Một bóng đen bao trùm trước mặt, Cao Vân Dao sợ đến gào thét: “Ah, ngươi muốn làm gì? Tiện nhân, mau lấy ra, nếu dám làm bổn tiểu thư phỏng…”
“Suỵt, đừng kêu.” Lý Thanh Ca nhíu nhíu mày, đôi mắt đen óng toát ra vẻ không thích, “Muội muội đây còn chưa từng giết người, không ngại để ngươi trở thành người đầu tiên.”
Âm thanh trầm thấp kia như một bàn tay vô hình to lớn, hung ác chặn cổ Cao Vân Dao lại, trong nháy mắt nàng chỉ cảm thấy yết hầu khô rát khó chịu, đừng nói là kêu gào, ngay cả hô hấp cũng khó khăn.
Cao Vân Dao sợ hãi nhìn chằm chằm Lý Thanh Ca, nhìn cả người nàng tỏa ra khí tức âm lãnh, lại nhỏ một giọt sáp nến nỏng bỏng lên trán mình, giọt sáp từ từ chảy xuống, tuy không nóng lắm nhưng hành vi này của Lý Thanh Ca khiến cho Cao Vân Dao thấy lạnh cả người, toàn thân căng thẳng như một sợi dây đàn.
Nàng sợ hãi muốn thét lên, nhưng mà cổ họng lại cứng đơ, làm thế nào cũng không phát ra âm thanh được, chỉ còn mấy tiếng ư ô nghẹn nghào, giống như đang khóc rưng rức: “Ngươi, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”
“Ngươi đã từng nghe nói tới đốt đèn trời chưa?” Lý Thanh Ca đứng thẳng người lên, ánh nến đỏ hồng chiếu lên gương mặt nàng, tạo nên một cái bóng mơ hồ, khiến ánh mắt nàng trở nên sâu thẳm không lường được, nhưng không có một chút độ ấm nào.
Cao Vân Dao run lên, đốt đèn trời, dĩ nhiên là nàng biết, khi còn nhỏ nghe người ta nói, đó là một loại cực hình giết người man rợ của một bộ tộc hoang dã. Trước tiên quấn chặt lấy một người, sau đó nhúng dầu hỏa lên toàn thân người đó rồi đem đi đốt, cho đến khi cháy hết, rất thảm rất thảm.
Ba hồn bảy vía Cao Vân Dao như bị rút đi một nửa, toàn thân không còn chút sức lực nào: “Không, không…” Bên thân dưới tựa hồ có một dòng nước nóng tuôn ra, một luồng tanh tưởi mang theo một chút mùi khai nhanh chóng tản mát ra ngoài.
Trong nháy mắt Lý Thanh Ca đứng thẳng người lên, đứng ở đầu giường, mặt không hề cảm xúc nhìn nàng, nhẹ giọng hỏi: “Sợ sao?”
“Ngươi?” Cao Vân Dao sợ đến tè ra quần, nàng chưa bao giờ chật vật và nhục nhã như vậy, giờ khắc này nàng hận không thể lột da Lý Thanh Ca, nhưng toàn thân nàng bị trói, hoàn toàn không phải đối thủ của nàng ta.
“Lý muội muội đừng đùa nữa được không? Tỷ tỷ sai rồi, tỷ tỷ xin lỗi ngươi được không?” Nàng cố gắng đè nén tất cả thù hận trong lòng, chỉ hy vọng mình có thể bình yên vượt qua đêm nay, chỉ cần qua đêm nay nàng có thể có cứu viện. Đến khi đó, nàng nhất định phải băm tiện nhân Lý Thanh Ca này ra thành tám mảnh, à không, phải móc mắt của ả ra, cắt mũi miệng của ả, sau đó ném thi thể ra nơi hoang dã cho chó hoang ăn.
Lý Thanh Ca nhạy cảm nắm bắt được ánh mắt âm độc thù hận của nàng ta, lạnh lùng lắc đầu: “Không được.”
Cao Vân Dao lập tức ngây người, một luồng khí tức lạnh lẽo từ bàn chân chạy dọc theo toàn thân lên đến đỉnh đầu, tựa hồ, mỗi một sợi tóc của nàng đều dựng đứng lên.
Lý Thanh Ca, ả chính là kẻ điên…
“Ngươi, ngươi không thể, nếu ngươi dám giết ta, nương ta sẽ không bỏ qua cho ngươi, còn đại ca nữa, huynh ấy sẽ không cưới ngươi, bọn họ…”
“Ngươi cho rằng ta sẽ quan tâm?” Mặt Lý Thanh Ca lộ ra vẻ châm iếm, sâu sắc thở dài, lại nói: “Huống hồ nếu ta muốn giết ngươi thì làm sao để cho họ biết được?”
Cao Vân Dao hoảng sợ, trong đầu hỗn loạn: “Không, đừng giết ta, ta không muốn chết…”
“Nhưng mà, nếu ngươi không thích đốt đèn trời thì ra dùng đao được không?” Lý Thanh Ca bày ra dáng vẻ thương lượng, nhưng không chờ nàng ta trả lời nàng đã trực tiếp đi tìm đao, nhưng mà tìm nửa ngày cũng chỉ tìm thấy một cây kéo trong ngăn tủ.
Nàng lấy cây kéo huơ huơ trước đôi mắt hoảng sợ của Cao Vân Dao, có vẻ áy náy mà nói: “Không có đao, Đại tỷ tỷ nhìn đi, cái này cũng được, ta chỉ cần cắt cổ họng của ngươi, không bao lâu sau ngươi sẽ thoát ly đau khổ.”
“Không, đừng mà, người đâu, giết người, giết người…” Kéo còn chưa vung lên Cao Vân Dao tựa hồ đã cảm giác được sự đau đớn khi vật sắc nhọn đó đâm vào cổ họng mình, nàng sợ đến gào thét, thân thể không ngừng vặn vẹo dưới lớp dây thừng. Gương mặt vốn đã không còn hình dạng người giờ đây lại bị nước mắt nước mũi làm cho mơ hồ, càng lúc càng khó coi.
Lý Thanh Ca vẫn giơ kéo lên, bình tĩnh nhìn nàng, chờ nàng la hét đến khàn giọng, chờ nàng la hét đến tuyệt vọng cũng không có ai đến cứu, mới lắc đầu thở dài: “Thế nào? Không ai đến hả? Ta đã nói là ngươi đừng hét, tiết kiệm sức lực đi, trên đường xuống suối vàng cũng có thể khỏe mạnh một chút.”
“Không, ta không muốn chết, ta không muốn chết…” Cao Vân Dao khàn giọng, đôi mắt nhìn nàng
“Suỵt, đừng kêu.” Lý Thanh Ca nhíu nhíu mày, đôi mắt đen óng toát ra vẻ không thích, “Muội muội đây còn chưa từng giết người, không ngại để ngươi trở thành người đầu tiên.”
Âm thanh trầm thấp kia như một bàn tay vô hình to lớn, hung ác chặn cổ Cao Vân Dao lại, trong nháy mắt nàng chỉ cảm thấy yết hầu khô rát khó chịu, đừng nói là kêu gào, ngay cả hô hấp cũng khó khăn.
Cao Vân Dao sợ hãi nhìn chằm chằm Lý Thanh Ca, nhìn cả người nàng tỏa ra khí tức âm lãnh, lại nhỏ một giọt sáp nến nỏng bỏng lên trán mình, giọt sáp từ từ chảy xuống, tuy không nóng lắm nhưng hành vi này của Lý Thanh Ca khiến cho Cao Vân Dao thấy lạnh cả người, toàn thân căng thẳng như một sợi dây đàn.
Nàng sợ hãi muốn thét lên, nhưng mà cổ họng lại cứng đơ, làm thế nào cũng không phát ra âm thanh được, chỉ còn mấy tiếng ư ô nghẹn nghào, giống như đang khóc rưng rức: “Ngươi, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”
“Ngươi đã từng nghe nói tới đốt đèn trời chưa?” Lý Thanh Ca đứng thẳng người lên, ánh nến đỏ hồng chiếu lên gương mặt nàng, tạo nên một cái bóng mơ hồ, khiến ánh mắt nàng trở nên sâu thẳm không lường được, nhưng không có một chút độ ấm nào.
Cao Vân Dao run lên, đốt đèn trời, dĩ nhiên là nàng biết, khi còn nhỏ nghe người ta nói, đó là một loại cực hình giết người man rợ của một bộ tộc hoang dã. Trước tiên quấn chặt lấy một người, sau đó nhúng dầu hỏa lên toàn thân người đó rồi đem đi đốt, cho đến khi cháy hết, rất thảm rất thảm.
Ba hồn bảy vía Cao Vân Dao như bị rút đi một nửa, toàn thân không còn chút sức lực nào: “Không, không…” Bên thân dưới tựa hồ có một dòng nước nóng tuôn ra, một luồng tanh tưởi mang theo một chút mùi khai nhanh chóng tản mát ra ngoài.
Trong nháy mắt Lý Thanh Ca đứng thẳng người lên, đứng ở đầu giường, mặt không hề cảm xúc nhìn nàng, nhẹ giọng hỏi: “Sợ sao?”
“Ngươi?” Cao Vân Dao sợ đến tè ra quần, nàng chưa bao giờ chật vật và nhục nhã như vậy, giờ khắc này nàng hận không thể lột da Lý Thanh Ca, nhưng toàn thân nàng bị trói, hoàn toàn không phải đối thủ của nàng ta.
“Lý muội muội đừng đùa nữa được không? Tỷ tỷ sai rồi, tỷ tỷ xin lỗi ngươi được không?” Nàng cố gắng đè nén tất cả thù hận trong lòng, chỉ hy vọng mình có thể bình yên vượt qua đêm nay, chỉ cần qua đêm nay nàng có thể có cứu viện. Đến khi đó, nàng nhất định phải băm tiện nhân Lý Thanh Ca này ra thành tám mảnh, à không, phải móc mắt của ả ra, cắt mũi miệng của ả, sau đó ném thi thể ra nơi hoang dã cho chó hoang ăn.
Lý Thanh Ca nhạy cảm nắm bắt được ánh mắt âm độc thù hận của nàng ta, lạnh lùng lắc đầu: “Không được.”
Cao Vân Dao lập tức ngây người, một luồng khí tức lạnh lẽo từ bàn chân chạy dọc theo toàn thân lên đến đỉnh đầu, tựa hồ, mỗi một sợi tóc của nàng đều dựng đứng lên.
Lý Thanh Ca, ả chính là kẻ điên…
“Ngươi, ngươi không thể, nếu ngươi dám giết ta, nương ta sẽ không bỏ qua cho ngươi, còn đại ca nữa, huynh ấy sẽ không cưới ngươi, bọn họ…”
“Ngươi cho rằng ta sẽ quan tâm?” Mặt Lý Thanh Ca lộ ra vẻ châm iếm, sâu sắc thở dài, lại nói: “Huống hồ nếu ta muốn giết ngươi thì làm sao để cho họ biết được?”
Cao Vân Dao hoảng sợ, trong đầu hỗn loạn: “Không, đừng giết ta, ta không muốn chết…”
“Nhưng mà, nếu ngươi không thích đốt đèn trời thì ra dùng đao được không?” Lý Thanh Ca bày ra dáng vẻ thương lượng, nhưng không chờ nàng ta trả lời nàng đã trực tiếp đi tìm đao, nhưng mà tìm nửa ngày cũng chỉ tìm thấy một cây kéo trong ngăn tủ.
Nàng lấy cây kéo huơ huơ trước đôi mắt hoảng sợ của Cao Vân Dao, có vẻ áy náy mà nói: “Không có đao, Đại tỷ tỷ nhìn đi, cái này cũng được, ta chỉ cần cắt cổ họng của ngươi, không bao lâu sau ngươi sẽ thoát ly đau khổ.”
“Không, đừng mà, người đâu, giết người, giết người…” Kéo còn chưa vung lên Cao Vân Dao tựa hồ đã cảm giác được sự đau đớn khi vật sắc nhọn đó đâm vào cổ họng mình, nàng sợ đến gào thét, thân thể không ngừng vặn vẹo dưới lớp dây thừng. Gương mặt vốn đã không còn hình dạng người giờ đây lại bị nước mắt nước mũi làm cho mơ hồ, càng lúc càng khó coi.
Lý Thanh Ca vẫn giơ kéo lên, bình tĩnh nhìn nàng, chờ nàng la hét đến khàn giọng, chờ nàng la hét đến tuyệt vọng cũng không có ai đến cứu, mới lắc đầu thở dài: “Thế nào? Không ai đến hả? Ta đã nói là ngươi đừng hét, tiết kiệm sức lực đi, trên đường xuống suối vàng cũng có thể khỏe mạnh một chút.”
“Không, ta không muốn chết, ta không muốn chết…” Cao Vân Dao khàn giọng, đôi mắt nhìn nàng
|
/103
|

