Độc Thiếp

Chương 77 - Chương 77

/103


“Tiểu thư.” Sau khi thu xếp cho Lý Thanh Họa xong Túy Nhi lập tức quay lại đây.

Lý Thanh Ca đang đứng sữa sờ bên tủ quần áo, nghe tiếng kêu mới phục hồi tinh thần lại, không chút biến sắc bỏ cái túi thơm vào lại trong hộp, rồi một lần nữa đặt nó vào góc tận cùng của tủ quần áo.

Túy Nhi đã đi tới, gương mặt tươi cười mang theo vài phần lấy lòng: “Tiểu thư, người đang tìm cái gì, để Túy Nhi làm cho.”

Lý Thanh Ca đóng cửa tủ quần áo, xoay người lại hỏi: “Họa Nhi đã ngủ chưa?”

“Rồi.” Túy Nhi gật đầu cười nói: “Nhất định là tiểu thiếu gia đã chơi mệt mỏi, bình thường dỗ cả buổi mới ngủ, hôm nay vừa nằm vật xuống đã nhắm mắt ngủ liền, thật tốt.”

“Ừm, chỗ của ta cũng không còn chuyện gì, ngươi cứ đi làm việc đi.” Lý Thanh Ca nói xong lại quay về trên giường, cầm sách lên tiếp tục xem.

“Tiểu thư.” Túy Nhi đứng ở phía đầu giường, muốn nói lại thôi.

“Hả?” Lý Thanh Ca giống như hững hờ, lại lật một trang sách.

Trong lòng Túy Nhi có chuyện, trời vừa sáng nàng đã phát hiện Hồng Hỉ trộm đồ trong phòng tiểu thư, muốn nói cùng nàng, kết quả chuyện còn chưa nói được thì đã cãi nhau với Hồng Hỉ, suýt nữa còn bị đuổi ra ngoài.

Cho nên chuyện vừa qua đi, trong lòng nàng lại rối rắm, không biết có nên nói hay không, chỉ ngây ngốc đứng một bên, biểu hiện lúng túng vô cùng, cuối cùng thấy bộ dáng nhẹ như mây gió hoàn toàn không để ý của Lý Thanh Ca, nàng không nhịn được nữa, cắn răng giậm chân một cái rồi quỳ xuống đất.

Lý Thanh Ca tựa hồ kinh ngạc: “Ngươi làm gì vậy? Mau đứng lên.”

“Tiểu thư.” Túy Nhi lắc đầu, vẫn cứ quỳ không đứng lên, “có mấy lời này nếu nô tì nói ra rồi, có chỗ nào mạo phạm tiểu thư thì xin tiểu thư tha thứ.”

Lý Thanh Ca nhẹ nhàng thở dài, thật ra những gì Túy Nhi muốn nói trong lòng nàng đã biết hơn một nửa, chỉ là không muốn để ý tới. Nhưng thấy nha đầu này kiên trì như vậy, nàng thả sách xuống, đứng dậy đi tới bên cạnh nâng Túy Nhi lên: “Ngươi có gì muốn nói cứ nói, ở đây không có người ngoài, ta cũng sẽ không trách tội ngươi.”

“Chuyện này…” Đôi mắt Túy Nhi sáng lên, dựa vào câu này của tiểu thư, nàng nhất định sẽ nói hết mọi chuyện trong lòng ra: “Tiểu thư, người biết không, không phải nô tì cố ý bới móc, thật sự là nha đầu Hồng Hỉ kia quá đáng, nàng ta… sáng sớm hôm nay lén lút vào phòng người, nếu không phải bị nô tí bắt được thì không biết nàng ta sẽ làm gì nữa.”

Nghe nàng nói chuyện ngây ngô như vậy, Lý Thanh Ca cũng phải nở nụ cười: “Nàng ta có thể làm gì chứ?” Nói xong Lý Thanh Ca lại ngồi xuống, vẻ mặt vẫn không thay đổi.

Túy Nhi nghe nói vậy thấy kinh ngạc vô cùng: “Tiểu thư, nàng ta là một nô tì liền dám một mình vào khuê phòng của tiểu thư, như vậy mà được sao? Nếu còn không trừng trị chỉ sợ sau này sẽ còn làm quá hơn hơn. Nô tì thấy, trong mắt nàng ta hoàn toàn không có người chủ nhân như tiểu thư đây.”

Nàng thật sự là tức muốn chết rồi, tiểu thư muốn thế nào mới chịu tỉnh táo lại đây?

Lý Thanh Ca vẫn cười nhạt: “Vậy ngươi nói thử xem, nàng ta có thể làm ra chuyện quá đáng gì nữa?”

“Tiểu thư?” Túy Nhi kinh ngạc trợn to hai mắt, “người cần Túy Nhi nói thẳng ra sao? Người… không lẽ tiểu thư còn không nhận ra, Hồng Hỉ là kẻ xấu xa, nàng ta… nàng ta đang để ý tới Đại thiếu gia?”

Lý Thanh Ca hơi nhíu mày, khóe miệng cong lên trào phúng: “Vậy ngươi cảm thấy nàng ta có thể thành công sao?”

Ách, Túy Nhi sững sờ, suy nghĩ một chút rồi lắc đầu: “Cái này, không biết… ả chết tiệt Hồng Hỉ kia là một hồ ly tinh, thủ đoạn dụ dỗ rất nhiều, không sợ nếu như, chỉ sợ lỡ như, lỡ như nàng ta có cách hạ lưu gì đó quyến rũ được Đại thiếu gia, vậy thì… chúng ta…”

Túy Nhi muốn nói lại thôi nhìn Lý Thanh Ca, chỉ sợ lời của mình chọc giận tiểu thư, nhưng nhìn kỹ lại, thấy gương mặt thanh lệ của tiểu thư vẫn cứ mang theo nụ cười nhàn nhạt như có như không, nửa phần xấu hổ cũng không có.

Hồng Hỉ có bản lĩnh kia sao? Trong lòng Lý Thanh Ca cười lạnh, chuyện kiếp trước nàng biết rõ, Hồng Hỉ không có bản lĩnh đó, nếu không thì cũng không cần phải gả cho phụ thân của Cao Dật Đình để làm tiểu thiếp thứ năm.

“Tiểu thư?”

“Hồng Hỉ so với Hạ cô nương thì thế nào?” Lý Thanh Ca đột nhiên nhíu mày cười hỏi.

Túy Nhi ngẩn ra: “Hạ cô nương xinh đẹp như hoa, đẹp như thiên tiên, mọi người đều nói là tiên nữ hạ phàm, nha đầu chết tiệt Hồng Hỉ làm sao sánh bằng, cho dù xách giày cho người ta sợ cũng không xứng.”

Túy Nhi rất xem thường nàng.

“Thì đúng rồi.” Lý Thanh Ca hừ nói: “Là người ai cũng có mắt, Hồng Hỉ khác một trời một vực với Hạ Chi Hà, Đại thiếu gia không mù, tự nhiên phân biệt được tốt xấu.”

Một câu nói đã chặn đứng Túy Nhi: “Nhưng mà…”

Hồng Hỉ không được, vậy thì Hạ Chi Hà có thể quyến rũ Đại thiếu gia sao? Vì sao tiểu thư lại thờ ơ không động lòng? Đại thiếu gia là vị hôn phu của tiểu thư mà.

Lý Thanh Ca liếc nhìn nàng một chút, âm thầm than nhẹ: “Túy Nhi, ta biết ngươi lo lắng cho ta, nhưng mà có một số việc không thể miễn cưỡng, nếu như nói, Đại thiếu gia là một nam nhân mà tùy tiện một ả hồ ly nào đó cũng có thể quyến rũ được, vậy ngươi nói nam nhân như vậy ta cần làm gì? Hôm nay có Hồng Hỉ, ngày mai có Bạch Hỉ, ngày kia lại có Hắc Hỉ, vậy tiểu thư nhà ngươi chẳng phải ngày nào cũng u sầu đến chết sao?”

Xì một tiếng, Túy Nhi không nhịn được phì cười, tiểu thư nói chuyện thú vị thật đó, còn cái gì mà Hồng Hỉ, Hắc Hỉ, Bạch Hỉ.

“Nhưng mà…” suy nghĩ kỹ lại, tiểu thư tuy nói có lý nhưng Túy Nhi vẫn cảm thấy không đúng: “Hồng Hỉ thì không được, còn Hạ cô nương kia…”

“Hạ tỷ tỷ và Đại thiếu gia chính là biểu huynh muội, từ nhỏ cùng nhau lớn lên, dĩ nhiên phải thân thiết hơn người khác.” Lý Thanh Ca nghiêm mặt, chăm chú cảnh cáo: “Cho nên Túy Nhi, những câu này ngươi có thể nói trước mặt tiểu thư ta, trước mặt người ngoài không được nói bậy, biết không?”

“Dạ, biết rồi.” Túy Nhi vội che miệng lại, trong lòng nảy sinh cảnh giác, biết rằng những lời đồn này truyền ra sẽ ảnh hưởng đến danh dự của Đại thiếu gia và Hạ cô nương. Tuy rằng giữa hai người này ai cũng nhận ra là có vấn đề, nhưng nàng là nô tì, nói sai một câu thì chính mình chịu tội không nói, chỉ sợ sẽ liên lụy đến tiểu thư, như vậy thì quá sai rồi.

Thế là Túy Nhi hơi cúi người, nhẹ giọng nói: “Tiểu thư, tuy rằng nô tì không nói nhưng mà không thể cản được người khác nói, thật đó tiểu thư, nô tì đã nghe rất nhiều lần, ai cũng nói Đại thiếu gia và Hạ cô nương tâm đầu ý hợp, Đại thái thái có ý định tác hợp hai người họ, vậy đến khi đó tiểu thư nên tính làm sao đây?”

Túy Nhi lo lắng sốt ruột như vậy tất nhiên là có đạo lý của nàng.

Đại thái thái kia là dì ruột của Hạ Chi Hà, sẽ trơ mắt nhìn nàng ta bị ức hiếp sao? Nhưng nếu Hạ Chi Hà không làm thiếp chẳng lẽ lại muốn làm bình thê với tiểu thư? Nếu là vậy thì ngày sau tiểu thư sẽ sống được không yên ổn rồi.

Cho nên ý của Túy Nhi là, muốn Lý Thanh Ca chủ động một chút, không chỉ tranh thủ sự giúp đỡ của Lão thái thái, mà quan trọng nhất là phải đoạt được trái tim của Đại thiếu gia.

Nhưng mà tựa hồ Lý Thanh Ca hoàn toàn không có tâm tư này,


/103

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status