“Tỷ phu…” Một tiếng kêu yểu điệu vang lên mang theo vui mừng hớn hở, Liễu Như Yên lập tức bỏ qua tỷ tỷ, bước hai bước xuống cầu thang nghênh đón nam tử đang bước tới.
Người đến vóc dáng kiên cường, mặt mày tuấn lãng, cho dù chỉ mặc một bộ thanh sam bình thường cũng không nén được quý khí bẩm sinh trên người.
Chính là ngũ điện hạ Hách Liên Hề.
Liễu Như Lan lẳng lặng đứng một chỗ, nhìn ánh mắt muội muội mình, có một chút bất đác dĩ, nhưng mà nàng không nói gì cả.
“Sao Yên Nhi không cùng tỷ tỷ đi lên ngồi?” Hách Liên Hề tao nhã đi tới, lời là hỏi Liễu Như Yên, ánh mắt lại nhìn qua phía Liễu Như Lan.
Liễu Như Lan không tự chủ được mà cúi mắt xuống, không nhìn thẳng vào hắn, chỉ nhẹ giọng nói: “Đang chuẩn bị đi đây.”
“Không phải.” Liễu Như Yên lại kéo tay Hách Liên Hề, không chú ý tới đáy mắt hắn lóe lên vẻ âm lãnh, tức giận nói: “Tỷ phu, huynh xem trên lầu hai ngồi đầy cả người, bây giờ tỷ tỷ đang có thai, sao có thể ăn cơm ở chỗ như vậy? Muội bảo tiểu nhị đuổi hết đám khách này đi, tiểu tử này lại không biết suy nghĩ, còn bảo chúng ta đổi chỗ nữa.”
“Yên Nhi.” Đôi mi thanh tú của Liễu Như Lan cau lại, khẹ quát muội muội một tiếng, nhưng dĩ nhiên Liễu Như Yên không hề để ý tới ánh mắt cảnh cáo của tỷ tỷ, ngược lại cho là có Hách Liên Hề hậu thuẫn, lập tức hét lên với tên tiểu nhị đang ngây ngốc đứng cạnh: “Nô tài, ngươi nhìn thấy chưa, đây là Ngũ điện hạ.”
“Yên Nhi cảm thấy nơi này không tốt?” Khóe mơi Hách Liên Hề khẽ nhếch, như cười mà không cười hỏi Liễu Như Yên.
Trong lòng Liễu Như Lan hơi hồi hộp, khi Hách Liên Hề nổi lên nụ cười như vậy thì nàng biết là hắn đang nổi giận, vội vàng nhân lúc Liễu Như Yên còn chưa trả lời liền bước lên vài bước, kéo muội muội qua một bên cúi đầu tự trách: “Vương gia bớt giận, chỉ vì Yên Nhi thấy nô tì có thai nên mới kích động một chút…”
“Lan Nhi làm gì vậy? Bản vương có ý trách nàng sao?” Hách Liên Hề đưa tay ôm qua vai nàng, cảm giác được nàng có chút cứng ngắc, ánh mắt lạnh lùng xẹt qua một tia tàn nhẫn, nhưng vẫn cười nói: “Lúc nãy ở cửa ta đụng phải Tam hoàng huynh, vốn muốn mời huynh ấy tới uống một chén, ai ngờ huynh ấy đã uống cả đêm ở chỗ Phong lão bản, lúc này mới quay về.”
Lúc nói chuyện, đôi mắt hắn vẫn luôn nhìn chằm chằm Liễu Như Lan, quả nhiên, cho dù là cố gắng ẩn giấu, trên gương mặt xinh đẹp kia vẫn không được tự nhiên, thậm chí biểu hiện cũng ngây ngốc ra.
“Ồ.” Liễu Như Lan ừ một tiếng, cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng mà nụ cười kia vô cùng cứng ngắc, khiến Hách Liên Hề rất không thích, ngón tay hắn trượt theo bờ vai của nàng lên trên, sờ vào vành tai nàng, đó là nơi nàng rất mẫn cảm.
Cảm giác được cả người nàng run lên, suýt chút mềm nhũn, Hách Liên Hề lại nở nụ cười tà ác: “Nhớ trước đây Tam hoàng huynh không bao giờ uống rượu, nhưng bây giờ… lại là khách quen ở tiểu trúc lâu của Phong Tam Nương, sau này nếu Lan Nhi tình cờ gặp được Tam hoàng huynh cũng phải khuyên vài câu, rượu tuy là thứ tốt nhưng uống nhiều sẽ tổn thương thân thể.”
Sắc mặt Liễu Như Lan trắng bệch, một câu cũng không nói ra được.
Liễu Như Yên bên cạnh âm thầm cắn môi, từ lúc Hách Liên Hề nhắc tới Tam điện hạ liền tự động xem mình là người vô hình, lại sợ đến toát mồ hôi lạnh. Chuyện của tỷ tỷ và Tam điện hạ ở kinh thành này ai ai cũng biết, vốn tưởng rằng Hách Liên Hề cưới tỷ tỷ rồi, lại rất sủng ái nàng, như vậy chuyện kia cũng trở thành quá khứ. Nhưng giờ khắc này nghe được mấy câu nói kia, thì ra Ngũ điện hạ vẫn không quên chuyện cũ của tỷ tỷ, thậm chí còn khắc sâu trong lòng.
Nàng bắt đầu thấy lo lắng cho tỷ tỷ.
“Đi thôi, lên trên, không phải Yên Nhi thích ăn thịt vịt ở đây sao? Trước tiên gọi tiểu nhị lên món đó đi.” Hách Liên ôm eo Liễu Như Lan, bá đạo đưa nàng lên lầu.
Vẻ mặt Liễu Như Lan thê lương, nhưng vẫn giả vờ trấn định. Sau khi gả cho Hách Liên Hề, ngoại trừ ngày lại mặt thì nàng không hề ra khỏi vương phủ, thậm chí không dám lộ diện trước người khác. Nhưng nàng biết, nàng càng như vậy thì nam nhân này sẽ càng muốn đem nàng đi khắp nơi.
Bởi vì tính tình Hách Liên Hề bá đạo kiêu ngạo, tuyệt đối sẽ muốn người trong thiên hạ biết Liễu Như Lan nàng bây giờ là nữ nhân của hắn, là nữ nhân hắn đoạt được từ tay Tam điện hạ Hách Liên Quân…
Mà nàng đã từng chống cự không dưới một lần, nhưng kết quả cuối cùng là chọc giận hắn, bị hắn dùng thủ đoạn không thể tưởng tượng nổi mà trừng phạt.
Từ sau đó nàng ngoan ngoãn, hoặc là nói tim đã chết rồi.
“Đa tạ tỷ phu.” Liễu Như Yên cũng thức thời đi theo phía sau, không dám diễu võ dương oai nữa. Vốn tưởng rằng tỷ tỷ được sủng ái thì mình sẽ được thơm lây, nhưng với tình hình này, địa vị của tỷ tỷ bất ổn không nói, thậm chí còn có nguy hiểm khó giữ được mình.
Tiểu nhị vừa thấy là Ngũ điện hạ thì lúc này cũng không dám nói gì, vội tiến lên dẫn đường, tìm tới một chỗ ngồi trang nhã có bình phong, chính là ngay phía sau bàn của Cao Dật Hiên.
Vừa lên lầu, Liễu Như Yên liền nhìn thấy Cao Dật Hiên, hai mắt đang buồn rầu lập tức sáng lên: “Hiên ca ca…”
Cao Dật Hiên hơi nhíu mày, nhưng vẫn đứng dậy, khách khí hành lễ với Hách Liên Hề: “Xin chào Ngũ điện hạ.”
“Thì ra là Cao nhị thiếu gia, hân hạnh.” Hách Liên Hề cũng khách khí mỉm cười, chỗ ăn cơm dĩ nhiên không phải là nơi để khoe mẽ, đặc biệt là ở Quý Đắc Lâu, nữ nhân Phong Tam nương này rất quái dị. Những thương nhân khác một khi gặp phải những hào môn vọng tộc như hắn đều vội vàng nịnh nọt bám theo, chỉ mong có thể dính được chút ánh sáng, nhưng mà khi Phong Tam nương cao hứng một chút thì còn dễ nói, một khi không được vui thì đừng nói là vương công quý tộc, cho dù là Hoàng thượng tự mình đến ăn cũng phải dựa theo quy củ mà làm, ăn cơm trả tiền, muốn bày trò thì cút đi.
Dĩ nhiên, Quý Đắc Lâu cũng không phải là tửu lâu tốt nhất kinh thành, mà là nổi tiếng nhất kinh thành. NỔi tiếng ở điểm nào? Không phải vì trong tửu lâu được trang trí xa hoa, không phải vì chủ nhân là nữ, hơn nữa còn là một nữ nhân xinh đẹp, người ta là có bản lãnh thật sự.
Nếu là tửu lâu, vậy thì rượu ở đây phải rất tuyệt, đặc biệt là Trúc Diệp Thanh do bà chủ Phong Tam nương tự mình nấu, khắp nơi đều biết tiếng, bao nhiêu vương công quý tộc không tiếc tiền mua về trữ trong nhà.
Điều này cũng thôi, cái hiếm thấy chính là tửu lâu này không chỉ có rượu ngon, món ăn càng là tuyệt phẩm.
Cùng một món ăn, Quý Đắc Lâu lại có thể làm ra được mùi vị rất đặc biệt, khiến cho người ta ăn qua một lần là muốn ăn lần thứ hai. Thậm chí có nhiều tửu lâu khác tìm người mua về những món ăn ở đây để nếm thử, cuối cùng còn đóng gói đi nghiên cứu kỹ lưỡng, cũng không tìm ra được bí ẩn trong đó.
Ngược lại, bảng hiệu Quý Đắc Lâu càng lúc càng nổi, người tới ăn càng lúc càng nhiều, tính tình của Phong Tam nương càng lúc càng ngang ngược. Đến nơi này của nàng ăn cơm, bất kể là dân giang hồ thảo khấu gì, ăn cơm thì cứ ăn cơm thôi, thân phận đều không đáng là gì cả.
Cho nên, dù ngươi là ăn mày, chỉ cần có tiền là có thể tới đây ăn. Tương tự, cho dù ngươi là Vương gia, tới đây ăn cơm mà gặp phải lúc có đông khách thì cũng phải chờ.
“Hân hạnh.” Cao Dật Hiên cũng ôm quyền nói, “Hôm nay đúng là may mắn gặp được Ngũ điện hạ, nếu Ngũ điện hạ không ngại thì bữ ăn này xin để cho Cao mỗ mời.” Nói xong liền dặn dò tiểu nhị, “Tiểu nhị, đưa món ăn và rượu ngon nhất lên, tiền thì ghi vào sổ của ta.”
“Vâng.” Tiểu
Người đến vóc dáng kiên cường, mặt mày tuấn lãng, cho dù chỉ mặc một bộ thanh sam bình thường cũng không nén được quý khí bẩm sinh trên người.
Chính là ngũ điện hạ Hách Liên Hề.
Liễu Như Lan lẳng lặng đứng một chỗ, nhìn ánh mắt muội muội mình, có một chút bất đác dĩ, nhưng mà nàng không nói gì cả.
“Sao Yên Nhi không cùng tỷ tỷ đi lên ngồi?” Hách Liên Hề tao nhã đi tới, lời là hỏi Liễu Như Yên, ánh mắt lại nhìn qua phía Liễu Như Lan.
Liễu Như Lan không tự chủ được mà cúi mắt xuống, không nhìn thẳng vào hắn, chỉ nhẹ giọng nói: “Đang chuẩn bị đi đây.”
“Không phải.” Liễu Như Yên lại kéo tay Hách Liên Hề, không chú ý tới đáy mắt hắn lóe lên vẻ âm lãnh, tức giận nói: “Tỷ phu, huynh xem trên lầu hai ngồi đầy cả người, bây giờ tỷ tỷ đang có thai, sao có thể ăn cơm ở chỗ như vậy? Muội bảo tiểu nhị đuổi hết đám khách này đi, tiểu tử này lại không biết suy nghĩ, còn bảo chúng ta đổi chỗ nữa.”
“Yên Nhi.” Đôi mi thanh tú của Liễu Như Lan cau lại, khẹ quát muội muội một tiếng, nhưng dĩ nhiên Liễu Như Yên không hề để ý tới ánh mắt cảnh cáo của tỷ tỷ, ngược lại cho là có Hách Liên Hề hậu thuẫn, lập tức hét lên với tên tiểu nhị đang ngây ngốc đứng cạnh: “Nô tài, ngươi nhìn thấy chưa, đây là Ngũ điện hạ.”
“Yên Nhi cảm thấy nơi này không tốt?” Khóe mơi Hách Liên Hề khẽ nhếch, như cười mà không cười hỏi Liễu Như Yên.
Trong lòng Liễu Như Lan hơi hồi hộp, khi Hách Liên Hề nổi lên nụ cười như vậy thì nàng biết là hắn đang nổi giận, vội vàng nhân lúc Liễu Như Yên còn chưa trả lời liền bước lên vài bước, kéo muội muội qua một bên cúi đầu tự trách: “Vương gia bớt giận, chỉ vì Yên Nhi thấy nô tì có thai nên mới kích động một chút…”
“Lan Nhi làm gì vậy? Bản vương có ý trách nàng sao?” Hách Liên Hề đưa tay ôm qua vai nàng, cảm giác được nàng có chút cứng ngắc, ánh mắt lạnh lùng xẹt qua một tia tàn nhẫn, nhưng vẫn cười nói: “Lúc nãy ở cửa ta đụng phải Tam hoàng huynh, vốn muốn mời huynh ấy tới uống một chén, ai ngờ huynh ấy đã uống cả đêm ở chỗ Phong lão bản, lúc này mới quay về.”
Lúc nói chuyện, đôi mắt hắn vẫn luôn nhìn chằm chằm Liễu Như Lan, quả nhiên, cho dù là cố gắng ẩn giấu, trên gương mặt xinh đẹp kia vẫn không được tự nhiên, thậm chí biểu hiện cũng ngây ngốc ra.
“Ồ.” Liễu Như Lan ừ một tiếng, cố gắng nặn ra một nụ cười, nhưng mà nụ cười kia vô cùng cứng ngắc, khiến Hách Liên Hề rất không thích, ngón tay hắn trượt theo bờ vai của nàng lên trên, sờ vào vành tai nàng, đó là nơi nàng rất mẫn cảm.
Cảm giác được cả người nàng run lên, suýt chút mềm nhũn, Hách Liên Hề lại nở nụ cười tà ác: “Nhớ trước đây Tam hoàng huynh không bao giờ uống rượu, nhưng bây giờ… lại là khách quen ở tiểu trúc lâu của Phong Tam Nương, sau này nếu Lan Nhi tình cờ gặp được Tam hoàng huynh cũng phải khuyên vài câu, rượu tuy là thứ tốt nhưng uống nhiều sẽ tổn thương thân thể.”
Sắc mặt Liễu Như Lan trắng bệch, một câu cũng không nói ra được.
Liễu Như Yên bên cạnh âm thầm cắn môi, từ lúc Hách Liên Hề nhắc tới Tam điện hạ liền tự động xem mình là người vô hình, lại sợ đến toát mồ hôi lạnh. Chuyện của tỷ tỷ và Tam điện hạ ở kinh thành này ai ai cũng biết, vốn tưởng rằng Hách Liên Hề cưới tỷ tỷ rồi, lại rất sủng ái nàng, như vậy chuyện kia cũng trở thành quá khứ. Nhưng giờ khắc này nghe được mấy câu nói kia, thì ra Ngũ điện hạ vẫn không quên chuyện cũ của tỷ tỷ, thậm chí còn khắc sâu trong lòng.
Nàng bắt đầu thấy lo lắng cho tỷ tỷ.
“Đi thôi, lên trên, không phải Yên Nhi thích ăn thịt vịt ở đây sao? Trước tiên gọi tiểu nhị lên món đó đi.” Hách Liên ôm eo Liễu Như Lan, bá đạo đưa nàng lên lầu.
Vẻ mặt Liễu Như Lan thê lương, nhưng vẫn giả vờ trấn định. Sau khi gả cho Hách Liên Hề, ngoại trừ ngày lại mặt thì nàng không hề ra khỏi vương phủ, thậm chí không dám lộ diện trước người khác. Nhưng nàng biết, nàng càng như vậy thì nam nhân này sẽ càng muốn đem nàng đi khắp nơi.
Bởi vì tính tình Hách Liên Hề bá đạo kiêu ngạo, tuyệt đối sẽ muốn người trong thiên hạ biết Liễu Như Lan nàng bây giờ là nữ nhân của hắn, là nữ nhân hắn đoạt được từ tay Tam điện hạ Hách Liên Quân…
Mà nàng đã từng chống cự không dưới một lần, nhưng kết quả cuối cùng là chọc giận hắn, bị hắn dùng thủ đoạn không thể tưởng tượng nổi mà trừng phạt.
Từ sau đó nàng ngoan ngoãn, hoặc là nói tim đã chết rồi.
“Đa tạ tỷ phu.” Liễu Như Yên cũng thức thời đi theo phía sau, không dám diễu võ dương oai nữa. Vốn tưởng rằng tỷ tỷ được sủng ái thì mình sẽ được thơm lây, nhưng với tình hình này, địa vị của tỷ tỷ bất ổn không nói, thậm chí còn có nguy hiểm khó giữ được mình.
Tiểu nhị vừa thấy là Ngũ điện hạ thì lúc này cũng không dám nói gì, vội tiến lên dẫn đường, tìm tới một chỗ ngồi trang nhã có bình phong, chính là ngay phía sau bàn của Cao Dật Hiên.
Vừa lên lầu, Liễu Như Yên liền nhìn thấy Cao Dật Hiên, hai mắt đang buồn rầu lập tức sáng lên: “Hiên ca ca…”
Cao Dật Hiên hơi nhíu mày, nhưng vẫn đứng dậy, khách khí hành lễ với Hách Liên Hề: “Xin chào Ngũ điện hạ.”
“Thì ra là Cao nhị thiếu gia, hân hạnh.” Hách Liên Hề cũng khách khí mỉm cười, chỗ ăn cơm dĩ nhiên không phải là nơi để khoe mẽ, đặc biệt là ở Quý Đắc Lâu, nữ nhân Phong Tam nương này rất quái dị. Những thương nhân khác một khi gặp phải những hào môn vọng tộc như hắn đều vội vàng nịnh nọt bám theo, chỉ mong có thể dính được chút ánh sáng, nhưng mà khi Phong Tam nương cao hứng một chút thì còn dễ nói, một khi không được vui thì đừng nói là vương công quý tộc, cho dù là Hoàng thượng tự mình đến ăn cũng phải dựa theo quy củ mà làm, ăn cơm trả tiền, muốn bày trò thì cút đi.
Dĩ nhiên, Quý Đắc Lâu cũng không phải là tửu lâu tốt nhất kinh thành, mà là nổi tiếng nhất kinh thành. NỔi tiếng ở điểm nào? Không phải vì trong tửu lâu được trang trí xa hoa, không phải vì chủ nhân là nữ, hơn nữa còn là một nữ nhân xinh đẹp, người ta là có bản lãnh thật sự.
Nếu là tửu lâu, vậy thì rượu ở đây phải rất tuyệt, đặc biệt là Trúc Diệp Thanh do bà chủ Phong Tam nương tự mình nấu, khắp nơi đều biết tiếng, bao nhiêu vương công quý tộc không tiếc tiền mua về trữ trong nhà.
Điều này cũng thôi, cái hiếm thấy chính là tửu lâu này không chỉ có rượu ngon, món ăn càng là tuyệt phẩm.
Cùng một món ăn, Quý Đắc Lâu lại có thể làm ra được mùi vị rất đặc biệt, khiến cho người ta ăn qua một lần là muốn ăn lần thứ hai. Thậm chí có nhiều tửu lâu khác tìm người mua về những món ăn ở đây để nếm thử, cuối cùng còn đóng gói đi nghiên cứu kỹ lưỡng, cũng không tìm ra được bí ẩn trong đó.
Ngược lại, bảng hiệu Quý Đắc Lâu càng lúc càng nổi, người tới ăn càng lúc càng nhiều, tính tình của Phong Tam nương càng lúc càng ngang ngược. Đến nơi này của nàng ăn cơm, bất kể là dân giang hồ thảo khấu gì, ăn cơm thì cứ ăn cơm thôi, thân phận đều không đáng là gì cả.
Cho nên, dù ngươi là ăn mày, chỉ cần có tiền là có thể tới đây ăn. Tương tự, cho dù ngươi là Vương gia, tới đây ăn cơm mà gặp phải lúc có đông khách thì cũng phải chờ.
“Hân hạnh.” Cao Dật Hiên cũng ôm quyền nói, “Hôm nay đúng là may mắn gặp được Ngũ điện hạ, nếu Ngũ điện hạ không ngại thì bữ ăn này xin để cho Cao mỗ mời.” Nói xong liền dặn dò tiểu nhị, “Tiểu nhị, đưa món ăn và rượu ngon nhất lên, tiền thì ghi vào sổ của ta.”
“Vâng.” Tiểu
|
/103
|

