Độc Thiếp

Chương 80 - Chương 80

/103


Khi Lý Thanh Ca đến nơi, tỷ muội Cao Vân Bình và Cao Vân Tuệ đang ngồi trong phòng khách thấp giọng trò chuyện, nhìn thấy nàng đến, Cao Vân Tuệ đứng lên, mỉm cười gật đầu với Lý Thanh Ca: “Lý muội muội đến rồi.”

“Chào Tam tỷ tỷ.” Lý Thanh Ca cũng khách khí hành lễ với nàng.

Cao Vân Bình thấy cảnh này thì khịt mũi xem thường, kéo Cao Vân Tuệ ngồi xuống, lớn tiếng dạy dỗ: “Muội lớn hơn nàng ta, phải là nàng ta hành lễ với muội, ai như muội chứ, đúng là tự hạ mình.”

Cao Vân Tuệ hơi cắn môi, lúng túng bất an nhìn về phía Lý Thanh Ca, trong mắt tràn đầy vẻ bất đắc dĩ.

Lý Thanh Ca cũng không để ý tới lời của Cao Vân Bình, ngược lại nở một nụ cười an ủi Cao Vân Tuệ.

Kiếp trước nàng và Cao Vân Tuệ cũng không tiếp xúc nhiều, nữ tử này là thứ nữ ở Cao gia, sau khi Tứ di nương chết chưa đầy một tháng đã bị Cao gia gả tới Man Hoang xa xôi. Nói đến, cũng là một nữ nhân đáng thương, chính là không biết vận mệnh sau này thế nào.

Đời này, mặc kệ người khác thế nào, Cao Vân Tuệ vẫn duy trì lễ nghi với nàng, điểm ấy, trong lòng Lý Thanh Ca vẫn rất cảm động.

Cao Vân Tuệ nhìn nàng nở nụ cười thì an tâm, ngược lại cũng mím môi ngượng ngùng cười với nàng. Gương mặt tròn tròn mang theo vài phần e thẹn và ấm áp, khiến trong lòng Lý Thanh Ca thấy hoảng hốt, dường như, trước kia nàng cũng từng cười như vậy.

“Thái thái dậy rồi, các cô nương có thể đi vào.” Lúc này, nha hoàn Kim Linh đi ra, mời các vị cô nương vào trong.”

Cao Vân Bình là người đầu tiên đứng dậy, sau đó mạnh mẽ trừng Lý Thanh Ca một cái, xong rồi kiêu ngạo ưỡn người đi đầu tiên.

Lý Thanh Ca cảm thấy khó hiểu, vị Nhị tiểu thư này, mình đắc tội nàng ta khi nào? Sao nàng ta lại trừng mắt xem thường mình, rốt cuộc là tại sao?

“Lý muội muội, muội đừng để ý, Nhị tiểu thư chính là người như vậy, sau một thời gian thì sẽ không sao đâu.” Cao Vân Tuệ đi tới, nhẹ giọng an ủi Lý Thanh Ca mấy câu.

Lý Thanh Ca nhoẻn miệng cười: “Tam tỷ tỷ lo xa rồi, Thanh Ca không để trong lòng.”

Một tia thưởng thức xẹt qua đáy mắt, Cao Vân Tuệ nhìn Lý Thanh Ca nhẹ nhàng đầu gật: “Tốt lắm, Lý muội muội còn nhỏ như vậy đã có lòng dạ rộng rãi, tỷ tỷ rất phục.”

Lý Thanh Ca hơi kinh ngạc, đây là lời mà Cao tam tiểu thư nhát như chuột sẽ nói sao?

Lại nhìn Cao Vân Tuệ, thấy nàng đã cúi mắt xuống, che giấu sự giảo hoạt và thông tuệ trong mắt: “Lý muội muội, chúng ta vào thôi, đừng để mẫu thân đợi lâu.”

“Ừm.” Lý Thanh Ca gật đầu, nhưng trong lòng đối với Cao Vân Tuệ đã có thêm mấy phần chú ý.

Nha hoàn vén rèm, hai người cùng đi vào bên trong, liền thấy Đại thái thái ngồi trên giường mềm, khí sắc rất không tốt. Ngày thường bà bảo dưỡng rất kỹ, nhưng mà bây giờ lại thêm thảm vô cùng, da dẻ khô cằn mệt mỏi, mí mắt đã có nếp nhăn, khóe miệng cũng ủ rũ cong xuống, phảng phất trong một buổi đã già đi mười tuổi. Cho dù hôm nay bà cố ý mặc một thân y phục màu đỏ cũng không che nổi vẻ tiều tụy tái nhợt của mình.

Lý Thanh Ca và Cao Vân Tuệ rất hiểu chuyện, chỉ liếc mắt nhìn một cái liền cúi mặt xuống, tiến lên hành lễ với Đại thái thái: “Con gái / Cháu gái thỉnh an mẫu thân / Đại bá mẫu.”

“Ngồi đi.” Không chỉ vẻ mặt của Đại thái thái không tốt, giọng điệu càng không tốt, lộ ra vẻ buồn bực khó tả.

Vì chuyện của Cao Vân Dao, ngày hôm qua vừa mệt vừa sợ, cả đêm bà không ngủ được, thậm chí trong lòng như có lửa đốt, trong miệng còn nổi mụt lở, làm cho bà đau đớn vô cùng.

Giờ khắc này, thấy ba người Lý Thanh Ca xinh xắn lanh lợi, lại liên tưởng đến con gái mình, Đại thái thái càng thấy như có lửa đốt.

Bọn họ muốn làm gì đây? Cố ý thêm dầu vào lửa sao?

Hít một hơi thật sâu, Đại thái thái đẩy Cao Vân Bình ra, trầm giọng nói: “Thôi, con cũng ngồi đi.”

“Bình Nhi không mệt, Bình Nhi thấy mẫu thân không được khỏe, Bình Nhi muốn xoa bóp cho mẫu thân một chút.” Cao Vân Bình bóp vai bà, yểu điệu nịnh nọt, đôi tay nhỏ nhắn dùng sức vừa phải xoa bóp vai Đại thái thái: “Mẫu thân, tay nghề của Bình Nhi thế nào? Nếu mẫu thân thích…”

“Kêu con ngồi thì cứ ngồi, nói nhiều quá làm gì?” Đại thái thái không kiên nhẫn gầm lên một tiếng, đưa tay hất tay Cao Vân Bình ra.

Cao Vân Bình đỏ mặt tới mang tai, trong lúc nhất thời cảm thấy rất mất mặt, nàng ngượng ngùng cười: “Mẫu thân làm sao vậy? Con gái nặng tay lắm sao?”

Đại thái thái vừa gầm lên, làm động một cái mụn lở trong miệng, đau đến vặn vẹo cả gương mặt, thấy Cao Vân Bình không biết chừng mực, trong lòng vô cùng chán ghét, nhưng ngại có nhiều người không tiện phát tác, chỉ nhẫn nhịn nói: “Hôm nay mẫu thân không khỏe, làm khó cho con có lòng rồi, ngồi đi.”

“Vâng.” Sắc mặt Cao Vân Bình lúc này mới hòa hoãn trở lại, nhưng trong lúc ngồi xuống vẫn dùng ánh mắt căn ghét liếc nhìn Lý Thanh Ca một cái.

“Đại bá mẫu, Đại tỷ tỷ khỏe chưa?” Lý Thanh Ca nhìn gương mặt như già đi mười tuổi của Đại thái thái, hỏi.

Đại thái thái nhìn về phía Lý Thanh Ca, áo màu xanh nhạt, dung mạo trong trẻo, tóc như mực đen, mi như xuân thủy. Hay cho một mỹ nhân Giang Nam, chỉ cần ngồi xuống ghế đã lập tức như một bức họa…

Trong mắt Đại thái thái lóe qua một tia căm ghét, làn da vốn đang xạm đi lại đen tối thêm mấy phần, bà âm thầm cắn răng, nặng nề thở dài: “Con đến đúng lúc lắm, Bá mẫu đang muốn sai người đi gọi con đây.”

“Không biết Đại bá mẫu có gì dặn dò?” Lý Thanh Ca khách khí hỏi.

Đại thái thái gật đầu, ánh mắt âm u mệt mỏi lại mang theo vài phần tính toán, nhìn một vòng sang tỷ muội Cao Vân Bình: “Là như vầy, Đại tỷ tỷ và Hạ tỷ tỷ của con đột nhiên bị bệnh, hôm qua Đại bá mẫu cả đêm không ngủ chính là vì lo lắng cho hai đứa nhỏ này, haiz…”

“Mẫu thân đừng lo lắng, phụ thân y thuật cao minh, nhất định sẽ chữa khỏi cho hai vị tỷ tỷ.” Cao Vân Bình xốc lại tâm tình, lại lộ ra gương mặt tươi cười, ôn nhu khuyên nhủ.

Trong mắt Đại thái thái lóe qua vẻ không kiên nhẫn và căm ghét, nhưng vẫn gật gù tán thành, sau đó thì rơm rớm lệ: “Đúng đó, nhờ có Lão gia, nếu không thì hai đứa nhỏ này sẽ không cứu được.”

“Hai vị tỷ tỷ là người tốt sẽ được phúc, không có gì đâu.” Lý Thanh Ca cũng nhẹ giọng an ủi, trong lòng lại có suy nghĩ, độc này của nàng lấy từ dân gian, mà từ khi Cao Viễn xuất sư (học thành tài) thì liền vào triều hành y, chuyên xem bệnh cho vương công quý tộc, những loại bệnh nguy hiểm lại khó chữa thế này, e là chính hắn cũng không chữa được.

“Lý cô nương nói rất phải, chỉ mong hai đứa nó nhanh chóng khỏe lên.” Đại thái thái dùng khăn lau giọt nước mắt lấp lánh nơi khóe mắt, tại nặng nề thở dài nói tiếp: “Hôm nay ta tìm ba người các con đến, cũng là có chuyện phiền phức muốn nhờ.”

Ánh mắt Lý Thanh Ca tối sầm lại,tựa hồ có dự cảm không tốt.

Cao Vân Bình lại nhướng mày nở nụ cười, rất sảng khoái mà nói: “Mẫu thân quá lời rồi, nếu mẫu thân có gì dặn dò thì con gái xin được nghe theo, làm gì có chuyện phiền phức? Đúng là làm chúng con tổn thọ đó.”

Cao Vân Tuệ ngồi đối diện nàng, nghe được lời này không khỏi nâng mắt lên, liếc nhìn Cao Vân Bình một cái, cũng nhẹ nhàng mở miệng: “Mẫu thân có việc gì xin cứ dặn dò.”

Đại thái thái vui mừng gật gù sau đó nhìn sang Lý Thanh Ca, ý tứ như muốn nói, hai người này đều đã đồng ý, còn ngươi thì sao?

“Đại bá mẫu có việc, Thanh Ca xin dốc hết sức.” Tâm tư Lý Thanh Ca xoay một cái, mỉm cười trả lời.

“Con


/103

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status