Độc Thiếp

Chương 79 - Chương 79

/103


“Tiểu thư.” Túy Nhi đóng cửa phòng, kinh ngạc nói: “Tiểu thư, người biết đêm nay nô tì thấy gì không?”

Lý Thanh Ca liếc nàng một cái, đi thẳng tới bên giường, thả nửa người lên giường nói: “Nửa đêm không ngủ, chạy đến hỏi ta chuyện này sao?”

Túy Nhi vẫn không giảm hứng thú, ngược lại đi đến gần, hạ thấp âm thanh, giọng điệu quái dị: “Tiểu thư, Hồng Hỉ đi đến viện của Đại thiếu gia rồi.”

“Ồ?” Chuyện này Lý Thanh Ca đã đoán được từ trước, nhưng xảy ra vào đêm nay thì nàng không ngờ tới được.

Vốn tưởng rằng Lý Thanh Ca nghe vậy, không giận đến giơ chân thì cũng phải biến sắc, nhưng mà nàng chỉ không hề có cảm xúc gì mà ồ một tiếng, vậy là ý gì? Nghe không hiểu lời mình sao?

Dĩ nhiên Túy Nhi có chút thất vọng với thái độ của Lý Thanh Ca, không khỏi cao giọng nói: “Tiểu thư, Hồng Hỉ đã tới phòng của Đại thiếu gia, hơn nữa đến giờ còn chưa trở lại.”

“Có lẽ Đại thiếu gia giữ nàng ta lại có việc.” Ánh mắt Lý Thanh Ca thay đổi, miệng vẫn tùy ý đối phó Túy Nhi, nhưng trong lòng nàng đoán được Hồng Hỉ chắc chắn lành ít dữ nhiều.

Cao Dật Đình kia là người nào? Người khác có lẽ không biết, nhưng mà trải qua hai kiếp, nàng nhìn rất rõ, cho dù hắn khoác một cái túi da tuấn tú nhã nhặn, nàng vẫn có thể nhìn ra bên trong đó chẳng qua chính là một con ác quỷ.

Ngày hôm nay, Cao Dật Đình gặp quá nhiều đả kích, tiệc sinh nhật đang yên đang lành bị hủy thì cũng thôi, ngay ở trước mặt nhiều người như vậy bị mất mặt, nữ nhân yêu thương lại bị hủy dung, một bụng oan ức và oán hận của hắn không có chỗ phát ra, đúng lúc này, Hồng Hỉ lại điếc không sợ súng mà tìm đến cửa.

Hừ, bởi vì ngày thường Cao Dật Đình làm ra bộ dáng đạo mạo giả vờ, cho nên hắn cũng sẽ không để cho việc này xảy ra, huống hồ hôm nay…

Cho nên, đêm nay chỉ sợ là Hồng Hỉ sẽ đi không trở lại.

Túy Nhi xạm mặt lại, ai cũng đoán được là Đại thiếu gia giữ Hồng Hỉ lại, nhưng mà, có việc sao? Rốt cuộc là “việc” gì, rất dễ khiến người ta nghĩ đến chuyện không hay, lẽ nào tiểu thư không ngại sao?

“Nhưng mà đêm hôm khuya khoắt, Hồng Hỉ lại là một cô nương, đến phòng Đại thiếu gia cũng không được tốt lắm.” Túy Nhi chậm rãi nói, vừa nói vừa quan sát phản ứng của Lý Thanh Ca, trong lòng nghĩ, nàng nói rõ như thế, cho dù tiểu thư ngớ ngẩn thì cũng phải hiểu được chứ.

Lý Thanh Ca hơi nhướng mày, liếc Túy Nhi một cái, “Nếu ngươi hiếu kỳ chi bằng tự mình đi tìm hiểu.”

“Ạch…” Mặt Túy Nhi đỏ lên, cái chuyện rình mò này nàng sẽ không làm đâu.

Nhưng mà tiểu thư thật sự không để ý sao? Hay là quá khó chịu đến mức không còn cảm giác?

Đột nhiên, Túy Nhi có cảm giác khổ sở dùm cho Lý Thanh Ca, một Hạ Chi Hà đã không rõ ràng rồi, còn thêm một Hồng Hỉ, tiểu thư nha, làm sao lại khổ như vậy chứ?

Giờ khắc này Lý Thanh Ca đã cởi áo, tiến vào trong giường, thấy Túy Nhi còn sững sờ đứng một bên, mặt chau mày ủ, không khỏi lắc lắc đầu cười nói: “Thôi, ngươi cũng đừng về nữa, cứ ở đây với ta, khỏi mắc công lại suy nghĩ lung tung.”

“Uhm.” Túy Nhi nghe nói vậy thì kích động gật đầu, vội cởi áo khoác, tháo giầy, bò lên giường.

Nằm xuống bên cạnh Lý Thanh Ca, tâm tình Túy Nhi lập tức bình ổn đi nhiều: “Tiểu thư, người thật tốt.” Âm thanh nàng hơi cứng ngắc, tựa hồ còn mang theo cảm giác buồn ngủ.

Lý Thanh Ca cười nhẹ, không lên tiếng, chỉ thoáng nghiên người đắp mền lại cho nàng.

“Tiểu thư.” Túy Nhi bị hành động này của nàng làm cho cảm động đến rối tinh rối mù, một cảm giác ấm áp dâng trào trong lòng, nàng vươn mình ôm lấy cánh tay Lý Thanh Ca: “Tiểu thư còn nhớ không, năm xưa khi nô tì được phu nhân đưa về phủ, mọi người đều cho rằng nô tì không sống nổi, chỉ có người, mỗi ngày đều ăn ngủ chơi cùng nô tì, hoàn toàn không xem nô tì là người sắp chết, khi đó, buổi tối đi ngủ người cũng đắp mền cho nô tì như vậy…”

Nói tới đây, trong lòng Túy Nhi đau xót, cổ nghẹn ngào không nói tiếp được nữa.

Nàng là cô nhi, khi bắt đầu nhớ được chuyện thì đã chỉ có một mình.

Nàng không cha không mẹ, không bằng hữu, chỉ có một lão gù xem như chăm sóc cho nàng.

Lão gù là ăn mày, bởi vì lưng rất gù, giống như mọc một cái mụn ngọt, cho nên mọi người gọi hắn là Lão gù.

Thật ra, Lão gù cũng không quá già, chí ít, tóc của hắn chưa có một sợi bạc nào.

Lão gù cũng là người sạch sẽ nhất trong đám ăn mày, mỗi ngày đều thấy hắn đến bờ sông rửa mặt, chỉ là, hắn lại không cho phép nàng rửa.

Lão gù nói, nàng sẽ không làm ăn mày quá lâu, vì nàng còn có nương.

Lão gù nói đã từng gặp mẫu thân nàng, đó là một nữ tử quý khí rất xinh đẹp, mỗi khi nói đến đây, vẻ mặt của hắn mang theo một vẻ mê luyến giống như mộng ảo, mà nàng lại rất xem thường, nhổ nước bọt vào hắn, cười nhạo hắn là muốn nữ nhân đến điên rồi.

Lão gù nhìn bộ dạng của nàng, không nhịn được mà lắc đầu, nói nàng không được đẹp bằng một nửa mẫu thân nàng.

Hả…

Sau đó, một trận ôn dịch kéo tới, Lão gù chết rồi, nàng canh giữ bên thi thể ba ngày ba đêm.

Sau đó, tiến vào Lý phủ, tắm rửa sạch sẽ, thay quần áo, đó là lần đầu tiên từ khi nàng sinh ra, nàng được nhìn thấy dáng vẻ của mình.

“Túy Nhi…” Lý Thanh Ca nghiên người sang, nhìn thấy ánh mắt đầy nước của nàng, trái tim co rút lại.

Thì ra, nàng đều nhớ.

Năm đó, nương và cha đi khu bệnh dịch cứu người, mang về một hài tử tuổi tác tương đương mình, đó là Túy Nhi.

Lúc đó, nàng gầy nhỏ khô héo, lại như cọng cỏ khô ven đường bị ánh nắng thiêu cháy.

Nương giao nàng ta cho mình.

Cho tới nay, ngoại trừ một năm đầu tiên được đưa về Lý phủ nàng không chịu nói chuyện ra, thì sau đó Túy Nhi lại trở thành một đứa nhỏ nói nhiều vô cùng.

Nàng cho rằng nha đầu này đã quên đi quá khứ, cho nên mới có thể sống vui vẻ như vậy.

Nhưng giờ khắc này, nhìn nước mắt của Túy Nhi, nàng đột nhiên hiểu rõ.

“Túy Nhi, xin lỗi, mấy năm nay ta…” Nghĩ đến kiếp trước Túy Nhi chết thảm, trong lòng Lý Thanh Ca cực kỳ đau đớn và áy náy, nha đầu này tin cậy và ỷ lại mình như vậy, nhưng mà đời trước, nàng lại bỏ mặc nàng ta.

“Tiểu thư, người nói Hồng Hỉ và Đại thiếu gia bây giờ đang làm gì?” Giữa lúc Lý Thanh Ca đang tự trách thì đôi mắt Túy Nhi đảo một vòng, không đầu không đuôi hỏi một câu.

Lý Thanh Ca hơi sững sờ, liền nhìn thấy Túy Nhi lau nước mắt sau đó kiên quyết nói: “Tiểu thư, nếu người không ngăn lại, Túy Nhi thật muốn lôi nha đầu chết tiệt Hồng Hỉ kia ra ngoài, lột hết quần áo, cho ả xấu hổ đến chết, đúng là vô sỉ.”

Càng nói càng lạc đề rồi.

Lý Thanh Ca cười khổ, trong lòng vừa buồn vừa đau, nhưng vì câu nói này của Túy Nhi mà cảm thấy nhẹ nhõm đi nhiều.

“Được rồi, nói ra rồi thì thôi, nếu Hồng Hỉ có thể được Đại thiếu gia yêu thích thì đó cũng là số mệnh của nàng ta.”

Túy Nhi nhất thời kinh sợ nhìn Lý Thanh Ca: “Tiểu thư, tâm địa Bồ tát này của người khi nào thì mới chịu thay đổi đây?”

Tâm địa Bồ tát? Lý Thanh Ca nghe nói chỉ


/103

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status