Editor: Thanh Xuân 430
Ban đầu Đại Hạ quốc ổn định, hoàng đế tiền triều ngu xuẩn vô đạo, thiên hạ ** tranh bá, tổ tiên Tiêu thị là Tiêu Dao đã sớm nhìn xa trông rộng, đi nương nhờ bộ tộc Hạ thị lúc ấy thực lực còn hơi yếu. Cũng trong lúc đó chủ nhân Hạ thị Hạ Tần xưng huynh gọi đệ, đúng như Tiêu Dao dự liệu (*), Hạ Tần lật đổ tiền triều, thiên hạ đồng lòn, thành lập Đại Hạ, thay đổi quốc hiệu ban đầu, lịch sử ghi lại ban đầu danh hiệu là Đại Đế.
(*) Dự liệu: đoán trước
Sau khi lập quốc hoàng đế phong thưởng cho các công thần có công, Tiêu Dao được phong làm Định Quốc công, ba đời cha truyền con nối không giáng, bởi vì có quan hệ không nhỏ với hoàng đế đương triều, lúc đó danh tiếng phủ Định Quốc công không ai bằng.
Nhưng do di chứng trên chiến trường để lại, thân thể đã sớm suy sụp, không quá mấy năm, lão quốc công Tiêu Dao qua đời. Con trưởng Tiêu Tần kế thừa gia nghiệp, đáng tiếc là một người không nên thân, ỷ vào chiến công của Định Quốc công, không muốn phát triển, chỉ biết tiêu xài phung phí. Sinh hạ con trai cũng như thế, cũng chính là tổ phụ (*) của Tiêu Hoài Cẩn – Tiêu Khoan.
(*) Tổ phụ: Ông nội.
Tiêu Khoan so với Tiêu Tần chỉ có hơn chứ không có kém, sau khi tiếp nhận phủ Định Quốc công cả ngày chỉ biết ăn chơi đàng điếm, tiêu tiền như nước, thê thiếp một người tiếp một người khiêng vào trong phủ, phủ quốc công lớn như thế vì thế mà cứ suy bại dần, đến mức phải thu hồi lại tước vị. Phụ thân Tiêu Hoài Cẩn – Tiêu Minh Viễn từ nhỏ tư chất hơn người, tài hao hơn người, thậm chí nhận được nhiều ân sủng của vua, sau đó Tiêu Minh Viễn kế thừa phủ Định Quốc công, từ Định Quốc công bị hạ xuống thành Định Quốc hầu, nhưng rất khó khôi phục lại tước vị như trước kia.
Ngoài Tiêu Minh Viễn phụ thân Tiêu Hoài Cẩn ra lão phu nhân còn sinh một đứa con trai, Tiêu Minh Hòa, do chưa ở riêng, mỗi người hai nhà đều ở trong Định Quốc hầu phủ, Tiêu Minh Viễn là Định Quốc hầu, tất cả mọi chuyện lớn nhỏ trong phủ đều do Trương Thục Tuệ làm chủ, là chủ mẫu đương gia phủ Định Quốc hầu, có em dâu Mục Anh ở bên cạnh trợ giúp.
Năm đó mẫu thân Tiêu Hoài Cẩn khi sinh Tiêu Hoài Cẩn vì khó sinh mà chết, ba tháng áo đại tang vừa qua, Tiêu Minh Viễn ngay lập tức cưới Trương Thục Tuệ vào cửa, chỉ trong một năm rưỡi Trương Thục Tuệ đã hạ sinh một đôi long phụng thai, Tiêu Hoài An và Tiêu Hoài Ninh, từ đó địa vị trong phủ được củng cố.
Lúc Tiêu Hoài Cẩn đến, mọi người trong phủ đã đến đầy đủ, ánh mắt nhìn Tiêu Hoài Cẩn hoặc trào phúng hoặc tò mò.
Tiêu Hoài Cẩn không để ý đến chuyện đó, lập tức tới chỗ Trương Thục Tuệ đứng, cách một thước giậm chân, cúi người thỉnh an.
“Thỉnh an mẫu thân.”
Dứt lời, ngẩng đầu nhìn Trương Thục Tuệ, mặc dù Trương Thục Tuệ đã hơn ba mươi, nhưng vì bảo dưỡng tốt, nhìn như mới hai mươi tám tuổi, hai hàng lông mày lá liễu, mắt phượng, đầu đội trọn bộ trang sức Hồng Bảo thạch (*), chuỗi vòng ngọc, toàn thân một màu đỏ thẫm hoa văn gậy như ý tượng trưng cho chính thất, bên hông đeo ngọc bội, chất lượng vô cùng tốt, nhìn giá xa xỉ.
(*) Hồng Bảo Thạch: đá hồng ngọc hay còn gọi là ruby.
Trương Thục Tuệ trong lòng sửng sốt, thường ngày Tiêu Hoài Cẩn đều gọi bà là di nương, hôm nay lại đổi thành mẫu thân, lòng đầy nghi hoặc, nhưng trên mặt không biểu hiện gì ra ngoài.
Nhưng nhìn trong mắt Tiêu Hoài Cẩn lộ ra loại tình cảm như trẻ con quấn quýt cha mẹ đi tới phía trước, không giống làm bộ, Trương Thục Tuệ vốn chán ghét Tiêu Hoài Cẩn kêu mình là di nương, hiện tại Tiêu Hoài Cẩn tự đổi cách xưng hô, bà cũng biết thời biết thế vui vẻ.
Trương Thục Tuệ bước lên kéo tay Tiêu Hoài Cẩn, giọng điệu yêu thương, “Hoài Cẩn đến đây, tối hôm qua ngủ ngon giấc không? Lão phu nhân một lát nữa mới tới, sao không ngủ thêm một lát?”
Ở trước mặt người ngoài, Trương Thục Tuệ vẫn tỏ ra nhìn kỹ Tiêu Hoài Cẩn vì đã tới, cũng không lộ ra sơ hở.
Tiêu Hoài Cẩn thản nhiên cười, “Ngủ rất ngon, mẫu thân không cần lo lắng.” Trong giọng nói lộ ra sự ỷ lại.
“Bây giờ trời đang nóng, có thiếu cái gì sai người đến báo cho mẫu thân, mẫu thân chuẩn bị cho con.”
“Cảm ơn mẫu thân, trong phủ mẫu thân ngày đêm làm lụng vất vả, còn lo lắng cho con, con thật sự không biết nên báo đáp mẫu thân như thế nào.”
“Đứa ngốc, ta là mẫu thân con, đâu có mẫu thân nào cần được con mình báo đáp chứ.”
Trong lòng Tiêu Hoài Cẩn cười lạnh một tiếng, con của mình? Không cần báo đáp? Nếu thật sự là như vậy, kiếp trước đối với mình vừa làm cái này lại vừa tính cái kia thì tính là gì?
Nhưng không sao, sau này ta sẽ không ngồi chờ chết, ta chịu bao nhiêu đau khổ thì sẽ trả lại cho ngươi gấp trăm nghìn lần, chỉ hy vọng ngươi có thể chịu đựng được, không để cho ta thất vọng, trong lòng nghĩ như thế, trên mặt lại cười càng thêm sáng lạn, một hàm răng trắng tinh dưới ánh mặt trời lại có một cảm giác lạnh lẽo.
“Đại tẩu và Hoài Cẩn đúng là ‘mẹ con tình thâm’, nếu không biết còn tưởng rằng Hoài Cẩn là do tỷ sinh.”
Giọng nói truyền vào tai, đặc biệt nhấn mạnh ‘mẹ con tình thâm’.
Người nói chuyện là nhị phu nhân Mục Anh, nhị thúc mẫu Tiêu Hoài Cẩn, Mục Anh nhìn hai người, cầm quạt che miệng cười, trong mắt tràn đầy giọng mỉa mai.
Ở đây nên nhắc tới là Định quốc hầu bên trong vẫn không gọi Tiêu Minh Viễn là Hầu gia, mà là đại gia, bàn theo thứ tự thôi, Tiêu Minh Hòa là nhị gia, từng phu nhân cũng vậy. Về phần

Ban đầu Đại Hạ quốc ổn định, hoàng đế tiền triều ngu xuẩn vô đạo, thiên hạ ** tranh bá, tổ tiên Tiêu thị là Tiêu Dao đã sớm nhìn xa trông rộng, đi nương nhờ bộ tộc Hạ thị lúc ấy thực lực còn hơi yếu. Cũng trong lúc đó chủ nhân Hạ thị Hạ Tần xưng huynh gọi đệ, đúng như Tiêu Dao dự liệu (*), Hạ Tần lật đổ tiền triều, thiên hạ đồng lòn, thành lập Đại Hạ, thay đổi quốc hiệu ban đầu, lịch sử ghi lại ban đầu danh hiệu là Đại Đế.
(*) Dự liệu: đoán trước
Sau khi lập quốc hoàng đế phong thưởng cho các công thần có công, Tiêu Dao được phong làm Định Quốc công, ba đời cha truyền con nối không giáng, bởi vì có quan hệ không nhỏ với hoàng đế đương triều, lúc đó danh tiếng phủ Định Quốc công không ai bằng.
Nhưng do di chứng trên chiến trường để lại, thân thể đã sớm suy sụp, không quá mấy năm, lão quốc công Tiêu Dao qua đời. Con trưởng Tiêu Tần kế thừa gia nghiệp, đáng tiếc là một người không nên thân, ỷ vào chiến công của Định Quốc công, không muốn phát triển, chỉ biết tiêu xài phung phí. Sinh hạ con trai cũng như thế, cũng chính là tổ phụ (*) của Tiêu Hoài Cẩn – Tiêu Khoan.
(*) Tổ phụ: Ông nội.
Tiêu Khoan so với Tiêu Tần chỉ có hơn chứ không có kém, sau khi tiếp nhận phủ Định Quốc công cả ngày chỉ biết ăn chơi đàng điếm, tiêu tiền như nước, thê thiếp một người tiếp một người khiêng vào trong phủ, phủ quốc công lớn như thế vì thế mà cứ suy bại dần, đến mức phải thu hồi lại tước vị. Phụ thân Tiêu Hoài Cẩn – Tiêu Minh Viễn từ nhỏ tư chất hơn người, tài hao hơn người, thậm chí nhận được nhiều ân sủng của vua, sau đó Tiêu Minh Viễn kế thừa phủ Định Quốc công, từ Định Quốc công bị hạ xuống thành Định Quốc hầu, nhưng rất khó khôi phục lại tước vị như trước kia.
Ngoài Tiêu Minh Viễn phụ thân Tiêu Hoài Cẩn ra lão phu nhân còn sinh một đứa con trai, Tiêu Minh Hòa, do chưa ở riêng, mỗi người hai nhà đều ở trong Định Quốc hầu phủ, Tiêu Minh Viễn là Định Quốc hầu, tất cả mọi chuyện lớn nhỏ trong phủ đều do Trương Thục Tuệ làm chủ, là chủ mẫu đương gia phủ Định Quốc hầu, có em dâu Mục Anh ở bên cạnh trợ giúp.
Năm đó mẫu thân Tiêu Hoài Cẩn khi sinh Tiêu Hoài Cẩn vì khó sinh mà chết, ba tháng áo đại tang vừa qua, Tiêu Minh Viễn ngay lập tức cưới Trương Thục Tuệ vào cửa, chỉ trong một năm rưỡi Trương Thục Tuệ đã hạ sinh một đôi long phụng thai, Tiêu Hoài An và Tiêu Hoài Ninh, từ đó địa vị trong phủ được củng cố.
Lúc Tiêu Hoài Cẩn đến, mọi người trong phủ đã đến đầy đủ, ánh mắt nhìn Tiêu Hoài Cẩn hoặc trào phúng hoặc tò mò.
Tiêu Hoài Cẩn không để ý đến chuyện đó, lập tức tới chỗ Trương Thục Tuệ đứng, cách một thước giậm chân, cúi người thỉnh an.
“Thỉnh an mẫu thân.”
Dứt lời, ngẩng đầu nhìn Trương Thục Tuệ, mặc dù Trương Thục Tuệ đã hơn ba mươi, nhưng vì bảo dưỡng tốt, nhìn như mới hai mươi tám tuổi, hai hàng lông mày lá liễu, mắt phượng, đầu đội trọn bộ trang sức Hồng Bảo thạch (*), chuỗi vòng ngọc, toàn thân một màu đỏ thẫm hoa văn gậy như ý tượng trưng cho chính thất, bên hông đeo ngọc bội, chất lượng vô cùng tốt, nhìn giá xa xỉ.
(*) Hồng Bảo Thạch: đá hồng ngọc hay còn gọi là ruby.
Trương Thục Tuệ trong lòng sửng sốt, thường ngày Tiêu Hoài Cẩn đều gọi bà là di nương, hôm nay lại đổi thành mẫu thân, lòng đầy nghi hoặc, nhưng trên mặt không biểu hiện gì ra ngoài.
Nhưng nhìn trong mắt Tiêu Hoài Cẩn lộ ra loại tình cảm như trẻ con quấn quýt cha mẹ đi tới phía trước, không giống làm bộ, Trương Thục Tuệ vốn chán ghét Tiêu Hoài Cẩn kêu mình là di nương, hiện tại Tiêu Hoài Cẩn tự đổi cách xưng hô, bà cũng biết thời biết thế vui vẻ.
Trương Thục Tuệ bước lên kéo tay Tiêu Hoài Cẩn, giọng điệu yêu thương, “Hoài Cẩn đến đây, tối hôm qua ngủ ngon giấc không? Lão phu nhân một lát nữa mới tới, sao không ngủ thêm một lát?”
Ở trước mặt người ngoài, Trương Thục Tuệ vẫn tỏ ra nhìn kỹ Tiêu Hoài Cẩn vì đã tới, cũng không lộ ra sơ hở.
Tiêu Hoài Cẩn thản nhiên cười, “Ngủ rất ngon, mẫu thân không cần lo lắng.” Trong giọng nói lộ ra sự ỷ lại.
“Bây giờ trời đang nóng, có thiếu cái gì sai người đến báo cho mẫu thân, mẫu thân chuẩn bị cho con.”
“Cảm ơn mẫu thân, trong phủ mẫu thân ngày đêm làm lụng vất vả, còn lo lắng cho con, con thật sự không biết nên báo đáp mẫu thân như thế nào.”
“Đứa ngốc, ta là mẫu thân con, đâu có mẫu thân nào cần được con mình báo đáp chứ.”
Trong lòng Tiêu Hoài Cẩn cười lạnh một tiếng, con của mình? Không cần báo đáp? Nếu thật sự là như vậy, kiếp trước đối với mình vừa làm cái này lại vừa tính cái kia thì tính là gì?
Nhưng không sao, sau này ta sẽ không ngồi chờ chết, ta chịu bao nhiêu đau khổ thì sẽ trả lại cho ngươi gấp trăm nghìn lần, chỉ hy vọng ngươi có thể chịu đựng được, không để cho ta thất vọng, trong lòng nghĩ như thế, trên mặt lại cười càng thêm sáng lạn, một hàm răng trắng tinh dưới ánh mặt trời lại có một cảm giác lạnh lẽo.
“Đại tẩu và Hoài Cẩn đúng là ‘mẹ con tình thâm’, nếu không biết còn tưởng rằng Hoài Cẩn là do tỷ sinh.”
Giọng nói truyền vào tai, đặc biệt nhấn mạnh ‘mẹ con tình thâm’.
Người nói chuyện là nhị phu nhân Mục Anh, nhị thúc mẫu Tiêu Hoài Cẩn, Mục Anh nhìn hai người, cầm quạt che miệng cười, trong mắt tràn đầy giọng mỉa mai.
Ở đây nên nhắc tới là Định quốc hầu bên trong vẫn không gọi Tiêu Minh Viễn là Hầu gia, mà là đại gia, bàn theo thứ tự thôi, Tiêu Minh Hòa là nhị gia, từng phu nhân cũng vậy. Về phần

|
/21
|

