Độc Thiếp

Chương 81 - Chương 81

/103


Một mùi thối làm người ta buồn nôn xộc vào mũi, Kim Liên rụt cổ lại lẩm bẩm một câu: “Ở đây xin giao cho cô nương”. Lời còn chưa dứt thì người đã bỏ chạy mất dép.

Lý Thanh Ca đứng cạnh cửa, nhìn Cao Vân Dao bị trói ở phía xa xa kia, khóe môi không tự chủ được mà vung lên một nụ cười nham hiểm.

“Ai cho ngươi vào, Lý tiện nhân kia…” Cao Vân Dao nghe thấy tiếng động, quay đầu muốn chửi, đến khi thấy rõ người đó là Lý Thanh Ca thì đôi mắt đỏ rực như dã thú lập tức tràn ngập nụ cười độc ác.

“Hừ, tiểu tiện nhân, không ngờ lá gan ngươi cũng to lắm, người khác đều hận không thể tránh xa, ngươi lại không sợ chết mà tìm tới.”

Lý Thanh Ca khẽ cười: “Ngươi cũng còn tự biết mình lắm.”

“Ngươi nói cái gì?” Cao Vân Dao không nghe rõ, nhưng từ vẻ mặt châm biếm của Lý Thanh Ca nàng có thể đoán được lời này không hay ho gì.

Lý Thanh Ca đứng một hồi lâu mới thích ứng được mùi hôi đó, lúc này nàng chậm rãi đi vào, xoay người đóng cửa phòng lại. Bên ngoài cửa, Kim Liên, Liễu Lục và các nha đầu khác đang nhanh chóng quay về phòng mình, chỉ chừa hai tiểu nha đầu đứng gác đêm phòng ngừa có chuyện gì xảy ra. Nhưng khi các nha đầu khác đều đi khỏi, hai nha đầu này cũng không ai quản, vừa đóng cửa đã chạy đi tìm chỗ ngủ, mặc kệ trong phòng còn có nhu cầu gì hay không. Dù sao cũng có Lý cô nương đó rồi. Huống hồ, Đại tiểu thư bây giờ bị trói như một xác chết, có thể có nhu cầu gì? Có cần thì cũng chỉ để hành hạ người ta thôi, cho nên hai người tự cho mình là thông minh, không cần để tâm đến bên trong phòng, dù sao một khi đóng cửa thì cũng không nghe thấy âm thanh gì trong phòng nữa.

“Tiện nhân chết tiệc, ngươi điếc sao, bổn tiểu thư hỏi ngươi đó, không nghe thấy hả?” Thấy Lý Thanh Ca từ tốn đi vào, dáng vẻ không hề để ý tới mình, Cao Vân Dao nổi giận hét lên, nếu không phải trên người bị dây thừng trói lại thì nàng đã xé nát tiện nhân kia.

Lý Thanh Ca nghe vậy thì nở nụ cười nham hiểm, sau đó kéo một cái ghế ra ngồi xuống, tay chống cằm, bộ dáng thanh thản, còn nháy mắt mấy cái: “Đồ xấu xí, ngươi tiết kiệm chút sức lực đi, tối nay sẽ còn có chuyện cho ngươi hét.”

“Cái gì?” Cao Vân Dao vươn cổ ra, không thể tin nổi mà trừng mắt nhìn Lý Thanh Ca.

“Xem ra người điếc là ngươi mới đúng,.” Lý Thanh Ca nở một nu cười ác ý mỉa mai, sau đó, âm thanh tăng cao lên một chút: “Đồ xấu xí, ta nói ngươi tiết kiệm sức lực đi.”

“Ngươi, ngươi…” Cao Vân Dao kinh ngạc đến ngây người, tâm trạng rối rắm không biết phải làm gì, nàng cứ trợn to mắt không chớp nhìn chằm chằm Lý Thanh Ca.

“Hả?” Lý Thanh Ca nhíu mày, “Ta thế nào?”

“Ngươi dám mắng ta xấu xí?” Lúc này Cao Vân Dao mới tỉnh lại, lửa giận tràn ngập trong lòng, nàng hận không thể phá tan dây thừng để xé nát Lý Thanh Ca ra, nhưng mà, càng giãy dụa thì càng làm mình đau đớn, không có ích gì.

Lý Thanh Ca ngồi ngay ngắn trên ghế, hai tay tao nhã đặt trên đùi, xong rồi lại ung dung ở đó nhìn Cao Vân Dao giãy dụa suốt nửa ngày, cuối cùng suy yếu mà thở hổn hển, lại tốt bụng nhắc nhở: “Dây thừng này rất chắc, cũng cột rất chặc, trừ khi có người giúp ngươi tháo dây, hoặc là dùng dao cắt, bằng không sẽ không tự tháo được. Haiz, cũng là do Bá phụ và Đại bá mẫu sợ ngươi tháo dây sẽ tự làm tổn thương mình mới nghĩ ra cách này, cũng vì tốt cho ngươi thôi, đồ xấu xí, ngươi phải nghe lời, có biết không?”

Xấu xí? Lại là xấu xí? Nàng bị một nha đầu quê mùa mắng là xấu xí?

Cao Vân Dao sắp tức đến phát điên, vừa mới giảm bớt tức giận lại bị chọc cho phát hỏa, nàng liều mạng gào thét: “Tiện nhân chết tiệt, ngươi dám mắng bổn tiểu thư? Bổn tiểu thư muốn giết ngươi, giết ngươi…”

Âm thanh sắc bén tàn nhẫn phối hợp với bộ dạng người không ra người quỷ không ra quỷ của Cao Vân Dao, đúng là vô cùng đáng sợ.

Ánh nến quỷ dị nhấp nháy, nhưng Lý Thanh Ca mặt không cảm xúc mà bĩu môi: “Đại tỷ tỷ, muội muội làm sao dám mắng ngươi chứ? Tuy rằng ngươi điêu ngoa tùy hứng không nói lý, xấu xa độc ác làm người ta chán ghét, nhưng tốt xấu gì ngươi cũng là Đại tiểu thư đích nữ của Cao phủ, cho dù muội muội chán ghét ngươi cũng sẽ phải nể mặt Lão thái thái và những người kia mà không tính toán với ngươi.”

“Ngươi…” Đây là ảo giác sao? Nha đầu miệng lưỡi sắc bén này là ai? Đúng là Lý Thanh Ca sao?

“Nhưng mà.” Lý Thanh Ca chuyển đề tài, trên mặt tràn đầy ý cười châm biếm thâm độc: “Bộ dáng của Đại tỷ tỷ thật sự quá xấu, xấu lắm, nói ngươi xấu là nói thật đó, bộ dáng này của ngươi mà đi ra ngoài, sợ là sẽ bị người ta tưởng là quái vật mà đánh chết đó.”

“Tiện nhân…” Lửa giận của Cao Vân Dao dâng lên, đến mức muốn hộc máu.

Lý Thanh Ca hờ hững vô tội nói: “Cho nên, muội muội chỉ ăn ngay nói thật thôi, cũng không có ý mắng ngươi đâu, không tin ta lấy gương cho ngươi xem, tự ngươi nhìn đi, xem muội muội ta có nói sai không?”

Nói xong, mặc kệ Cao Vân Dao có phản ứng gì, nàng thật sự đến bên bàn trang điểm, cầm một cái gương đồng tinh xảo đến.

“Này, ngươi nhìn đi, nói ngươi xấu xí có phải là nói dối không?” Lý Thanh Ca đưa gương đồng ra trước mặt nàng, hỏi.

“Ah.” Trái tim Cao Vân Dao co rút lại, giống như bị người ta dùng lực bóp một cái, đau vô cùng.

Cho dù đối với tình cảnh hiện tại của mình nàng đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi con quái vật trong gương đồng xuất hiện trước mắt, nàng vẫn không thể chịu được mà kêu lên: “Đó không phải là ta, mau lấy đi, mau lấy đi, đó không phải là ta, không phải ta…”

Tuy rằng chỉ nhìn một cái, nhưng bộ dạng quái vật kia vẫn khắc sâu vào trong lòng Cao Vân Dao, cho dù Lý Thanh Ca đã lấy cái gương đi nàng vẫn chưa hoàn hồn lại, vừa lắc đầu vừa không ngừng lẩm bẩm: “Đó không phải ta…”

Nhớ đến Cao Vân Dao nàng thanh xuân mỹ mạo, như hoa như ngọc, sao lại có da dẻ thối rửa, hai mắt đỏ ngầu như quá vật trong cái gương kia, không…không…

Nàng một lần lại một lần tự thôi miên mình rằng đó là giả.

Lý Thanh Ca chỉ yên tĩnh ngồi bên cạnh, yên tĩnh nhìn nàng, không nói một lời.

Như vậy có phải là báo ứng không?

Kiếp trước, bản thân mình vì giải độc cho Cao Dật Đình mà dẫn độc sang người, do đó làm cho nửa gương mặt của mình bị hủ. Vì thế, sợ dọa đến người khác, nàng không thể không dùng khăn đen che mặt, ngày thường trốn ở trong phòng không dám đi ra ngoài.

Nhưng dù như vậy Cao Vân Dao vẫn không tha cho nàng.

Ở trước măt mọi người, nàng ta kéo Lý Thanh Ca ra ngoài, tháo khăn che mặt của nàng xuống, làm cho nàng bại lộ trước đám đông.

Những ánh mắt khác thường kia, bất kể là đồng tình hay là cười trên sự đau khổ của người khác, hay là căm ghét, Lý Thanh Ca đều không thể chịu đựng được.

Nhưng như vậy còn chưa hết, thậm chí Cao Vân Dao còn chà đạp lên tự tôn duy nhất của nàng.

Vốn là sau khi giúp Cao Dật Đình giải độc, nàng không nhận được cảm kích mà chỉ nhận được phẫn nộ và căm ghét,


/103

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status