Độc Thiếp

Chương 78 - Chương 78

/103




Trong lòng Hồng Hỉ rất hoảng loạn, một loại cảm giác căng thẳng và kích thích làm cho toàn thân nàng nhiệt huyết sôi trào.

Nàng nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại, ánh nến lung linh nghiên ngả, chiếu rọi lên người nàng, kéo dài cái bóng dưới chân, khiến khí tức cũng tản mát ra chung quanh.

Đối với hành động to gan này của nàng, Cao Dật Đình có chút giật mình, hắn cau mày lại, đôi mắt đen lập tức lạnh đi mấy phần, nhưng hắn không nói gì, trong lòng cười gằn, muốn xem xem Lý Thanh Ca đang bày trò gì lại đi phái một nữ nhân như yêu tinh nửa đêm đến phòng của hắn?

Có lẽ do nước nóng trong thùng tắm đang bốc hơi, trong phòng tràn đầy cảm giác nóng rực và ướt át.

Lòng bàn tay Hồng Hỉ toát mồ hôi, nàng lặng lẽ nắm chặt nắm tay, không ngừng tiếp sức cho chính mình, nam nhân này… từ khi vào phủ, trong hoa viên tình cờ gặp thoáng qua, nàng đã lén lút thích hắn. Giờ khắc này hắn ở trước mặt nàng, bất kể thế nào nào cũng sẽ không bỏ qua cơ hội này.

Nàng trộm liếc nhìn Cao Dật Đình, chỉ cảm thấy dưới ánh sáng mông lung, nam nhân này càng thêm tuấn tú, cảm giác ngọt ngào và kích động lập tức lan tràn khắp toàn thân.

Nàng không kềm được mà run lên.

Nhưng trước ánh mắt thâm trầm sắc bén của Cao Dật Đình, Hồng Hỉ vẫn không dám làm càn, chỉ là nội tâm đang nhảy nhót kịch liệt.

Hắn nhìn nàng, giờ khắc này ánh mắt của hắn hoàn toàn nhìn chăm chú lên người nàng.

Nàng cảm thấy thật là sung sướng.

Hồng Hỉ giả vờ e thẹn cúi đầu, sau đó lắc lắc cái eo, lại tiến lên mấy bước nhỏ, sau khi giữ một khoảng cách cỡ một sải tay với hắn, nàng hơi cúi người hành lễ với Cao Dật Đình rồi nói: “Nô tì Hồng Nhi ra mắt Đại thiếu gia.” Âm thanh rất ngọt ngào, dường như có chút run rẩy, nhưng lại có tác dụng trêu trọc lòng người rất lớn.

Cao Dật Đình nhíu chặt mày, tình cảnh này khiến hắn làm cho hắn nghĩ đến một cảnh lúc sáng, khi đó hắn vẫn chưa nhìn kỹ Lý Bích Như, lại vì lo lắng cho Hạ Chi Hà nên vội vàng gấp gáp, căn bản là không nhớ kỹ bộ dáng của tiện nữ kia.

Giờ khắc này, nhìn dáng vẻ giả vờ của Hồng Hỉ lại khiến hắn mang toàn bộ căm ghét lúc sáng trút lên người nàng.

Hắn không khỏi tức giận, hay cho một nô tì, sáng nay chưa quyến rũ được, tối nay lại dám tự động đưa tới cửa.

Lá gan đúng là không nhỏ.

Cao Dật Đình kềm nén lửa giận trong lồng ngực, chậm rãi ngồi xuống ghế, sau khi nhấp một ngụm trà thì từ tốn lạnh lùng hỏi: “Muộn như vậy, chủ nhân ngươi sai ngươi đến là có chuyện gì?”

“Là thế này.” Hồng Hỉ ngẩn đầu, ánh mắt long lanh như nước, kiều diễm dụ dỗ, ngay cả tiếng nói và giọng điệu cũng lộ ra một vẻ ướt át khiến người ta không kềm được mà thấy ngứa ngáy trong lòng.

Vừa nói, nàng vừa đi đến bên bàn, ngón tay tinh tế cầm lấy ấm trà, tự giác đổ đầy nước vào chén của Cao Dật Đình.

Đôi mắt của Cao Dật Đình lập lòe u quang, không chớp mắt mà nhìn chằm chằm nàng, cảm giác của hắn lúc này giống như bị một đống bùn tiến đến gần, vô cùng căm ghét.

Hồng Hỉ không cảm thấy, chỉ cúi thấp mặt, để bình trà xuống, lại trầm thấp nói: “Hôm nay là sinh nhật của Đại thiếu gia, tiểu thư bảo nô tì đưa cái này đến.”

“Chúc Đại thiếu gia sinh nhật vui vẻ.” Nàng thoáng xốc vạt áo lên, sau đó móc từ trên người ra một cái hà bao, hai tay dâng lên.

“Đây là tiểu thư nhà ngươi bảo ngươi đưa?” Cao Dật Đình nghi ngờ, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cái hà bao kia, không tự chủ mà cảm thấy có chút ấm áp.

Ban ngày, hắn chỉ nhận được ống đựng bút mà Lý Thanh Họa đưa, tuy hắn đã tự động tính món quà đó dưới danh nghĩa Lý Thanh Ca, nhưng dù sao cũng không phải chính thức.

Cho nên giờ khắc này, nghe nói hà bao này do Lý Thanh Ca đưa, hắn do dự, không tự chủ được mà nhận lấy, tinh tế nhìn kỹ, mặc dù ánh sáng không đủ nhưng mà trên mảnh vải màu đỏ tực, đóa thu cúc dùng chỉ kim tuyến tỷ mỉ phác họa ra sống động như thật, như đóa hoa mới nở buổi sáng, tựa hồ còn tỏa ra mùi thơm thềm mại.

Thì ra, nàng biết mình thích hoa cúc?

Khóe môi vung lên, Cao Dật Đình nở nụ cười trầm thấp, không thể phủ nhận giờ khắc này trong lòng hắn thật sự vui mừng, đồng thời đưa cái hà bao kia lên chóp mũi, nhẹ nhàng ngửi một cái, quả nhiên là có một mùi hương mê mẩn lòng người.

Xem ra tiểu nữ nhân này cũng phải bỏ ra không ít tâm tư, không chỉ thêu hoa cúc hắn thích, còn cố ý thoa một ít phấn hương lên hà bao, cho nên hoa cúc này không khác gì hoa thật.

Tâm tư của hắn lập tức tốt lên, ngay cả những mệt mỏi lúc nãy cũng bị quét đi hết sạch.

Thì ra, ngày thường nàng ra sức giữ khoảng cách với hắn cũng chỉ là thủ đoạn ngụy trang của tiểu nữ tử thôi, hừ, nghĩ lại cũng đúng.

Hắn và Lý Thanh Ca có hôn ước, tiểu nữ tử này thầm thương hắn cũng là bình thường, nhưng tính cách của nữ tử thường ngại ngùng, huống chi quan hệ giữa hai người sẽ khiến nàng có chút kiêng kỵ. Nhưng ở thời khắc mấu chốt, ví dụ như sinh nhật hắn, nàng muộn như vậy mới sai người đưa hà bao tới, trên đó còn thêu hoa cúc hắn thích, có thể thấy nàng rất có lòng.

Như vậy, tâm ý của nàng không cần nói cũng rõ.

Trên môi từ từ hiện lên một nụ cười nhàn nhạt, trong lòng hiểu rõ rồi, lại nảy sinh một chút xem thường với Lý Thanh Ca.

Bình thường thì cả người mang gai nhọn, thanh cao không cho ai xem thường, nhưng thì ra, gỡ xuống lớp ngụy trang thì chẳng qua cũng là vậy, nữ nhân quái lạ, thậm chí là hạ tiện.

Nhưng, tuy rằng không hài lòng hành động nửa đêm đưa hà bao, Cao Dật Đình vẫn yên lặng cúi đầu, như đang thưởng thức món quà.

“Đại thiếu gia.” Hồng Hỉ thấy vậy thì mở cờ trong bụng. “Đại thiếu gia có thích không?”

Cao Dật Đình cười một tiếng, ngẩn mắt lên, thấy Hồng Hỉ đã đứng sát bên người mình, hơi khom lưng, tựa hồ muốn cùng hắn ngắm nhìn cái hà bao, sắc mặt hắn lập tức lạnh đi.

Hồng Hỉ ngớ người, vội ngượng ngùng đứng thẳng lên.

Ngón tay Cao Dật Đình nắm chặt hà bao, tâm tình không tệ, cũng tha thứ cho hành vi của nàng, chỉ nói: “Được rồi, ngươi quay về nói với chủ nhân, nói là phần tâm ý của nàng bổn thiếu gia nhận. Sau này nếu có chuyện gì thì cứ nói thẳng với bổn thiếu gia, không cần phải lén lút như vậy.”

Hắn nói như vậy chẳng khác gì là cho Lý Thanh Ca cơ hội tiếp cận hắn.

“Vâng” Hồng Hỉ mềm giọng đáp lời, nhưng cũng không có ý rời đi, nàng liếc nhìn phía sau tấm bình phong, nơi đó hơi nước mờ mịt, lại nhìn sang Cao Dật Đình, trường bào chỉ khoác hờ, như vậy lúc mình chuẩn bị đi vào thì Đại thiếu gia đang muốn tắm sao?

Trái tim Hồng Hỉ đột ngột nhảy lên một cái.

“Còn có việc gì?” trong lòng Cao Dật Đình cảnh giác, híp mắt nhìn Hồng Hỉ, gương mặt kia cứ lảng vảng trước mắt khiến hắn phải vất vả lắm mới kềm chế được căm ghét.

Ánh mắt Hồng Hỉ có chút né tránh, nhưng ngày càng nóng


/103

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status