Độc Thiếp

Chương 84 - Chương 84

/103


Sau cơn mưa phùn không khí đặc biệt trong trẻo, cây lựu trong sân cũng đang nở rộ không ít nụ hoa đỏ thẫm.

Khi Lý Thanh Ca quay về lập tức ngửi được mùi hương thơm ngát khiến lòng người thoải mái đó, không tự chủ được mà nở một nụ cười.

“Tỷ tỷ.” Dưới mái hiên, Lý Thanh Họa chờ Lý Thanh Ca đã lâu, giờ khắc này thấy Lý Thanh Ca trở về liền bỏ rơi Túy Nhi, chạy về phía tỷ tỷ.

“Chậm một chút.” Vì có mưa nên đường này khá trơn, sợ đệ đệ té, Lý Thanh Ca cũng tăng nhanh bước chân, đón lấy hắn rồi ôm vào lòng.

Nhìn gương mặt nhỏ bé trắng trẻo của đệ đệ đỏ hồng lên, đôi mắt tràn ngập ý quan tâm, trái tim Lý Thanh Ca vô cùng ấm áp.

“Tỷ tỷ, tỷ có sao không?” Đôi mắt xinh đẹp của Lý Thanh Họa xoay tròn trên người tỷ tỷ, sáng nay thức dậy mới biết tối qua tỷ tỷ phải đi hầu hạ vị Đại tiểu thư Cao gia kia, hắn sợ đến không ăn nổi điểm tâm. Mấy lần trước, Cao Vân Dao luôn bắt nạt Lý Thanh Ca, trong lòng hắn vẫn còn rất sợ.

Lý Thanh Ca cười: “Có thể có chuyện gì chứ?” Không lẽ Cao Vân Dao kia là cọp, có thể ăn thịt nàng sao?

Túy Nhi cũng đi đến, từ trên xuống dưới tỉ mỉ đánh giá Lý Thanh Ca một phen, còn không yên lòng hỏi: “Tiểu thư, Đại tiểu thư kia không làm khó người chứ?”

Lý Thanh Ca lắc đầu: “Không, chuẩn bị ít nước nóng cho ta, ta muốn tắm rửa.”

“Hả?” Sáng ra đã tắm? Túy Nhi nghi hoặc nhìn Lý Thanh Ca: “Hay là Đại tiểu thư đó…”

Lý Thanh Ca liếc nhìn nàng một chút, cười nói: “Mùi quá khó ngửi…”

“Ồ.” Túy Nhi hiểu rõ, nàng đã sớm nghe nói chứng bệnh của Cao Vân Dao, cho nên sau khi nở một nụ cười xấu xa thì lập tức đi chuẩn bị.

Lý Thanh Ca dẫn Lý Thanh Họa vào phòng, hỏi đêm qua hắn ngủ có ngon không, điểm tâm đã ăn những gì, Lý Thanh Ca ngoan ngoãn ngồi trong lòng nàng trả lời từng câu.

Túy Nhi nhanh chóng chuẩn bị sẵn sàng nước nóng để tắm rửa và quần áo sạch, lúc này Lý Thanh Họa mới quay về phòng mình luyện chữ.

Đóng cửa phòng, một mình đi tới sau bức bình phong, cởi y phục, bước vào trong bồn tắm ấm áp, được nước ấm vỗ về da thịt, thoải mái đến mức mỗi một mạch máu trên người đều như được nở ra.

Ngả đầu vào vách thùng tắm, mái tóc đen của nàng tỏa ra, Lý Thanh Ca từ từ nhắm mắt lại, trong đầu nghĩ đến tình cảnh tối qua, nhớ đến dáng vẻ buồn nôn của Cao Vân Dao, nàng nở nụ cười.

Nhưng mà, nụ cười kia không một tiếng động, lại có vẻ bi thương.

Trong lòng nàng không có khoái cảm khi được báo thù, chỉ có tự trách và tự giễu.

Chỉ một con giòi bọ như vậy thôi mà kiếp trước làm cho nàng phải chịu bao nhiêu đau khổ?

Thậm chí, ngay cả việc giết chết nàng ta cũng khiến cho Lý Thanh Ca thấy bẩn tay mình, nhưng mà kiếp trước nàng lại cứ như thế chịu đựng…

Nếu nàng có thể tỉnh ngộ sớm hơn, phản kháng nhiều hơn, có thể sẽ thoát được thảm cảnh sau này?

Đắp một cái khăn ướt lên mặt, thời khắc này, nàng rất muốn vùi lấp chính bản thân mình.

--- ------ ------ ------ ------ ----

Túy Nhi vừa bận bịu chỗ Lý Thanh Ca xong liền quay lại phòng của Lý Thanh Họa đốc thúc tiểu tử kia đọc sách viết chữ. Ngày ấy Lý Thanh Ca dặn nàng phải chú ý tới Lý Thanh Họa nhiều một chút, đồng thời nhắc nhở không được tin tưởng bất cứ ai ở Cao phủ. Tuy rằng nàng không biết rõ, nhưng lời của Lý Thanh Ca nàng luôn ghi khắc trong đầu.

Cho nên những chuyện liên quan đến sinh hoạt hàng ngày của hai tỷ đệ này, phàm là chuyện nàng có thể làm được thì đều tự mình làm, tuyệt không để người khác nhúng tay. Thậm chí Thúy Xảo và mấy nha hoàn do Đại thái thái phái tới nàng đều để cho bọn họ làm việc ở bên ngoài, còn chuyện trong phòng của thiếu gia và tiểu thư chỉ một mình nàng xử lý.

“Túy Nhi, tiểu thư về chưa?” Âm thanh suy yếu của Trương thị đột nhiên truyền đến.

Túy Nhi vừa nghiên đầu liền nhìn thấy gương mặt sưng phù của Trương thị xuất hiện trước mắt, nàng sợ đến mức lùi về sau vài bước, sau đó tức giận nói: “Ta nói Trương ma ma này, giữa ban ngày mà bà muốn hù chết người sao?”

Trương thị cũng biết là dáng vẻ hiện giờ của mình rất khó coi, hôm qua bà lo nghĩ chuyện của con gái cả đêm, càng nghĩ càng thấy không ổn. Hồng Hỉ dù có ngang ngược đến mấy cũng không thể bỏ trốn cùng nam nhân, huống chi, hai mẹ con bà sống nương tựa lẫn nhau nhiều năm, bà không tin Hồng Hỉ lại tuyệt tình như vậy. Đồng thời, đêm hôm đó bà nằm mơ thấy Hồng Hỉ kêu la thảm thiết, mắt của bà vẫn giật liên tục, trong lòng rất hoảng loạn, tựa hồ sẽ có chuyện không hay xảy ra.

Nữ nhân lớn tuổi lại lo âu quá mức, dáng vẻ này còn dễ nhìn được sao?

Gương mặt trông có vẻ hiền lành đôn hậu lúc bình thường bây giờ trắng bệch, giống như một cái bánh bao cũ, vừa mềm vừa nhão, khí sắc thì vừa vàng vừa đen.

“Tiểu thư về rồi đúng không?” Trương thị thật sự không có sức đâu mà tính toán với Túy Nhi, trực tiếp hỏi.

Túy Nhi liếc mắt :”Vừa trở về.”

Trương thị cũng không nói lời nào, đẩy nàng qua một bên để bước vào phòng, Túy Nhi vội kéo bà lại, nhẹ giọng nói: “Trương ma ma, bà có tâm một chút đi được không? Con gái bà bỏ trốn theo người khác, cho dù mỗi ngày bà đến làm phiền tiểu thư cũng vô ích thôi, huống chi tối qua tiểu thư phải hầu hạ vị Đại tiểu thư kia, bây giờ đang tắm rửa trong phòng, sao bà có thể xông vào được?”

“Ồ.” Trương thị liếc mắt vào phòng một cái, “Thôi, ta chờ tiểu thư xong việc.”

Túy Nhi mạnh mẽ trừng bà một cái: “Bà không để cho tiểu thư nghỉ ngơi một lúc sao? Còn nữa, nơi này là Cao gia, cho dù muốn phái người đi tìm Hồng Hỉ thì cũng phải do Đại thái thái lên tiếng mới được. Cho nên bà đi tìm tiểu thư chi bằng đi tìm Đại thái thái, đúng rồi, không phải bà rất được Đại thái thái xem trọng sao? Nói không chừng bà đi tìm Đại thái thái còn hữu dụng hơn tiểu thư nữa.”

Sắc mặt Trương thị trắng bệch, dĩ nhiên bà biết đây là Cao phủ, chuyện ở đây phải do Đại thái thái quyết định, nhưng mà làm sao bà dám?

Đại thái thái kia không phải là người dễ chịu, từ sau chuyện thất bại trong việc đẩy Lý Thanh Ca rơi xuống nước, Đại thái thái cũng không cho người tìm bà nữa.

Hiện giờ đã đến Cao phủ, Lý Thanh Ca đã ở dưới mắt Đại thái thái, chung quanh cũng là người của bà ta, Đại thái thái muốn xoa nắn Lý Thanh Ca thế nào cũng chỉ cần một câu nói, Trương thị bà đã sớm bị Đại thái thái xem là kẻ dư thừa, không bị hạ độc thủ đã là may mắn rồi, bà không dám xuất hiện trước mắt Đại thái thái nữa, không lẽ sợ Đại thái thái quên mất bà hay sao?

Mặt Trương thị tối sầm lại, lẩm bẩm một câu: “Ta chờ tiểu thư đi ra.”

“Bà muốn thì cứ chờ.” Túy Nhi tức giận nói, vừa làm mặt quỷ thì đã thấy Cao Dật Hiên tiến vào sân, trên người mặc áo gấm màu tím, vóc người cao to, dung mạo tuấn tú, mái tóc đen óng được cột lên bằng ngọc quan, ánh mắt tỏa sáng, khóe môi khẽ nhếch, mang theo nụ cười cố hữu, khiến người ta nhìn thấy sẽ sinh ra hảo cảm.

“Nhị thiếu gia.” Ánh mắt Túy Nhi sáng lên, vừa định tiến lên nghênh đón đột nhiên nhớ đến lời dặn của Lý Thanh Ca, bước chân liền dừng lại.

Cao Dật Hiên tiêu sái đi tới gần, ý cười trên khóe môi càng tươi sáng: “Ca Nhi muội muội có trong phòng không?” Âm thanh càng êm tai khiến lòng người cảm động.

Túy Nhi gật gù, ngón tay chỉ ra phía sau: “Tiểu thư đang ở trong phòng.”

“Ừ.” Cao Dật Hiên trực tiếp đi tới cửa, đưa tay lên chuẩn bị gõ.

“Tiểu thư đang tắm.” Túy Nhi vội nói.

Ngón tay Cao Dật Hiên dừng lại, quay đầu cười một cái, một sợi tóc lướt qua mặt, quả thật là phong hoa tuyệt đại,


/103

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status