Độc Thiếp

Chương 75 - Chương 75

/103


“Huynh cười cái gì?” Cô gái bị nụ cười không rõ ràng của Cao Dật Hiên làm cho không hiểu, gương mặt nàng trầm xuống, tựa hồ tức giận: “Hiên ca ca, muội là thật lòng, sao lần nào huynh cũng như vậy? Không lẽ huynh không thích muội chút nào sao?”

“Ngươi cảm thấy ta nên thích ngươi sao?” Cao Dật Hiên thả cái chén trong tay xuống, thay đổi tư thế đối diện với cô gái, trên gương mặt tuấn tú xuất hiện nụ cười, nhưng lại vô cùng châm biếm. Vừa hỏi, hai chân vừa duỗi dài ra phía trước, đặt lên cái ghế ở bên cạnh nàng, rất không khách khí mà bày ra bộ dáng lười nhác trước mặt nàng, chân còn không ngừng run run lắc lắc.

Cô gái bị tức nghẹn, cái miệng nhỏ cong lên, oan ức nhìn hai chân hắn, thở phì phò hỏi: “Tại sao lại không? Huynh nói, muội có điểm nào không tốt, Liễu Như Yên muội có điểm nào không xứng với huynh?”

Cô gái xinh đẹp này tên là Liễu Như Yên, con gái nhỏ của Thái phó, là muội muội của cơ thiếp của Hề Vương gia, Liễu Như Lan.

Ai cũng biết, Liễu gia ở kinh thành có một đội tỷ muội như hoa, tỷ tỷ tao nhã nhàn tĩnh, giống như hoa lan trong sơn động, muội muội xinh xắn vui tươi, như đóa hải đường diễm lệ.

Mà cô gái tuổi còn nhỏ đã rực rỡ như đóa hải đường này, chính là con gái nhỏ của Liễu gia, Liễu Như Yên.

Còn Cao Dật Hiên, tuy rằng dáng dấp khí chất đều không tệ, cho dù đặt vào giữa những quý công tử ở kinh thành này, hắn cũng được xem như không thua kém ai, nhưng mà, thân phận vẫn còn ở đó, là con của một di nương, cho dù vẫn gọi Đại thái thái một tiếng mẫu thân, nhưng đến cùng vẫn là con thứ.

Nói nghe hay thì hắn vẫn là Cao gia Nhị thiếu gia, nói không êm tai thì hắn chỉ là một con chó dư thừa của Cao gia. Tất cả mọi thứ của Cao gia, tương lai đều có đại thiếu gia Cao Dật Đình kế thừa, còn Cao Dật Hiên, ngoại trừ mang họ Cao ra, chỉ sợ một mảnh ngói cũng không tới tay.

Điểm ấy Liễu Như Yên rất rõ ràng, nhưng nàng không quan tâm, cái nàng vừa ý chính là vẻ ngoài tuấn lãng và khí chất bất kham của Cao Dật Hiên. Nàng luôn cảm thấy hắn như một con ngựa trên thảo nguyên, là một con ngựa dũng mãnh cuồng nhiệt, cả người có một sức quyến rũ khiến người ta muốn chinh phục.

Lại nói, cả đời Liễu thái phó không có con trai, dưới gối chỉ có hai con gái, bây giờ, tỷ tỷ là thiếp của Hề Vương gia, lại có thai. Chỉ cần có khả năng sinh con trai cho Hề Vương gia, như vậy vị trí trắc phi sẽ không chạy đi đâu được.

Còn nàng, vẫn chưa cập kê, nhưng cha và tỷ tỷ nàng đã từ lâu chuẩn bị đồ cưới phong phú cho nàng, chỉ đợi nàng tìm được lang quân như ý liền có thể sống cuộc sống giàu có.

Thậm chí, nàng còn có ý nghĩ kỳ lạ là muốn Cao Dật Hiên ở rể Liễu gia, nếu Liễu gia có một nam nhân như vậy chống đỡ, tin chắc cha cũng sẽ tán thành.

Mà cha từng là Thái phó (thầy dạy học) của đương kim Hoàng thượng, mặc dù tuổi cao về hưu nhưng hoàng đế vẫn rất tôn trọng ông ấy, thường xuyên ban thưởng. Nàng nghĩ, chỉ cần Cao Dật Hiên tiến vào Liễu gia, lại dựa vào quan hệ của cha, không sợ không tìm được một chức quan trong triều đình.

Như vậy, cuộc sống sau này nhất định sẽ rất tươi sáng.

Nhưng điều duy nhất làm cho nàng uất ức chính là, nàng đã vì hắn sắp xếp tất cả, một đích nữ như nàng chịu gả cho một thứ tử như hắn, hắn còn không được vui?

Trong lòng Liễu Như Yên thầm hận, thấy hắn cúi đầu không nói không cảm xúc thì càng tức tối, hàm răng cắn chặt lấy môi, nàng đột nhiên cầm lấy ly rượu trước mặt Cao Dật Hiên, bộp một tiếng ném lên bàn, rượu trong chén trào ra hơn phân nửa: “Cao Dật Hiên, huynh nói đi, Liễu Như Yên ta có chỗ nào không tốt? Mỗi lần gặp huynh, huynh đều có dáng vẻ này, huynh… khinh người quá đáng.”

“Ngươi có thể không đến.” Mí mắt Cao Dật Hiên khẽ nâng, đôi mắt thâm thúy hiện ra luồng sáng màu hổ phách lộng lẫy, nhưng cũng ẩn hiện một tia căm ghét và âm lãnh.

Liễu Như Yên trợn mắt há mồm, hầu như không thể tin hắn sẽ vô lễ với mình như vậy, không phải nói Cao nhị thiếu gia rất ôn nhu săn sóc các cô nương sao? Vì sao khi đến lượt nàng thì trở thành lạnh lùng vô lễ như vậy? Nhưng mà…nàng lại thích như vậy, nàng trẻ tuổi hơn tỷ tỷ, nhưng cũng có dung mạo xuất chúng như thế, hơn nữa tính cách hào sảng, nụ cười ngây thơ mà thuần mỹ. Một năm qua, cửa Liễu phủ sắp bị những người cầu hôn đi mòn, nhưng mà nàng không cần ai hết, chỉ chọn đúng nam nhân này.

Nhưng hắn…

Làm cho nàng thật đau lòng.

Đối mặt với ánh mắt không chút cảm tình của hắn, Liễu Như Yên chỉ cảm thấy đôi môi khô rát, trong đầu như trống rỗng.

Cao Dật Hiên lạnh lùng liếc Liễu Như Yên đang trợn mắc há mồn, hừ một cái rồi thu hồi hai chân, đứng dậy nhẹ nhàng phủi vạt áo một cái, sau đó tao nhã bước đi.

Hai mắt Liễu Như Yên đột nhiên có chút đau, nhìn bóng lưng tuấn dật kiên cường của hắn rời đi không một chút lưu luyến, nàng đột nhiên không nghĩ ngợi gì mà vọt tới, nhanh chóng chạy theo hắn.

Nàng từ phía sau kéo tay áo Cao Dật Hiên, âm thanh yểu điệu, không còn chút sắc bén và tức giận như lúc nãy.

“Hiên ca ca, huynh tức giận sao? Đều do Yên Nhi không đúng, Yên Nhi xin lỗi huynh được không?”

Cao Dật Hiên ngừng lại, cúi đầu nhìn Liễu Như Yên, gương mặt kia diễm lệ như hoa, giờ khắc này cố ý nở nụ cười lấy lòng hắn, mang theo vài phần nghịch ngợm: “Hiên ca ca.”

Nàng nhẹ nhàng lắc lắc cánh tay hắn, lại chớp chớp hàng mi dài, vừa đáng yêu vừa cảm động: “Hiên ca ca, lúc nãy là Yên Nhi xấu tính, Yên Nhi xin lỗi huynh, xin lỗi mà, tha thứ cho Yên Nhi một lần đi.”

“Thế này.” Đột nhiên, nàng buông tay hắn ra, sau dó đứng thẳng người, gương mặt nhỏ trở nên nghiêm túc, đàng hoàng giơ ngón tay lên thề thốt: “Yên Nhi xin trân trọng xin lỗi Hiên ca ca, hy vọng Hiên ca ca đại nhân đại lượng, xin đừng trách tội Yên Nhi, chỉ cần Hiên ca ca hứa không tức giận nữa, chuyện gì…Yên Nhi cũng có thể làm.”

Bốn chữ cuối cùng, âm thanh dần thấp xuống, còn e lệ kéo dài.

Cao Dật Hiên bất đắc dĩ nở nụ cười, nhìn nàng cúi đầu đỏ mặt, e lệ chỉ dám nhìn xuống mũi giày của mình, đang muốn nói cái gì thì trong đầu lại lóe lên tình cảnh lúc đi bắt ma.

Cũng là e lệ, nhưng sự biểu hiệu của Lý Thanh Ca lại không giống.

Hai người thân cận, hắn có thể cảm giác được cảm giác hoảng loạn của nàng.

Nàng run rẩy, nàng nóng bỏng, nàng không biết phải làm sao.

Nhưng mà dù là vậy, gương mặt của nha đầu quật cường đó vẫn cố gắng trấn định, lòng bàn tay bị bấm đến chảy máu, nàng vẫn làm như không liên quan, thậm chí còn dám ngửa đầu cắn hắn một cái.

Như vậy…

Giống như một con mèo mang gai nhọn trên người, sau khi làm cho người ta đau lòng lại không kềm được muốn trừng phạt nàng một trận.

“Hiên ca ca?” Liễu Như Yên ngẩn đầu, liền thấy Cao Dật Hiên si ngốc cười, tựa hồ đang nghĩ đến chuyện gì không thể nói được, nụ cười kia càng có vẻ tà mị dị thường, khiến trái tim người ta không ngừng đập loạn.

Trong mắt Cao Dật Hiên lóe qua một tia sáng, nhẹ rên một tiếng, nhưng trên mặt vẫn khó nén ý cười: “Thôi, nếu ngươi đã xin lỗi thì Hiên ca ca tha thứ cho một lần.”

“Cảm tạ Hiên ca ca.” Không hiểu tại sao thái độ của hắn thay đổi nhanh như vậy, nhưng nếu hắn đã biểu thị hòa hảo thì Liễu Như Yên lại có thêm động lực, yểu điệu nói tiếng cảm ơn, nàng nhanh chóng kiễng chân lên, đôi môi đỏ mọng hướng về phía mặt Cao Dật Hiên.

Một tia chán ghét hiện lên, Cao Dật Hiên theo bản năng vung tay đẩy nàng ngã xuống đất.

“Ôi.” Liễu Như Yên té ngã chổng vó dưới đất.

Cao Dật Hiên lạnh lùng liếc nàng một


/103

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status