chết, Lý Thanh Ca nàng là nữ nhân của Cao Dật Hiên chứ là gì?

“Hiên ca ca.” Liễu Như Yên tựa hồ choáng váng, nàng không thể tin được lời nói thô lỗ lạnh lùng này lại xuất ra từ miệng Cao Dật Hiên.

Trong lúc nàng còn chưa chấp nhận được thì hai gia đinh đã mỗi người ôm một cánh tay của nàng, kéo nàng ra bên ngoài.

“Không, ta không đi, đám khốn kiếp các ngươi, các ngươi muốn hại tỷ tỷ ta.” Liễu Như Yên tức giận kêu to, mặc kệ sự thật là gì thì nàng cũng không thể bị ném ra ngoài như rác rưởi được. Nếu không thì mặt mũi của Liễu nhị tiểu thư như nàng biết ném đi đâu?

Giọng nói sắc bén kia khiến Lý Thanh Ca vô cùng chán ghét, không hề nghĩ ngơi, nàng cầm khăn lau bàn lên tay trực tiếp nhét vào miệng Liễu Như Yên, lạnh lùng nói: “Kéo nàng ta đi.”

Mọi người ngạc nhiên, tiểu cô nương trắng trẻo như tiên nữ này thật… dũng mãnh.

Liễu Như Yên kinh ngạc trợn mắt lên, nhưng trong phòng không ai giúp nàng, nàng cứ như vậy trơ mắt không cam lòng để cho mấy đại hán kéo mình ra ngoài.

Xử lý xong Liễu Như Yên đang gào thét, Lý Thanh Ca nói với Cao Dật Hiên: “Nhị thiếu gia huynh dẫn Túy Nhi Họa Nhi ra bên ngoài chờ ta, ta có mấy câu muốn nói với Hề Vương gia.”

“Nhưng mà…” Cao Dật Hiên có chút không an tâm Hách Liên Hề, nhất là khi hắn dùng ánh mắt dò xét để nhìn Lý Thanh Ca.

“Ta sẽ đi tìm huynh ngay.” Lý Thanh Ca nhẹ giọng nói.

Cao Dật Hiên vì một câu nói này mà trong lòng vui vẻ, nha đầu này cuối cùng cũng suy nghĩ đến cảm giác của hắn, vậy là nàng đã nhận ra hắn đang lo lắng chứ gì.

“Được, ta dẫn Họa Nhi đi dạo trong vườn một lúc.” Ý cười của Cao Dật Hiên dịu dàng, âm thanh cũng mang theo chút mùi vị ngọt ngào hờn dỗi.

“Trong vườn không có gì vui, đến chỗ ta đi.” Phong Tam nương đột nhiên lên tiếng, ngón tay nhẹ nhàng nựng nịu gương mặt mềm mại trắng noãn của Lý Thanh Họa, yêu thích nói: “Thật là một hài tử xinh đẹp, đến nhà tỷ tỷ đi, chỗ tỷ tỷ vui lắm, được không?”

Lý Thanh Họa không hề trả lời, chỉ nhìn Lý Thanh Ca.

Lý Thanh Ca gật đầu: “Đi đi.”

Lúc này Lý Thanh Họa mới gật đầu với Phong Tam nương.

Phong Tam nương lại cười cười nựng nịu gương mặt nhỏ của hắn: “Tiểu tử này thật là…”

Mấy người đi ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại Hách Liên Hề, Lý Thanh Ca và Liễu Như Lan vừa âm thầm tỉnh dậy. Chỉ là nàng vừa nhướng mắt lên, nhìn thấy Hách Liên Hề liền vội nhắm mắt lại.

“Lý cô nương có gì muốn nói với bản vương?” Khóe môi Hách Liên Hề mỉm cười, đôi mắt sâu như đầm nước lóe lên ánh sáng hứng thú, tuổi còn nhỏ mà đã có biểu hiện trấn định lạnh lùng, thú vị.

Lý Thanh Ca nhìn hắn, trong lòng có chút hỗn loạn, ai cũng nói Ngũ điện hạ Hách Liên Hề là một nam tử rất tuấn tú, hắn hung tàn độc ác, hắn tàn nhẫn khát máu, hắn sẽ cắn đứt cổ ngươi vào lúc bất ngờ nhất, khiến ngươi chết cũng không hiểu vì sao.

Kiếp trước nàng không hề có tiếp xúc với hắn, chỉ là, những bi thảm của nàng ít nhiều cũng có quan hệ với hắn.

Sau khi Hạ Chi Hà đi theo Hách Liên Hề thì rất được sủng ái.

Cao Dật Đình bị phản bội, dĩ nhiên là lửa giận ngập trời, mà lúc này Hách Liên Hề lại ban nàng cho Cao Dật Đình, yêu cầu phải làm chính thê.

Chính thê…

Lúc đó bản thân nàng vì giải độc cho Cao Dật Đình mà không còn trong trắng, dung mạo bị hủy, danh dự càng bị hủy sạch, ngay cả sau khi Đại thái thái nghiệm thân cho nàng cũng mắng nàng thấp hèn, không xứng gả cho con trai bảo bối của bà.

Nhưng lúc này Hách Liên Hề khăng khăng tứ hôn cho bọn họ, ai có thể nói đây là ý tốt hay cố ý nhục nhã đây?

Ánh mắt Hách Liên Hề rực lửa, khóe môi vung lên một độ cong tà mị: “Lý cô nương có phải…”

“Vương gia vẫn nên quan tâm Phu nhân nhiều một chút đi.” Lý Thanh Ca nhanh chóng thu lại tâm tình trong mắt, khôi phục vẻ lạnh lùng ngày thường.

Lúc nãy lý do nàng ra tay cũng không phải vì Hách Liên Hề, mà vì Liễu Như Lan.

Nàng sớm nhìn ra Liễu Như Lan có thai, cho nên khi Liễu Như Lan có chuyện, dù nàng không muốn nhúng tay, không muốn dính dáng đến nam nhân kiếp trước đã gián tiếp tạo nên bi kịch của mình, nhưng nàng vẫn không kềm chế được. Nguyên nhân không gì khác, chỉ vì nàng từng là mẫu thân, nàng hiểu được nỗi đau khi mất con, cho dù đứa con này vẫn còn trong bụng, chưa thành hình, nhưng dù sao đó cũng là một sinh mạng.

Hai mắt Hách Liên Hề híp lại, nhìn nàng chăm chăm.

Lý Thanh Ca tiếp tục nói: “Lúc nãy dân nữ xem mạch cho Phu nhân, thấy mạch của Phu nhân rất yếu, nếu Vương gia muốn mẹ con hai người bình an thì sau này nên thương cảm Phu nhân một chút. Phu nhân có thai chưa đủ ba tháng, thai nhi quá nhỏ chưa ổn định, cho nên về chuyện kia…xin Vương gia nên khắc chế một chút.”

Nàng chỉ đang làm tròn chức trách của một đại phu mà giải thích rõ, nhưng lọt vào tai Hách Liên Hề lại nghe như là trào phúng. Nhưng hắn không lên tiếng, cũng không cắt ngang, chỉ yên lặng cong môi cười nhạt, ánh mắt lập lòe khiến người ta không nhìn thấu tâm tình.

Lý Thanh Ca chán ghét nụ cười này, nó xấu xa y hệt những lúc Cao Dật Hiên cười nhìn nàng, tuy hơi giống nhưng lại rất khác biệt.

Cao Dật Hiên xấu nhưng người ta vẫn nhìn thấu được, cũng không tạo thành uy hiếp, đồng thời, nàng cũng cảm giác được hắn sẽ


/103

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status