Lý Thanh Ca bị âm thanh tức giận của hắn làm cho sững sờ, nàng không thể tin nổi, kiếp trước mỗi lần Cao Vân Dao bắt nạt mình, lý do cũng là vì nàng đám động đến Cao Dật Đình, giờ khắc này hắn lại nghiêm khắc bảo nàng mặc kệ Cao Vân Dao?
Nàng âm thầm cười nhạo, kiếp này quả nhiên là khác rồi.
Ánh mắt của nàng là sao? Cao Dật Đình nhìn nàng, đột nhiên cảm thấy hôm nay mình đến đây đúng là tự tìm phiền phức. Hắn vốn nghĩ mình làm vậy nữ nhân này sẽ cảm kích, không ngờ ngoại trừ ánh mắt trào phúng và nụ cười châm biếm ra nàng hoàn toàn không có ý tứ gì khác.
“Tự mà lo lấy đi.” Hắn tức giận đứng lên, gần như là nghiến răng nói từng chữ.
Hình như đây là lần thứ hai hắn nói câu này, Lý Thanh Ca nhướng hàng mi dài lên, lạnh lùng nhìn hắn, không nhanh không chậm nói: “Thanh Ca nhận sự chỉ dạy này.”
Một luồng lửa giận bùng lên trong ngực, Cao Dật Đình lạnh lùng nhìn nàng, nhưng cũng không biết nên làm sao, chỉ tức giận đến hừ lạnh một cái, phất áo mà đi.
“Đại thiếu gia.” Lạnh lùng nhìn hắn đi tới cửa, Lý Thanh Ca lại nhẹ giọng gọi.
Cao Dật Đình sững người lại, trong mắt lóe qua vẻ vui mừng nhưng cũng chưa xoay người.
Lý Thanh Ca cười gằn: “Thanh Ca có một nha hoàn tên là Hồng Hỉ, không biết Đại thiếu gia có từng gặp?”
Tiện nhân kia quả là nàng phái đi sao?
Cao Dật Đình quay đầu lại, trong mắt bừng bừng một ngọn lửa.
Hay cho Lý Thanh Ca, đúng là quá đáng, lại còn phái nữ nhân khác đến quyến rũ hôn phu của mình sao?
Hắn có nên khen ngợi nàng rộng lượng không?
Lý Thanh Ca thậm chí có thể nghe thấy âm thanh răng rắc khi hai bàn tay hắn mắn chặt lại, không khỏi cười hừ một tiếng: “Đại thiếu gia không cần kích động như vậy, ta cũng chỉ là nghe người ta nói đêm đó có một người giống như Hồng Hỉ đi vào viện của Đại thiếu gia, còn về chuyện rốt cuộc là thế nào thì ta cũng không rõ. Chỉ là dù sao Hồng Hỉ cũng là người theo ta tới đây, Trương ma ma cũng là nhũ mẫu của ta, về tình về lý ta đều nên hỏi một chút, không phải sao?”
Trầm ngâm một lát, dung mạo tuấn tú tái nhợt của Cao Dật Đình toát ra một nụ cười tà ác: “Ả ta ở Vạn Xuân Lâu.”
“Ồ?” Kỹ viện sao? Cũng hợp với Hồng Hỉ lắm, Thanh Ca cười yếu ớt: “Đa tạ Đại thiếu gia.”
Đa tạ? Cao Dật Đình lâm vào tình trạng dở khóc dở cười, trong mắt lóe qua u quang: “Nàng biết Vạn Xuân Lâu là nơi nào không?”
Sao nàng lại không biết? Kiếp trước nàng còn từng đến đó một lần, có thể toàn thân thoát ra cũng là nhờ sát thủ áo đen đó hỗ trợ. Chỉ là, kiếp này sát thủ kia đột nhiên biến thành Tam Vương gia Hách Liên Quân, đúng là… khó hiểu vô cùng.
“Thanh Ca không biết, nhưng Đại thiếu gia đã báo cho biết thì dĩ nhiên Thanh Ca sẽ đi bẩm với Đại bá mẫu, sai người mang về.”
Cao Dật Đình nở nụ cười lạnh lùng, cũng không nói gì nữa, trực tiếp rời đi.
Lúc này Lý Thanh Ca mới đứng dậy, tâm tư xoay chuyển liên tục, rốt cuộc nên xử lý Hồng Hỉ thế nào đây? Để cho nàng tiếp tục ở Vạn Xuân Lâu? Hay là…
--- ------ ------ ------ ---------
Cao Dật Đình mới ra khỏi sảnh, còn chưa rời khỏi Hà Hương viện liền thấy một nha hoàn hoang mang hoảng loạn chạy tới: “Đại thiếu gia, Đại thiếu gia…”
Là nha hoàn thân cận của Hạ Chi Hà, Tử Yên.
“Chuyện gì?”
Tử Yên lo lắng nói: “Đại thiếu gia ngài mau qua đó một chút, tiểu thư không ăn không uống, đang nổi giận vô cùng, các nô tì không khuyên nhủ được, xin Đại thiếu gia đích thân đến khuyên tiểu thư.”
“Biết rồi, ngươi quay về đi, ta sẽ đến sau.” Cao Dật Đình lạnh lùng nói, ngay cả chính hắn cũng không nhận ra trong âm thanh kia ẩn giấu một chút căm ghét.
Tử Yên nhìn hắn một cái: “Vậy… Đại thiếu gia ngài nhanh lên một chút, tiểu thư… từ hôm qua đã không ăn gì.”
“Ừm.” Cao Dật Đình hừ lạnh một tiếng, lại bỏ đi trước nàng ta, ra khỏi Hà Hương viện.
Tử Yên nhìn theo bóng lưng lạnh lùng của hắn, muốn nói thêm gì đó lại không dám, chỉ có thể quay về tìm Hạ Chi Hà báo cáo.
--- ------ ------ ------ ------ ------ -------
“Huynh ấy thật sự nói như thế?” Hạ Chi Hà ngồi trên giường, sợi tóc rối tung, che khuất nửa gương mặt bị thương, chỉ lộ ra nửa gương mặt thanh lệ như hoa.
Mắt của nàng lạnh lẽo chăm chú nhìn chằm chằm Tử Yên, như không tin tưởng lời nàng nói.
Trước kia, nếu nghe nói nàng có chút nào không khỏe, Cao Dật Đình lần nào không phải chạy như bay đến.
Nhưng hôm nay hắn lại sai Tử Yên về trước, còn nói là lát sau sẽ đến, nhưng bây giờ còn chưa thấy bóng dáng.
“Tiểu thư, thuốc nấu xong rồi, người uống đi cho nóng.” Lúc này, một nha hoàn khác là Tử Hoàn bưng một chén thuốc đến đây.
Tử Yên tự mình bưng chén thuốc, ngồi ở mép giường, chuẩn bị hầu hạ Hạ Chi Hà uống thuốc.
Nhưng mà Hạ Chi Hà lại đang rất buồn bực, cả ngày hôm qua Cao Dật Đình đều không tới nhìn nàng một cái, sáng hôm nay liền nghe được tin hắn tới Hà Hương viện. Theo bản năng, nàng lập tức cảnh giác, vội vàng sai Tử Yên đi tìm, ai ngờ kết quả lại như thế này.
“Tiểu thư, uống thuốc đi.” Tử Yên dùng muỗng nhỏ, múc một ít thuốc, nhẹ nhàng thổi nguội rồi đưa tới bên môi Hạ Chi Hà.
“Cút ngay.” Khoát tay một cái, chén thuốc vừa nấu xong lập tức đổ hết lên tay Tử Yên.
Tử Yên cắn môi, còn chưa đau quá mức, nàng nơm nớp lo sợ đứng dậy, tay vẫn cầm chặt chén thuốc.
“Đồ vô dụng.” Nhìn nước thuốc bị đổ xuống giường, đang bốc hơi nóng, tỏa ra mùi đắng nồng nặc lan khắp phòng, Hạ Chi Hà có cảm giác mình sắp điên rồi, thuận tay cầm gối đập vào Tử Yên.
Ngày tháng thế này đến bao giờ mới kết thúc?
Không lẽ, cuộc đời sau này của Hạ Chi Hà nàng phải uất ức ở trong khuê phòng nhỏ bé sao? Cả đời làm bạn với thứ thuốc đen ngòm đắng ngắt này?
Ngón tay trắng bệch mạnh mẽ cầm lấy tấm vải trải giường, trong mắt Hạ Chi Hà tràn đầy thù hận. Nam nhân quả nhiên không phải là đồ tốt, chẳng qua nàng mới như thế hắn đã ghét bỏ sao?
“Tiểu thư.” Tử Hoàn liếc mắt nhìn tay của Tử Yên, thời tiết này mà bị phỏng, nếu không kịp thời thoa thuốc chỉ sợ sẽ bị nhiễm trùng mất.
“Cút ra ngoài.” Hạ Chi Hà quát.
Tử Hoàn run rẩy, nhưng lại như được đại xá mà vội kéo Tử Yên chạy ra ngoài.
Vừa ra ngoài đã va vào Cao Dật Đình.
Sắc mặt Tử Yên trắng bệch, Tử Hoàn thì cúi người hành lễ “Đại thiếu gia.”
Cao Dật Đình liếc nhìn tay của Tử Yên, sắc mặt trầm xuống, không nói một lời mà trực tiếp đẩy cửa đi vào.
“Cút, cút đi, hu hu”. Nghe được âm thanh của Tử Hoàn, biết là Cao Dật Đình đến rồi, trong lòng chất chứa bao uất ức phẫn hận, tóm lại nàng cứ như vậy ngồi cuộn tròn lại khóc hu hu lên.
Cao Dật Đình đứng ở cửa, từ xa
Nàng âm thầm cười nhạo, kiếp này quả nhiên là khác rồi.
Ánh mắt của nàng là sao? Cao Dật Đình nhìn nàng, đột nhiên cảm thấy hôm nay mình đến đây đúng là tự tìm phiền phức. Hắn vốn nghĩ mình làm vậy nữ nhân này sẽ cảm kích, không ngờ ngoại trừ ánh mắt trào phúng và nụ cười châm biếm ra nàng hoàn toàn không có ý tứ gì khác.
“Tự mà lo lấy đi.” Hắn tức giận đứng lên, gần như là nghiến răng nói từng chữ.
Hình như đây là lần thứ hai hắn nói câu này, Lý Thanh Ca nhướng hàng mi dài lên, lạnh lùng nhìn hắn, không nhanh không chậm nói: “Thanh Ca nhận sự chỉ dạy này.”
Một luồng lửa giận bùng lên trong ngực, Cao Dật Đình lạnh lùng nhìn nàng, nhưng cũng không biết nên làm sao, chỉ tức giận đến hừ lạnh một cái, phất áo mà đi.
“Đại thiếu gia.” Lạnh lùng nhìn hắn đi tới cửa, Lý Thanh Ca lại nhẹ giọng gọi.
Cao Dật Đình sững người lại, trong mắt lóe qua vẻ vui mừng nhưng cũng chưa xoay người.
Lý Thanh Ca cười gằn: “Thanh Ca có một nha hoàn tên là Hồng Hỉ, không biết Đại thiếu gia có từng gặp?”
Tiện nhân kia quả là nàng phái đi sao?
Cao Dật Đình quay đầu lại, trong mắt bừng bừng một ngọn lửa.
Hay cho Lý Thanh Ca, đúng là quá đáng, lại còn phái nữ nhân khác đến quyến rũ hôn phu của mình sao?
Hắn có nên khen ngợi nàng rộng lượng không?
Lý Thanh Ca thậm chí có thể nghe thấy âm thanh răng rắc khi hai bàn tay hắn mắn chặt lại, không khỏi cười hừ một tiếng: “Đại thiếu gia không cần kích động như vậy, ta cũng chỉ là nghe người ta nói đêm đó có một người giống như Hồng Hỉ đi vào viện của Đại thiếu gia, còn về chuyện rốt cuộc là thế nào thì ta cũng không rõ. Chỉ là dù sao Hồng Hỉ cũng là người theo ta tới đây, Trương ma ma cũng là nhũ mẫu của ta, về tình về lý ta đều nên hỏi một chút, không phải sao?”
Trầm ngâm một lát, dung mạo tuấn tú tái nhợt của Cao Dật Đình toát ra một nụ cười tà ác: “Ả ta ở Vạn Xuân Lâu.”
“Ồ?” Kỹ viện sao? Cũng hợp với Hồng Hỉ lắm, Thanh Ca cười yếu ớt: “Đa tạ Đại thiếu gia.”
Đa tạ? Cao Dật Đình lâm vào tình trạng dở khóc dở cười, trong mắt lóe qua u quang: “Nàng biết Vạn Xuân Lâu là nơi nào không?”
Sao nàng lại không biết? Kiếp trước nàng còn từng đến đó một lần, có thể toàn thân thoát ra cũng là nhờ sát thủ áo đen đó hỗ trợ. Chỉ là, kiếp này sát thủ kia đột nhiên biến thành Tam Vương gia Hách Liên Quân, đúng là… khó hiểu vô cùng.
“Thanh Ca không biết, nhưng Đại thiếu gia đã báo cho biết thì dĩ nhiên Thanh Ca sẽ đi bẩm với Đại bá mẫu, sai người mang về.”
Cao Dật Đình nở nụ cười lạnh lùng, cũng không nói gì nữa, trực tiếp rời đi.
Lúc này Lý Thanh Ca mới đứng dậy, tâm tư xoay chuyển liên tục, rốt cuộc nên xử lý Hồng Hỉ thế nào đây? Để cho nàng tiếp tục ở Vạn Xuân Lâu? Hay là…
--- ------ ------ ------ ---------
Cao Dật Đình mới ra khỏi sảnh, còn chưa rời khỏi Hà Hương viện liền thấy một nha hoàn hoang mang hoảng loạn chạy tới: “Đại thiếu gia, Đại thiếu gia…”
Là nha hoàn thân cận của Hạ Chi Hà, Tử Yên.
“Chuyện gì?”
Tử Yên lo lắng nói: “Đại thiếu gia ngài mau qua đó một chút, tiểu thư không ăn không uống, đang nổi giận vô cùng, các nô tì không khuyên nhủ được, xin Đại thiếu gia đích thân đến khuyên tiểu thư.”
“Biết rồi, ngươi quay về đi, ta sẽ đến sau.” Cao Dật Đình lạnh lùng nói, ngay cả chính hắn cũng không nhận ra trong âm thanh kia ẩn giấu một chút căm ghét.
Tử Yên nhìn hắn một cái: “Vậy… Đại thiếu gia ngài nhanh lên một chút, tiểu thư… từ hôm qua đã không ăn gì.”
“Ừm.” Cao Dật Đình hừ lạnh một tiếng, lại bỏ đi trước nàng ta, ra khỏi Hà Hương viện.
Tử Yên nhìn theo bóng lưng lạnh lùng của hắn, muốn nói thêm gì đó lại không dám, chỉ có thể quay về tìm Hạ Chi Hà báo cáo.
--- ------ ------ ------ ------ ------ -------
“Huynh ấy thật sự nói như thế?” Hạ Chi Hà ngồi trên giường, sợi tóc rối tung, che khuất nửa gương mặt bị thương, chỉ lộ ra nửa gương mặt thanh lệ như hoa.
Mắt của nàng lạnh lẽo chăm chú nhìn chằm chằm Tử Yên, như không tin tưởng lời nàng nói.
Trước kia, nếu nghe nói nàng có chút nào không khỏe, Cao Dật Đình lần nào không phải chạy như bay đến.
Nhưng hôm nay hắn lại sai Tử Yên về trước, còn nói là lát sau sẽ đến, nhưng bây giờ còn chưa thấy bóng dáng.
“Tiểu thư, thuốc nấu xong rồi, người uống đi cho nóng.” Lúc này, một nha hoàn khác là Tử Hoàn bưng một chén thuốc đến đây.
Tử Yên tự mình bưng chén thuốc, ngồi ở mép giường, chuẩn bị hầu hạ Hạ Chi Hà uống thuốc.
Nhưng mà Hạ Chi Hà lại đang rất buồn bực, cả ngày hôm qua Cao Dật Đình đều không tới nhìn nàng một cái, sáng hôm nay liền nghe được tin hắn tới Hà Hương viện. Theo bản năng, nàng lập tức cảnh giác, vội vàng sai Tử Yên đi tìm, ai ngờ kết quả lại như thế này.
“Tiểu thư, uống thuốc đi.” Tử Yên dùng muỗng nhỏ, múc một ít thuốc, nhẹ nhàng thổi nguội rồi đưa tới bên môi Hạ Chi Hà.
“Cút ngay.” Khoát tay một cái, chén thuốc vừa nấu xong lập tức đổ hết lên tay Tử Yên.
Tử Yên cắn môi, còn chưa đau quá mức, nàng nơm nớp lo sợ đứng dậy, tay vẫn cầm chặt chén thuốc.
“Đồ vô dụng.” Nhìn nước thuốc bị đổ xuống giường, đang bốc hơi nóng, tỏa ra mùi đắng nồng nặc lan khắp phòng, Hạ Chi Hà có cảm giác mình sắp điên rồi, thuận tay cầm gối đập vào Tử Yên.
Ngày tháng thế này đến bao giờ mới kết thúc?
Không lẽ, cuộc đời sau này của Hạ Chi Hà nàng phải uất ức ở trong khuê phòng nhỏ bé sao? Cả đời làm bạn với thứ thuốc đen ngòm đắng ngắt này?
Ngón tay trắng bệch mạnh mẽ cầm lấy tấm vải trải giường, trong mắt Hạ Chi Hà tràn đầy thù hận. Nam nhân quả nhiên không phải là đồ tốt, chẳng qua nàng mới như thế hắn đã ghét bỏ sao?
“Tiểu thư.” Tử Hoàn liếc mắt nhìn tay của Tử Yên, thời tiết này mà bị phỏng, nếu không kịp thời thoa thuốc chỉ sợ sẽ bị nhiễm trùng mất.
“Cút ra ngoài.” Hạ Chi Hà quát.
Tử Hoàn run rẩy, nhưng lại như được đại xá mà vội kéo Tử Yên chạy ra ngoài.
Vừa ra ngoài đã va vào Cao Dật Đình.
Sắc mặt Tử Yên trắng bệch, Tử Hoàn thì cúi người hành lễ “Đại thiếu gia.”
Cao Dật Đình liếc nhìn tay của Tử Yên, sắc mặt trầm xuống, không nói một lời mà trực tiếp đẩy cửa đi vào.
“Cút, cút đi, hu hu”. Nghe được âm thanh của Tử Hoàn, biết là Cao Dật Đình đến rồi, trong lòng chất chứa bao uất ức phẫn hận, tóm lại nàng cứ như vậy ngồi cuộn tròn lại khóc hu hu lên.
Cao Dật Đình đứng ở cửa, từ xa
|
/103
|

