Độc Thiếp

Chương 85 - Chương 85

/103


“Chưởng quầy?” Người giúp việc liếc Lý Thanh Ca thêm một cái, sau đó thấp giọng nói: “Được, tiểu thư chờ ta vào thông báo một tiếng.”

“Được.” Lý Thanh Ca gật đầu.

Người giúp việc đi vào trong bằng một cửa hông nhỏ, Lý Thanh Ca một mình ở phía trước, đưa mắt đánh giá bốn phía một phen, vành mắt dần dần đỏ. Bố cục nơi này giống hệt như Tế Nhân Đường ở Linh Châu, khi còn nhỏ, nàng rảnh rỗi thì sẽ lén lút chạy đến tiền sảnh, kéo ngăn kéo này một cái, lục lọi ngăn kéo kia một chút. Bị cha phát hiện dĩ nhiên là không thiếu cảnh la mắng, nhưng lần nào cũng có Từ bá cười hiền lành che chở, những dược liệu bị nàng xáo trộn cũng là Từ bá sắp xếp lại gọn gàng.

Chuyện xưa như sương khói, nhớ lại mà buồn, Lý Thanh Ca đi tới trước quầy sờ sờ một cái cân nhỏ, cũng là cái cân ở Tế Nhân Đường bên Linh Châu trước kia, trên thân còn bị nàng dùng dao nhỏ khắc một chữ “Ca”. Tuy rằng đã mơ hồ không rõ, nhưng khi đưa tay sờ lên vẫn còn cảm giác lồi lõm.

“Tiểu thư.” Phía trước truyền đến âm thanh kích động của Từ Thăng, Lý Thanh Ca ngẩn đầu, liền thấy Từ Thăng bước đi về phía mình, cung kính hành lễ: “Lão nô xin chào tiểu thư.”

“Từ bá.” Đáy mắt Lý Thanh Ca nóng lên, một giọt lệ suýt nữa lăn xuống, nàng vội đưa tay đỡ Từ Thăng, “Từ bá, khỏe không?” Chỉ qua một quãng thời gian không gặp, Từ Thăng đã gìa đi không ít. Trong lòng Lý Thanh Ca thở dài, vốn là tuổi Từ Thăng không lớn lắm, tựa hồ nhỏ hơn cha một tuổi, tính ra năm nay mới ba mươi hai mà thôi. Vì luôn đi theo bên người Lý Nam Phong làm việc nên chuyện hôn nhân của hắn cũng chậm trễ. Cha đã từng nói, năm nay nhất định phải để Từ bá cưới thê tử, nhưng chưa kịp thực hiện thì cha liền đi, mà khi Từ bá biết được cha bỏ mình lại từng ngày già đi trông thấy, mái tóc cũng đã hoa râm hơn một nửa.

“Từ bá rất khỏe.” Vành mắt Từ Thăng cũng có chút đỏ hồng, hắn vội gượng cười: “Tiểu thư, vào trong nói chuyện.”

“Ừm.” Lý Thanh Ca gật đầu, đi theo hắn vào phòng trong, bên ngoài đã có người giúp việc trông tiệm.

Trong một gian phòng khách, Từ Thăng tự mình pha trà dâng lên: “Tiểu thư, đây là Bích Loa Xuân lão nô vừa mua về, tiểu thư nếm thử xem có thích không?”

“Đa tạ Từ bá.” Lý Thanh Ca bưng chén lên, nhấp một ngụm nhỏ, cảm giác hương trà tràn ngập trong miệng, bất giác cười nói: “Từ bá thích uống trà từ khi nào vậy?”

Từ Thăng không lên tiếng, thật ra hắn ở Lý gia hơn hai mươi năm, gần như là cùng lớn lên với Lý Nam Phong, Lý Nam Phong từ nhỏ đã thích thưởng thức trà. Sau này, Hách Liên Ngọc cũng thích theo, còn có Lý Thanh Ca, nàng từ nhỏ đã am hiểu trà đạo rất sâu.

Cả nhà đều yêu thích trà như vậy, chỉ có hắn là người thô tục, đối với trà không có cảm giác gì, chỉ cảm thấy đắng hơn nước bình thường một chút, chẳng cảm nhận được mùi vị gì cả. Đến khi cả nhà chủ nhân tan nát, chỉ còn lại hai đứa trẻ mồ côi, trong lòng hắn bi thương, lại bất tri bất giác yêu thích mùi vị trong đắng có ngọt của trà đạo.

Lý Thanh Ca thấy thần sắc hắn lộ ra bi thương cũng không hỏi nữa, nghĩ tới chuyện hôm nay hiếm khi được ra khỏi nhà liền bắt tay vào việc chính.

“Từ bá, có món này phải giao cho người.” Nói xong, Lý Thanh Ca móc ra một tờ biên lai trong người, mở ra đưa cho Từ Thăng.

Từ Thăng vừa nhìn thì kinh ngạc: “Tiểu thư, đây là…”

“Bá giữ lại, ngày sau sẽ hữu dụng.” Lý Thanh Ca bây giờ cũng không thể giải thích nhiều với hắn, chỉ dặn dò: “Chuẩn bị giấy bút cho ta.”

Từ Thăng nghi hoặc nhưng không hỏi thêm gì, nhanh chóng lấy giấy bút tới.

Lý Thanh Ca bày giấy ra bàn, cầm bút lên nhanh chóng viết, sau đó đưa cho Từ Thăng.

Từ Thăng cầm lấy đọc, càng kinh ngạc không thôi: “Tiểu thư, đây là phương thuốc?” Từ khi nào tiểu thư biết kê đơn? Hơn nữa phương thuốc này rất bá đạo?

“Ừm.” Lý Thanh Ca bưng chén lên, lại uống một ngụm, tiếp tục nói: “Từ bá, bá chiếu theo phương thuốc này điều chế thuốc, ta nghĩ không quá một tháng nhất định sẽ có người đến mua, đến khi đó, lấy giá vạn lượng vàng để bán.”

“Vạn lượng?” Từ Thăng lần này không chỉ đơn giản là ngờ vực nữa.

Lý Thanh Ca lại rất chắc chắn: “Từ bá, tin con đi.”

“Lão nô biết, phương thuốc này…” Từ Thăng vừa nói vừa nhìn phương thuốc, trong lòng thầm gật đầu, còn mang theo vài phần kính nể. Nói thật, hắn đã theo lão gia hành y nhiều năm cũng chưa từng thấy phương thuốc bá đạo thế này, “Tiểu thư làm sao có được phương thuốc này?”

“Cái này nói rất dài dòng.” Lý Thanh Ca nhẹ nhàng nói, nàng không thể nói đây là kết quả kiếp trước nàng khổ tâm nghiên cứu y học mà thành, vì dung nhan tàn tạ và độc tố lưu lại trên người con gái, nàng buộc bản thân mình phải vụng trộm đi học.

Nhưng mà ngay khi nàng sắp thành công, ông trời không cho nàng cơ hội, Tử thần vẫn đến đúng ngày.

“Từ bá, sau khi bá phối xong đơn thuốc này thì hủy nó đi. Nhớ kỹ, chỉ được làm hai viên, sau này bất kể là ai tới mua, hoặc ra giá bao nhiêu cũng không được làm thêm nữa.”

Từ Thăng nhìn vẻ trịnh trọng của Lý Thanh Ca, trong lòng càng nghi hoặc: “Tiểu thư… có phải là bên Cao phủ xảy ra chuyện rồi không? Nếu Cao gia kia đối đãi với người không tốt, chi bằng người theo lão nô về Linh Châu đi.”

Lý Thanh Ca lắc đầu một cái, những chuyện của kiếp trước có thể phai mờ theo thời gian, nhưng mà con gái nàng, nó còn đang sống sờ sờ lại phải lặng yên không một tiếng động mà rời đi, nàng tuyệt đối không thể quên. Thậm chí chỉ cần nhắm mắt lại nàng liền thấy cảnh một đêm đầy tuyết đó, con gái sốt cao hôn mê bị Lý Bích Như ném ra ngoài cửa sổ, âm thanh nặng nề rơi xuống đất đó đã biến thành cơn ác mộng mà nàng không dám chạm vào.

“Từ bá, người yên tâm con rất khỏe, Họa Nhi cũng rất ổn, bọn con đều rất tốt.” Lý Thanh Ca nói xong thì đứng lên, “Ngoài ra, tìm hiểu thêm những hiệu thuốc nổi danh nhất kinh thành, tốt nhất là tra ra ông chủ phía sau là ai.”

Từ Thăng cũng đứng dậy theo, hắn há miệng nhưng cuối cùng cũng không hỏi thêm gì, hắn cảm giác Lý Thanh Ca đã khác, tuy rằng vẫn là một cô bé, sau một thời gian không gặp, vóc dáng cũng không cao lớn hơn được bao nhiêu, thế nhưng, ánh mắt và khí độ kia… đã không giống với tiểu thư mà hắn biết từ nhỏ.

Thế nhưng, chính vì bộ dáng hiện giờ của Lý Thanh Ca nên tâm tình lo lắng của hắn mới dần dần buông lỏng.

“Được, lão nô nghe lời tiểu thư.” Trong lòng Từ Thăng thấy được an ủi, thu giữ biên lai và phương thuốc cẩn thận.

--- ------ ------ ------ ------ ---------

Ra khỏi nhà thuốc, người bên đường vẫn còn rất đông, tiếng huyên náo kia đã làm phai nhạt thương cảm trong lòng Lý Thanh Ca nhiều.

Nàng đưa mắt nhìn bốn phía, nhiều người như vậy, cũng không biết đám người Cao Dật Hiên đi đâu. Thôi, cũng may ở đây cách Cao phủ không xa, nàng cũng có thể tự đi về trước.

“Tiểu thư, tiểu thư ở bên đó, tiểu thư…”

Đột


/103

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status