“Tiểu thư…”
Vừa về đến Hà Hương viện, Túy Nhi và Hồng Hỉ đã đồng thời chạy ra nghênh đón.
Chỉ là, Hồng Hỉ có vẻ rất thô bạo, khi vừa đến cửa liền đẩy Túy Nhi một cái, sau đó chạy thẳng ra ngoài, hứng thú bừng bừng vọt đến bên người Lý Thanh Ca.
“Tiểu thư, cuối cùng người trở về rồi, thế nào, Đại thiếu gia…” có lẽ là mình hỏi hơi quá, khi nhìn tới ánh mắt nhàn nhạt thoáng qua của Lý Thanh Ca thì Hồng Hỉ hơi đỏ mặt lên, tựa hồ hơi e lệ, nàng vội đỡ lấy Lý Thanh Ca, ẩn ý hỏi: “Tiệc sinh nhật của Đại thiếu gia chắc là rất náo nhiệt chứ?”
Náo nhiệt?
Đúng là rất náo nhiệt.
Lý Thanh Ca gật gù, trong mắt không kềm được xẹt qua một luồng sáng khác thường.
Túy Nhi mặt mày phiền muộn đi ra, mạnh mẽ trừng Hồng Hỉ một cái: “Nha đầu chết tiệt không biết xấu hổ, tiệc sinh nhật của Đại thiếu gia náo nhiệt đến mấy cũng không có phần của ngươi.”
Sau đó nàng đi tới bên người Lý Thanh Họa, nắm lấy tay hắn, đi ở phía sau.
Hồng Hỉ cũng quay lại trừng nàng một cái: “Ai cần ngươi lo? Không có phần của ta, vậy có phần của ngươi sao? Cũng không biết tự soi mình vào nước tiểu…”
“Người nên tự soi mình vào nước tiểu là ngươi mới đúng.” Lúc này Túy Nhi khịt mũi coi thường nói: “Hừ, bộ dạng xấu xí cũng thôi đi, mỗi ngày bày ra một kiểu khác nhau, muốn quyến rũ Đại thiếu gia sao? Ta khinh, ngươi đúng là Trư Bát Giới soi gương, sớm muộn thì cũng càng lúc càng xấu.”
“Ngươi, ngươi nói ai xấu?” Hồng Hỉ buông Lý Thanh Ca ra, xoay người lại tranh cãi với Túy Nhi, dáng dấp hung hăng dữ tợn khiến Lý Thanh Họa sợ đến mức trốn sau lưng Túy Nhi.
“Thiếu gia, đừng sợ, chó điên cắn người, quá lắm thì dùng gậy đánh chó thôi.” Túy Nhi kéo Lý Thanh Họa đi, sau đó kiêu ngạo ngẩn đầu: “Chúng ta là chủ tử chân chính, không lẽ còn sợ một nô tì bỉ ổi hay sao?”
“Ngươi…ngươi mắng ta?” Hồng Hỉ xắn tay áo lên, tựa hồ chuẩn bị đánh nhau với Túy Nhi.
Túy Nhi lại ôm Lý Thanh Họa vào lòng, tựa như cười mà không cười nói: “Ngươi là chó điên sao? Nếu phải thì câu này đúng là chửi ngươi đó.”
Ách… Hồng Hỉ sững sờ.
Lý Thanh Ca đang cố gắng nín cười, nhìn gương mặt như trái táo của Túy Nhi mang theo ý cười nghịch ngợm điêu ngoa, nàng không khỏi nghi hoặc, tiểu nữ tử này đúng là Túy Nhi sao? Kiếp trước sao nàng không nhận ra Túy Nhi có thể cãi nhau giỏi như thế chứ?
“Xem ta có đánh chết ngươi hay không.” Hồng Hỉ phản ứng lại, nhấc tay về phía Túy Nhi.
Ánh mắt Lý Thanh Ca lạnh lùng quét tới, quát lên: “Làm càn.” Âm thanh tuy không quá lớn nhưng có uy nghiêm tuyệt đối khiến người ta không thể coi thường.
Tay Hồng Hỉ đứng lại giữa không trung, đầu dần dần quay sang, nhìn vẻ mặt lạnh lẽo của Lý Thanh Ca không khỏi chột dạ: “Tiểu thư…”
“Xem ra, Hà Hương viện này càng lúc càng không có quy củ rồi.” Hai mắt Lý Thanh Ca không mang theo chút nhiệt độ nào, cứ như vậy nhìn chằm chằm Hồng Hỉ, làm cho nàng bắt đầu sợ hãi: “Các ngươi đã không xem ta là chủ tử, vậy ta cũng không dám xem các ngươi là nô tài nữa, người đâu.”
Lý Thanh Ca vừa nói xong, một tiểu nha đầu châm nước tên là Thu Dung vội vàng bỏ ấm nước trên tay xuống, đi tới: “Tiểu thư, có gì dặn dò.”
Lý Thanh Ca nhìn nàng, cảm thấy rất lạ mặt, lại nói, trong Hà Hương viện này, ngoại trừ hai người Hồng Hỉ và Túy Nhi mình mang đến, Thúy Xảo là Lão thái thái cho, còn lại tất cả nha hoàn lớn nhỏ khác nàng đều chưa từng nhìn tới. Bình thường, các nàng làm gì cũng đều do Thúy Xảo dặn dò, tựa hồ không liên quan tới mình.
Còn Thúy Xảo… tương đương với tổng quản trong viện này, nhưng mà, thường thì khi nàng cần dùng người, nàng ta đều không có mặt.
Hôm nay cũng vậy.
“Thúy Xảo ở đâu?” Lý Thanh Ca hỏi một câu.
Đáy mắt Thu Dung tựa hồ lóe qua một tia bối rối, nàng cúi mắt xuống trả lời: “Lúc sáng Thúy Xảo tỷ tỷ dặn dò các nô tì làm việc xong thì bị Nhị di nương gọi đi, đến giờ còn chưa trở lại.
Nhị di nương? Lý Thanh Ca có nghi hoặc trong lòng nhưng không hỏi lại, chỉ nói: “Ngươi đi đến chỗ Đại thái thái, cứ hỏi trong Hà Hương viện này có hai nô tì lớn tuổi, tâm tư cũng lớn, không để chủ nhân trong mắt, cho nên ta liền làm chủ đuổi đi ra ngoài cho xong. Ngươi xem ý tứ của Đại thái thái nếu đồng ý thì trực tiếp đi tìm quản gia, phái người tới đây dẫn người đi, nếu người không đồng ý thì kính xin Đại thái thái chỉ dạy Thanh Ca phải làm thế nào.”
Thu Dung hơi kinh ngạc, âm thầm liếc nhìn Lý Thanh Ca, gương mặt nhỏ nhắn còn mang theo vài phần tính trẻ con, nhưng lại mang theo một phần tàn nhẫn và quyết đoán không thể nói rõ, còn có một chút lạnh lẽo khiến người ta e sợ, trong lòng run lên, nàng vội nói :”Dạ.”
“Tiểu thư.” Túy Nhi đã sớm choáng váng, đến khi nhìn thấy Thu Dung quay người đi thì lập tức chạy theo kéo Thu Dung lại, sau đó quỳ xuống đất khóc lên: “Tiểu thư, nô tì sai rồi, nô tì không dám, tiểu thư muốn đánh muống mắng thế nào cũng được, chỉ cầu xin tiểu thư đừng đuổi Túy Nhi đi. Mạng của Túy Nhi là phu nhân nhặt về, từ nhỏ Túy Nhi đã đi theo tiểu thư, trên đời này Túy Nhi chỉ có hai người thân là tiểu thư và thiếu gia thôi, Túy Nhi không đi, hu hu…”
Lý Thanh Ca lại không hề bị lay động, lạnh lùng nhìn về phía Thu Dung đang đứng sững sờ: “Còn đứng đó làm gì? Muốn bổn tiểu thư tự mình đi hỏi sao?”
“A, không…” Thu Dung vội đẩy tay Túy Nhi ra.
Túy Nhi khóc càng dữ, Lý Thanh Họa sững sờ tại chỗ, nhìn tỷ tỷ xong lại nhìn Túy Nhi.
Hồng Hỉ cũng bị tình cảnh trước mắt làm chấn động, không kịp phản ứng, đến khi thấy Thu Dung chạy đi thì nhanh chóng đi theo, sau đó đuổi kịp Thu Dung rồi kéo nàng ta trở lại. Nàng biết rõ, việc này một khi quậy đến chỗ Đại thái thái thì bất kể thế nào, nhất định cũng bị đuổi ra ngoài.
“Tiểu thư, Hồng Hỉ cũng biết sai rồi, cầu tiểu thư cho chúng ta một cơ hội, Hồng Hỉ cũng không dám nữa.” Hai mắt Hồng Hỉ đỏ ngầu tỏ vẻ hối cải, thấy Lý Thanh Ca vẫn không chịu buông lỏng, cuối cùng cắn răng một cái, dập đầu với nàng: “Tiểu thư, nô tì thật sự biết sai rồi, nô tì không dám nữa, thật đó, xin tiểu thư ngài đại nhân có đại lượng, tha thứ cho nô tì lần này, sau này nô tì sẽ làm trâu làm ngựa hầu hạ tiểu thư.”
Tự xưng là nô tì rồi, Lý Thanh Ca biết lần này Hồng Hỉ đã thật sự sợ, tuy rằng những câu nói này nàng cũng không tin một chữ nào.
Thế nhưng…
Ánh mắt của nàng nhìn sang Túy Nhi đang khóc lóc thê thảm, nhìn vào đôi mắt lấp lánh nước đó vẫn mang theo một chút nghi hoặc và hoang mang, còn có bi thương.
Trong lòng Lý Thanh Ca thở dài, sao nàng không biết làm như vậy chính là ném chuột vỡ bình, trừng trị Hồng Hỉ đồng thời cũng liên lụy Túy Nhi.
Nhưng mà nghĩ đến kiếp trước Túy Nhi chết thảm…
Nàng cho là Túy Nhi ở lại trong phủ cũng không có gì tốt lành.
Hành động này của nàng có thể nói là nhất thời nghĩ ra, nhưng cũng là bản năng hổ thẹn đối với cái chết của Túy Nhi trong kiếp trước.
Nàng muốn cho Túy Nhi rời đi, chỉ cần nàng rời khỏi Cao gia, bên ngoài có Từ quản gia, Túy Nhi vẫn sẽ có người chăm sóc.
Nhưng mà…
Nhìn bộ dạng Túy Nhi như vậy, nàng tựa hồ không nhẫn tâm.
Nếu như tất cả là số mệnh an bày, như vậy có thể trốn tránh khỏi hay sao?
Nếu không phải, thì
Vừa về đến Hà Hương viện, Túy Nhi và Hồng Hỉ đã đồng thời chạy ra nghênh đón.
Chỉ là, Hồng Hỉ có vẻ rất thô bạo, khi vừa đến cửa liền đẩy Túy Nhi một cái, sau đó chạy thẳng ra ngoài, hứng thú bừng bừng vọt đến bên người Lý Thanh Ca.
“Tiểu thư, cuối cùng người trở về rồi, thế nào, Đại thiếu gia…” có lẽ là mình hỏi hơi quá, khi nhìn tới ánh mắt nhàn nhạt thoáng qua của Lý Thanh Ca thì Hồng Hỉ hơi đỏ mặt lên, tựa hồ hơi e lệ, nàng vội đỡ lấy Lý Thanh Ca, ẩn ý hỏi: “Tiệc sinh nhật của Đại thiếu gia chắc là rất náo nhiệt chứ?”
Náo nhiệt?
Đúng là rất náo nhiệt.
Lý Thanh Ca gật gù, trong mắt không kềm được xẹt qua một luồng sáng khác thường.
Túy Nhi mặt mày phiền muộn đi ra, mạnh mẽ trừng Hồng Hỉ một cái: “Nha đầu chết tiệt không biết xấu hổ, tiệc sinh nhật của Đại thiếu gia náo nhiệt đến mấy cũng không có phần của ngươi.”
Sau đó nàng đi tới bên người Lý Thanh Họa, nắm lấy tay hắn, đi ở phía sau.
Hồng Hỉ cũng quay lại trừng nàng một cái: “Ai cần ngươi lo? Không có phần của ta, vậy có phần của ngươi sao? Cũng không biết tự soi mình vào nước tiểu…”
“Người nên tự soi mình vào nước tiểu là ngươi mới đúng.” Lúc này Túy Nhi khịt mũi coi thường nói: “Hừ, bộ dạng xấu xí cũng thôi đi, mỗi ngày bày ra một kiểu khác nhau, muốn quyến rũ Đại thiếu gia sao? Ta khinh, ngươi đúng là Trư Bát Giới soi gương, sớm muộn thì cũng càng lúc càng xấu.”
“Ngươi, ngươi nói ai xấu?” Hồng Hỉ buông Lý Thanh Ca ra, xoay người lại tranh cãi với Túy Nhi, dáng dấp hung hăng dữ tợn khiến Lý Thanh Họa sợ đến mức trốn sau lưng Túy Nhi.
“Thiếu gia, đừng sợ, chó điên cắn người, quá lắm thì dùng gậy đánh chó thôi.” Túy Nhi kéo Lý Thanh Họa đi, sau đó kiêu ngạo ngẩn đầu: “Chúng ta là chủ tử chân chính, không lẽ còn sợ một nô tì bỉ ổi hay sao?”
“Ngươi…ngươi mắng ta?” Hồng Hỉ xắn tay áo lên, tựa hồ chuẩn bị đánh nhau với Túy Nhi.
Túy Nhi lại ôm Lý Thanh Họa vào lòng, tựa như cười mà không cười nói: “Ngươi là chó điên sao? Nếu phải thì câu này đúng là chửi ngươi đó.”
Ách… Hồng Hỉ sững sờ.
Lý Thanh Ca đang cố gắng nín cười, nhìn gương mặt như trái táo của Túy Nhi mang theo ý cười nghịch ngợm điêu ngoa, nàng không khỏi nghi hoặc, tiểu nữ tử này đúng là Túy Nhi sao? Kiếp trước sao nàng không nhận ra Túy Nhi có thể cãi nhau giỏi như thế chứ?
“Xem ta có đánh chết ngươi hay không.” Hồng Hỉ phản ứng lại, nhấc tay về phía Túy Nhi.
Ánh mắt Lý Thanh Ca lạnh lùng quét tới, quát lên: “Làm càn.” Âm thanh tuy không quá lớn nhưng có uy nghiêm tuyệt đối khiến người ta không thể coi thường.
Tay Hồng Hỉ đứng lại giữa không trung, đầu dần dần quay sang, nhìn vẻ mặt lạnh lẽo của Lý Thanh Ca không khỏi chột dạ: “Tiểu thư…”
“Xem ra, Hà Hương viện này càng lúc càng không có quy củ rồi.” Hai mắt Lý Thanh Ca không mang theo chút nhiệt độ nào, cứ như vậy nhìn chằm chằm Hồng Hỉ, làm cho nàng bắt đầu sợ hãi: “Các ngươi đã không xem ta là chủ tử, vậy ta cũng không dám xem các ngươi là nô tài nữa, người đâu.”
Lý Thanh Ca vừa nói xong, một tiểu nha đầu châm nước tên là Thu Dung vội vàng bỏ ấm nước trên tay xuống, đi tới: “Tiểu thư, có gì dặn dò.”
Lý Thanh Ca nhìn nàng, cảm thấy rất lạ mặt, lại nói, trong Hà Hương viện này, ngoại trừ hai người Hồng Hỉ và Túy Nhi mình mang đến, Thúy Xảo là Lão thái thái cho, còn lại tất cả nha hoàn lớn nhỏ khác nàng đều chưa từng nhìn tới. Bình thường, các nàng làm gì cũng đều do Thúy Xảo dặn dò, tựa hồ không liên quan tới mình.
Còn Thúy Xảo… tương đương với tổng quản trong viện này, nhưng mà, thường thì khi nàng cần dùng người, nàng ta đều không có mặt.
Hôm nay cũng vậy.
“Thúy Xảo ở đâu?” Lý Thanh Ca hỏi một câu.
Đáy mắt Thu Dung tựa hồ lóe qua một tia bối rối, nàng cúi mắt xuống trả lời: “Lúc sáng Thúy Xảo tỷ tỷ dặn dò các nô tì làm việc xong thì bị Nhị di nương gọi đi, đến giờ còn chưa trở lại.
Nhị di nương? Lý Thanh Ca có nghi hoặc trong lòng nhưng không hỏi lại, chỉ nói: “Ngươi đi đến chỗ Đại thái thái, cứ hỏi trong Hà Hương viện này có hai nô tì lớn tuổi, tâm tư cũng lớn, không để chủ nhân trong mắt, cho nên ta liền làm chủ đuổi đi ra ngoài cho xong. Ngươi xem ý tứ của Đại thái thái nếu đồng ý thì trực tiếp đi tìm quản gia, phái người tới đây dẫn người đi, nếu người không đồng ý thì kính xin Đại thái thái chỉ dạy Thanh Ca phải làm thế nào.”
Thu Dung hơi kinh ngạc, âm thầm liếc nhìn Lý Thanh Ca, gương mặt nhỏ nhắn còn mang theo vài phần tính trẻ con, nhưng lại mang theo một phần tàn nhẫn và quyết đoán không thể nói rõ, còn có một chút lạnh lẽo khiến người ta e sợ, trong lòng run lên, nàng vội nói :”Dạ.”
“Tiểu thư.” Túy Nhi đã sớm choáng váng, đến khi nhìn thấy Thu Dung quay người đi thì lập tức chạy theo kéo Thu Dung lại, sau đó quỳ xuống đất khóc lên: “Tiểu thư, nô tì sai rồi, nô tì không dám, tiểu thư muốn đánh muống mắng thế nào cũng được, chỉ cầu xin tiểu thư đừng đuổi Túy Nhi đi. Mạng của Túy Nhi là phu nhân nhặt về, từ nhỏ Túy Nhi đã đi theo tiểu thư, trên đời này Túy Nhi chỉ có hai người thân là tiểu thư và thiếu gia thôi, Túy Nhi không đi, hu hu…”
Lý Thanh Ca lại không hề bị lay động, lạnh lùng nhìn về phía Thu Dung đang đứng sững sờ: “Còn đứng đó làm gì? Muốn bổn tiểu thư tự mình đi hỏi sao?”
“A, không…” Thu Dung vội đẩy tay Túy Nhi ra.
Túy Nhi khóc càng dữ, Lý Thanh Họa sững sờ tại chỗ, nhìn tỷ tỷ xong lại nhìn Túy Nhi.
Hồng Hỉ cũng bị tình cảnh trước mắt làm chấn động, không kịp phản ứng, đến khi thấy Thu Dung chạy đi thì nhanh chóng đi theo, sau đó đuổi kịp Thu Dung rồi kéo nàng ta trở lại. Nàng biết rõ, việc này một khi quậy đến chỗ Đại thái thái thì bất kể thế nào, nhất định cũng bị đuổi ra ngoài.
“Tiểu thư, Hồng Hỉ cũng biết sai rồi, cầu tiểu thư cho chúng ta một cơ hội, Hồng Hỉ cũng không dám nữa.” Hai mắt Hồng Hỉ đỏ ngầu tỏ vẻ hối cải, thấy Lý Thanh Ca vẫn không chịu buông lỏng, cuối cùng cắn răng một cái, dập đầu với nàng: “Tiểu thư, nô tì thật sự biết sai rồi, nô tì không dám nữa, thật đó, xin tiểu thư ngài đại nhân có đại lượng, tha thứ cho nô tì lần này, sau này nô tì sẽ làm trâu làm ngựa hầu hạ tiểu thư.”
Tự xưng là nô tì rồi, Lý Thanh Ca biết lần này Hồng Hỉ đã thật sự sợ, tuy rằng những câu nói này nàng cũng không tin một chữ nào.
Thế nhưng…
Ánh mắt của nàng nhìn sang Túy Nhi đang khóc lóc thê thảm, nhìn vào đôi mắt lấp lánh nước đó vẫn mang theo một chút nghi hoặc và hoang mang, còn có bi thương.
Trong lòng Lý Thanh Ca thở dài, sao nàng không biết làm như vậy chính là ném chuột vỡ bình, trừng trị Hồng Hỉ đồng thời cũng liên lụy Túy Nhi.
Nhưng mà nghĩ đến kiếp trước Túy Nhi chết thảm…
Nàng cho là Túy Nhi ở lại trong phủ cũng không có gì tốt lành.
Hành động này của nàng có thể nói là nhất thời nghĩ ra, nhưng cũng là bản năng hổ thẹn đối với cái chết của Túy Nhi trong kiếp trước.
Nàng muốn cho Túy Nhi rời đi, chỉ cần nàng rời khỏi Cao gia, bên ngoài có Từ quản gia, Túy Nhi vẫn sẽ có người chăm sóc.
Nhưng mà…
Nhìn bộ dạng Túy Nhi như vậy, nàng tựa hồ không nhẫn tâm.
Nếu như tất cả là số mệnh an bày, như vậy có thể trốn tránh khỏi hay sao?
Nếu không phải, thì
|
/103
|

