Độc Thiếp

Chương 74 - Chương 74

/103


Bên trong Dao Trúc Hiên, yên tĩnh hơn so với lần trước nhiều, nhưng cũng loạn rất nhiều.

Từ khi Cao Vân Dao bị trói đưa ra khỏi buổi tiệc thì đã ngất đi, đám nha hoàn hầu hạ ai cũng sợ hết hồn, không biết làm sao cho đúng. Có người sợ Cao Vân Dao chết rồi mình sẽ bị liên lụy, sợ đến ngồi bệt xuống đất gào khóc, người có gan lớn một chút muốn tiến đến kiểm tra Cao Vân Dao còn hơi thở hay không, chưa kịp đến gần đã bị dáng vẻ ô uế buồn nôn của nàng dọa sợ đến lùi về sau vài bước, không cẩn thận vấp phải cái ghế, đánh đổ cả trà bánh trên bàn.

Đến cuối cùng, có một nha hoàn tỉnh táo lại một chút, nhanh trí chạy đi tìm Đại thái thái.

Đại thái thái đang chiêu đãi mấy vị thái thái có danh tiếng trong sảnh nhỏ, nghe được tin tức mà hãi hùng khiếp vía, vội vàng tạm biệt khách mời, nhanh chóng chạy đến Dao Trúc Hiên xem con gái. Đến khi nhìn thấy Cao Vân Dao nằm như một xác chết dưới đất thì sợ hãi đến mặt không còn chút máu, hôn mê bất tỉnh.

May mà bên cạnh còn có nha hoàn đi theo, dìu bà đến bên ghế ngồi, bấm vào nhân trung làm cho bà tỉnh lại.

Đại thái thái bình thường là người đã trải qua nhiều biến cố, nhưng hôm nay người bị thương là con gái mình, trong nhất thời khó tránh khỏi đau thương quá độ.

Sau khi từ từ tỉnh dậy, lại phun ra một cục đờm đặc, cuối cùng bà cũng cảm thấy đỡ hơn.

Nhận lấy cái chén nha hoàn đưa tới, súc miệng xong, bà đã bắt đầu bình tĩnh lại, sắp xếp mọi chuyện.

Dĩ nhiên, chuyện quan trọng trước nhất chính là phái người đi tìm lão gia đến.

Cái thứ hai, sai hai nha đầu chuẩn bị khăn sạch lau chùi cho Cao Vân Dao, những người khác thì giống như lần trước, có người nấu nước chuẩn bị nước nóng để tắm, có người đi lấy những dược liệu đã dùng trước kia chuẩn bị kỹ càng theo đúng liều lượng, lát nữa sẽ nấu cho Cao Vân Dao dùng.

Chờ tất cả được sắp xếp xong thì Cao Viễn cũng đến rồi.

“Lão gia, ông đến rồi, mau xem Dao Nhi.” Đại thái thái vừa nhìn thấy Cao Viễn liền thả lỏng vẻ trấn định gắng gượng từ nãy đến giờ, bà được hai nha hoàn nâng đỡ đứng dậy, run rẩy nghênh đón, đau lòng khóc lên.

Cao Viễn liếc nhìn bà một chút, trầm giọng nói: “Nếu không chịu được nữa thì về trước, ở đây có ta.”

Cho dù giọng điệu lạnh lẽo, nhưng một câu “ở đây có ta” khiến trong lòng Đại thái thái bình tĩnh ấm áp hơn nhiều.

“Không, thiếp muốn lưu lại, từ nhỏ Dao Nhi rất ỷ lại vào thiếp, thiếp sợ…” Bà vội lau khô nước mắt, bước chân lảo đảo đi theo vào.

Cao Viễn không nói gì nữa, trực tiếp đi tới bên giường, bắt mạch cho Cao Vân Dao.

Đại thái thái hiểu chuyện đứng ở một bên, một tiếng cũng không kêu, bà biết lúc Cao Viễn đang xem bệnh thì không thích có người quấy rầy.

Nhưng thấy sắc mặt Cao Viễn ngày càng nghiêm trọng, trái tim của bà cũng dần dần chìm xuống.

Mãi đến khi Cao Viễn kiểm tra xong, bỏ tay Cao Vân Dao xuống, sau đó dặn dò: “Chuẩn bị thuốc kỹ lưỡng, trước tiên đem tiểu thư ngâm ba canh giờ, sau đó lại cho người bốc thuốc theo đơn này.”

Hắn còn chưa nói xong, đã sớm có nha hoàn hiểu chuyện đưa giấy bút đến, hắn nhanh chóng kê đơn, sai người lập tức đi bốc thuốc.

Sau đó lại dặn dò, thuốc này một canh giờ đổi một lần, mỗi lần dùng xong thì toàn bộ nước thuốc phải được đổ vào rãnh nước ở bắc viên, toàn bộ phải được thoát ra ngoài, không được để lưu lại trong phủ.

Như vậy, bọn nha hoàn cũng tất bật khắp nơi, không được rãnh rỗi chút nào.

Đại thái thái lúc này tìm được cơ hội lên tiếng hỏi dò: “Lão gia, bệnh của Dao Nhi có nặng không? Không phải đã khỏe rồi sao? Tại sao lại như vậy?”

Sáng nay thì ứng phó với Tam điện hạ và Ngũ điện hạ, từ lâu trong lòng Cao Viễn đã mệt mỏi, trở về lại vì Cao Vân Dao mà bận rộn nửa ngày, hắn đã không muốn nói chuyện nữa.

Câu hỏi của Đại thái thái, hắn không trả lời mà trực tiếp ngồi vào ghế, ngón tay xoa huyệt thái dương, muốn yên tĩnh một lúc.

Thế nhưng, trong đầu lại tràn ngập triệu chứng bệnh của Cao Vân Dao.

Làm đại phu, đối với chứng bệnh kỳ quái luôn có sự mẫn cảm và cuồng nhiệt đặc thù.

Nếu không phải đối tượng là nữ nhi của mình, giờ khắc này có lẽ là Cao Viễn cũng rất muốn được thấy một căn bệnh kỳ lạ như vậy.

Chỉ là, bệnh xảy ra trên người nữ nhi hắn, hắn có chút lực bất tòng tâm.

Đại thái thái thấy thế, muốn hỏi nhưng không dám mở miệng, chỉ dặn dò nha đầu của mình nấu một chén canh sâm cho lão gia bồi bổ thân thể.

Cao Viễn nghe vậy từ từ mở mắt ra: “Canh sâm thì không cần, nơi này nàng trông chừng đi, ta đến thư phòng một chút.”

Nói xong Cao Viễn liền đứng dậy.

Đại thái thái vội khom lưng đỡ hắn: “Lão gia, bệnh của Dao Nhi…”

“Chỉ sợ không tốt.” Cao Viễn than nhẹ một tiếng, có chút áy náy nhìn Đại thái thái.

Đại thái thái nghe vậy thân thể mềm nhũn, suýt chút ngã ra đất: “Sao lại… không tốt?” Trái tim nhảy loạn, bà cảm thấy cả người dường như chỉ còn lại một hơi thở chống đỡ, nếu Cao Viễn lại nói cái gì đó không hay, bà không nghĩ là mình sẽ chịu nổi.

Cao Viễn đỡ bà một cái, sau đó giao bà cho nha hoàn: “Tạm thời còn chưa rõ ràng lắm, nhưng mà ta hành y nhiều năm rồi, lần đầu tiên gặp phải tình trạng này, nếu ta đoán không lầm, bệnh này không phải bệnh bình thường, mà giống như… một loại ôn dịch biến đổi.”

“Cái gì?” Sắc mặt Đại thái thái trắng bệch, môi cũng run rẩy “Ôn dịch?”

Nha hoàn phía sau nghe được lời ấy sắc mặt cũng hoảng loạn.

Ánh mắt Cao Viễn lạnh lùng: “HIện giờ chưa thể xác định, nhưng cũng phải tám phần là vậy.”

“Nhưng mà…” Tâm tư Đại thái thái đột nhiên thay đổi “Nhưng mà, Dao Nhi nhà ta đang yên đang lành ở trong phủ, sao lại nhiễm phải thứ đáng sợ đó? Còn nữa, là ôn dịch thì sao chỉ một mình nó bị, chúng ta đều có tiếp xúc với nó, tại sao đều không bị gì cả?”

“Cái này…” Cao Viễn vừa muốn giải thích, ngoài cửa đột nhiên có một người tiến vào.

“Cha.” Nhìn thấy Cao Viễn, hai mắt Cao Dật Đình liền tỏa sáng, hắn vội tiến lên, không kịp hành lễ mà vội nói: “Cha, người mau theo con đi xem tình hình của Hà Nhi, nàng…cũng bị trúng độc giống như Dao Nhi.”

Cái gì?

Mọi người ở đây đều chấn động.

Một cảm giác sợ hãi chưa từng có tràn ngập trong không khí, len lỏi vào trái tim của từng người.

--- ------ ------ -----

Trong vườn hoa Cao phủ, các khách mời sau khi ăn chơi thỏa mãn đã lần lượt ra về.

Lý Thanh Ca nhẫn nại chờ Lý Thanh Họa ăn no xong, lại nhìn hắn và Cao Dật Hiên chơi đùa một hồi mới lên tiếng nói là phải về.

Hiển nhiên Lý Thanh Họa còn chưa hết thèm, hắn còn chưa đoán ra kẹo trong tay Hiên ca ca là từ đâu ra, rõ ràng hắn đã tìm kỹ hết rồi mà.

Cao Dật Hiên nhẹ nhàng nựng nịu cái cằm mũm mĩm của Lý Thanh Họa, cười nói: “Được rồi, hôm nay chơi đến đây thôi, nếu sau này Họa Nhi ngoan, nghe lời tỷ tỷ, lần sau Hiên ca ca sẽ dạy đệ biến ra kẹo này, được không?”

Nói xong, hắn xé một mảnh giấy gói kẹo ra, lấy viên kẹo bên trong nhét vào miệng Lý Thanh Họa.

Gương mặt nhỏ nhắn của Lý Thanh Họa như nở hoa, hắn vui vẻ kêu lên: “Tỷ, ngọt lắm, ngọt lắm…”

Lý Thanh Ca ngây ngốc.

“Viên này cho tỷ tỷ ăn, được không?”


/103

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status