Tiêu Hoài Cẩn ngồi ở vị trí chủ nhân, Lục La đưa lên một ly trà, nói là trà, thực ra cũng không có miếng lá trà hoàn chỉnh, nhưng mà có chút vụn trà. Kiếp trước sau khi trở thành Ngũ hoàng phi, Tiêu Hoài Cẩn đã từng uống rất nhiều loại trà ngon, đã sớm quên mất hương vị này, nay được uống lại, tâm tình cũng khác biệt, kiếp trước nhẫn nhục chịu đựng, kiếp này phải ngược dòng mà lên.
Tiêu Hoài Cẩn phất phất bọt trà nhấp một ngụm để nhuận yết hầu, nước trà ngọt lành chạy vào yết hầu, chỉ cảm thấy thể xác lẫn tinh thần đều dễ chịu, cầm ly trà đặt ở trong tay, ngẩng đầu liếc mắt nhìn từng gương mặt mỗi người.
Người liên can không biết Tiêu Hoài Cẩn muốn làm cái gì, trong lòng nghi hoặc, cùng người bên cạnh thì thầm với nhau, xì xào bàn tán, đối mặt Tiêu Hoài Cẩn, nhưng trên mặt không có nửa điểm cung kính, chẳng qua chỉ có không kiên nhẫn.
Trong mắt Tiêu Hoài Cẩn chợt lóe nghiêm khắc, nhìn Lục La vẫy vẫy tay, Lục La gật đầu, sống lưng thẳng tắp đi đến trước mặt, vẻ mặt mọi người lộ vẻ nghi hoặc, đều ngừng nói chuyện nhìn Lục La.
Lục La nhìn thoáng qua mọi người, lấy một tờ giấy từ trong ngực ra, giọng nói rõ ràng, “Vừa rồi ** nói mọi người đến đại sảnh, bây giờ bắt đầu điểm danh, điểm đến người nào thì người đó lên tiếng, hiện tại bắt đầu.”
Mọi người còn đang nghi hoặc, Lục La đã bắt đầu điểm danh.
“Nhà Đại Thành.”
“Có.” Trả lời là vợ của thủ vệ, vì gả cho Đại Thành viện trước, cho nên mọi người đều gọi nàng là nhà Đại Thành.
“Vương ma ma.” “Có.”
“Trương ma ma.” “Có” …… Thanh âm liên tiếp một hồi lâu mới xong.
“** đã điểm danh xong rồi, đây là danh sách những người chưa tới.” Lục La ddauw danh sách cho Tiêu Hoài Cẩn, Tiêu Hoài Cẩn nhìn thoáng qua rồi đặt lên trên bàn.
“Sự việc đột nhiên phát sinh, rất nhiều người chưa tới, bây giờ ta cho các ngươi thời gian là một khắc, các ngươi đi thông báo cho những người chưa tới, nếu không tới, tự gánh lấy hậu quả.” Nói xong bưng ly trà lên uống một ngụm, ăn hai cái bánh hoa quế, từ lúc rời giường vội vàng đi đón Lão phu nhân cho tới bây giờ Tiêu Hoài Cẩn vẫn chưa ăn gì, bụng đã kêu đói từ lâu, hiện tại đã tốt hơn một chút.
Vài hạ nhân xoay người đi ra ngoài, qua một khắc đồng hồ, hạ nhân lục tục quay lại, Tiêu Hoài Cẩn để bánh hoa quế xuống, thỏa mãn liếm môi, Lục La bước lên ghi tên những người mới tới.
“Còn có ai chưa tới?” Tiêu Hoài Cẩn lười biếng hỏi, ăn no rồi cảm thấy buồn ngủ.
“Còn có Lý ma ma.”
“Oh?” Trước mắt Tiêu Hoài Cẩn sáng ngời.
Lý ma ma do Trương thị đưa tới cho Tiêu Hoài Cẩn làm ma ma theo bên người, nói cho hay gọi là chỉ bảo Tiêu Hoài Cẩn, thật ra là theo dõi, thường ngày ỷ vào Trương thị, không ít lần cậy già lên mặt, Tiêu Hoài Cẩn không thích tranh cãi với người khác, đối với Lý ma ma mắt nhắm mắt mở, càng dung túng bà ta càng hung hăng càn quấy.
Nhưng mà dùng người này phủ đầu ra oai thì tốt hơn rất nhiều, khóe miệng Tiêu Hoài Cẩn cong lên, “Người đâu, đi ‘mời’ Lý ma ma đến cho ta.”
Nghe được lời nói của Tiêu Hoài Cẩn, những người còn lại thở phào nhẹ nhõm, không khỏi dương dương đắc ý, Lý ma ma là người của phu nhân, ** không dám tùy tiện đắc tội, bây giờ trong lời nói mời đến còn có thể lấy lòng hai bên.
Suy nghĩ đến đó, vài người tâm tình sục sôi muốn tranh nhau đi ‘mời’ Lý ma ma. Thiếu chút nữa mà đánh nhau một trận, Tiêu Hoài Cẩn tùy tiện chỉ một người, người được chỉ vui mừng hớn hở đi ra ngoài, mấy người không được điểm ủ rũ đứng sang một bên.
Tiêu Hoài Cản cười lạnh một tiếng, đem vật cầm trong tay đổi một ly trà mới, Lý ma ma khoan thai chậm rãi đi tới, Lý ma ma thấy trong phòng một đống người đứng, trong lòng nghi hoặc, không biết Tiêu Hoài Cẩn muốn làm cái gì.
Lý ma ma vẫn chưa hành lễ, mà đi thẳng tới trước mặt Tiêu Hoài Cẩn, “**, cô sai người gọi ta đến đây có chuyện gì, Cương nhi ta đang ngủ trưa đấy.” Trong giọng nói lại lộ ra oán giận nồng đậm.
Tiêu Hoài Cẩn vui vẻ, hóa ra bản thân hắn tự ** xui xẻo nàng gọi đến cần phải có lý do?
Lý ma ma sinh ra tròn tròn mập mạp, mặt trăng sạch sẽ, nụ cười vui vẻ, mặc một bộ áo bằng vải bông màu đỏ tươi kèm áo khoác nhỏ, dưới là quần màu xanh thẫm, toàn bộ tóc chải ở sau đầu, dùng một cây tram cố định, trên tai đeo một hoa tai mạ vàng, cho dù ai gặp bà ấy đều cũng cảm thấy mặc mũi hiền lành, nhưng sau lưng thì làm không biết bao nhiêu chuyện ác.
Mấy năm trước Lý ma ma vừa vào Kiêm Gia viện, ỷ vào là người được Trương thị đưa tới, không ít lần khoa tay múa chân với Tiêu Hoài Cẩn, vì kính trọng Trương thị, Tiêu Hoài Cẩn cũng rộng lượng với Lý ma ma, kiềm chế ở mọi nơi, nhưng bà ta thấy thế lại đắc ý.
Trước kia có một tiểu nha hoàn chống đối bà ta hai câu, Lý ma ma trực tiếp cho người ở trong viện đánh chết nàng ấy, Tiêu Hoài Cẩn nhìn thấy bộ dạng chết thảm của tiểu nha hoàn kia, sợ tới mức sinh bệnh nặng, từ đó có chút sợ hãi Lý ma ma. Sau khi xuất giá không cần Lý ma ma làm của hồi môn, sau lại nghe bà ta được con trai ngoài phủ đón đi để an dưỡng tuổi già, rất vui sướng.
Nhưng hiện tại Tiêu Hoài Cẩn là người trở về từ quỷ môn quan, trước kia đã từng hại người của nàng một người cũng không tha, muốn bọn họ cũng tự mình nếm thử đau khổ mà nàng đã từng trải qua, một mình Lý ma ma còn chưa xem đủ.
“Thế nào? Ý của Lý ma ma là ta gọi bà tới còn phải thông báo cho bà biết trước?” Tiêu Hoài Cẩn cười nói, trong mắt lóe lên sát khí.
Lý ma ma cảm thấy giật mình, cảm giác, cảm thấy ánh mắt Tiêu Hoài Cẩn nhìn bà như như là đang nhìn người chết, nhìn kỹ lại, rõ ràng trên mặt Tiêu Hoài Cẩn hàm chứa ý cười, chẳng lẽ do mình bị hoa mắt? Lý ma ma than thở một câu.
Lập tức trên mặt tươi cười, “Nào có đạo lý nào như vây, ngài là **, cần ta thì chỉ cần gọi một tiếng, ta sẽ lập tức tới ngay, nhưng mà hôm nay có chút khó chịu, đầu có chút choáng váng, nếu không có gì, trước hết ta lui xuống nghỉ ngơi.” Nói xong nụ cười biến mất, vẻ mặt trở nên không kiên nhẫn.
“Ha ha ha, ta chưa bao giờ biết ** ta đây còn chưa nghỉ ngơi, ngươi đã muốn đi nghỉ ngơi trước, không bằng ngươi tới đây làm chủ tử được đấy.” Tiêu Hoài Cẩn mỉm cười nói, giọng điệu lạnh dần.
Thân thể Lý ma ma cứng ngắt một chút, mặt lộ vẻ xấu hổ, “Ta đây cùng là vì suy nghĩ cho **, ta…”
Tiêu Hoài Cẩn hất ly trà trên bàn ngã lăn dưới chân Lý ma ma, nước trà bắn tung tóe khắp người Lý ma ma, vài miếng vụn trà dính lên trên váy, nước trà nhỏ gitoj trên mặt đất, Lý ma ma bị biến cố này làm cả kinh nửa ngày nói không ra lời, hạ nhân
Tiêu Hoài Cẩn phất phất bọt trà nhấp một ngụm để nhuận yết hầu, nước trà ngọt lành chạy vào yết hầu, chỉ cảm thấy thể xác lẫn tinh thần đều dễ chịu, cầm ly trà đặt ở trong tay, ngẩng đầu liếc mắt nhìn từng gương mặt mỗi người.
Người liên can không biết Tiêu Hoài Cẩn muốn làm cái gì, trong lòng nghi hoặc, cùng người bên cạnh thì thầm với nhau, xì xào bàn tán, đối mặt Tiêu Hoài Cẩn, nhưng trên mặt không có nửa điểm cung kính, chẳng qua chỉ có không kiên nhẫn.
Trong mắt Tiêu Hoài Cẩn chợt lóe nghiêm khắc, nhìn Lục La vẫy vẫy tay, Lục La gật đầu, sống lưng thẳng tắp đi đến trước mặt, vẻ mặt mọi người lộ vẻ nghi hoặc, đều ngừng nói chuyện nhìn Lục La.
Lục La nhìn thoáng qua mọi người, lấy một tờ giấy từ trong ngực ra, giọng nói rõ ràng, “Vừa rồi ** nói mọi người đến đại sảnh, bây giờ bắt đầu điểm danh, điểm đến người nào thì người đó lên tiếng, hiện tại bắt đầu.”
Mọi người còn đang nghi hoặc, Lục La đã bắt đầu điểm danh.
“Nhà Đại Thành.”
“Có.” Trả lời là vợ của thủ vệ, vì gả cho Đại Thành viện trước, cho nên mọi người đều gọi nàng là nhà Đại Thành.
“Vương ma ma.” “Có.”
“Trương ma ma.” “Có” …… Thanh âm liên tiếp một hồi lâu mới xong.
“** đã điểm danh xong rồi, đây là danh sách những người chưa tới.” Lục La ddauw danh sách cho Tiêu Hoài Cẩn, Tiêu Hoài Cẩn nhìn thoáng qua rồi đặt lên trên bàn.
“Sự việc đột nhiên phát sinh, rất nhiều người chưa tới, bây giờ ta cho các ngươi thời gian là một khắc, các ngươi đi thông báo cho những người chưa tới, nếu không tới, tự gánh lấy hậu quả.” Nói xong bưng ly trà lên uống một ngụm, ăn hai cái bánh hoa quế, từ lúc rời giường vội vàng đi đón Lão phu nhân cho tới bây giờ Tiêu Hoài Cẩn vẫn chưa ăn gì, bụng đã kêu đói từ lâu, hiện tại đã tốt hơn một chút.
Vài hạ nhân xoay người đi ra ngoài, qua một khắc đồng hồ, hạ nhân lục tục quay lại, Tiêu Hoài Cẩn để bánh hoa quế xuống, thỏa mãn liếm môi, Lục La bước lên ghi tên những người mới tới.
“Còn có ai chưa tới?” Tiêu Hoài Cẩn lười biếng hỏi, ăn no rồi cảm thấy buồn ngủ.
“Còn có Lý ma ma.”
“Oh?” Trước mắt Tiêu Hoài Cẩn sáng ngời.
Lý ma ma do Trương thị đưa tới cho Tiêu Hoài Cẩn làm ma ma theo bên người, nói cho hay gọi là chỉ bảo Tiêu Hoài Cẩn, thật ra là theo dõi, thường ngày ỷ vào Trương thị, không ít lần cậy già lên mặt, Tiêu Hoài Cẩn không thích tranh cãi với người khác, đối với Lý ma ma mắt nhắm mắt mở, càng dung túng bà ta càng hung hăng càn quấy.
Nhưng mà dùng người này phủ đầu ra oai thì tốt hơn rất nhiều, khóe miệng Tiêu Hoài Cẩn cong lên, “Người đâu, đi ‘mời’ Lý ma ma đến cho ta.”
Nghe được lời nói của Tiêu Hoài Cẩn, những người còn lại thở phào nhẹ nhõm, không khỏi dương dương đắc ý, Lý ma ma là người của phu nhân, ** không dám tùy tiện đắc tội, bây giờ trong lời nói mời đến còn có thể lấy lòng hai bên.
Suy nghĩ đến đó, vài người tâm tình sục sôi muốn tranh nhau đi ‘mời’ Lý ma ma. Thiếu chút nữa mà đánh nhau một trận, Tiêu Hoài Cẩn tùy tiện chỉ một người, người được chỉ vui mừng hớn hở đi ra ngoài, mấy người không được điểm ủ rũ đứng sang một bên.
Tiêu Hoài Cản cười lạnh một tiếng, đem vật cầm trong tay đổi một ly trà mới, Lý ma ma khoan thai chậm rãi đi tới, Lý ma ma thấy trong phòng một đống người đứng, trong lòng nghi hoặc, không biết Tiêu Hoài Cẩn muốn làm cái gì.
Lý ma ma vẫn chưa hành lễ, mà đi thẳng tới trước mặt Tiêu Hoài Cẩn, “**, cô sai người gọi ta đến đây có chuyện gì, Cương nhi ta đang ngủ trưa đấy.” Trong giọng nói lại lộ ra oán giận nồng đậm.
Tiêu Hoài Cẩn vui vẻ, hóa ra bản thân hắn tự ** xui xẻo nàng gọi đến cần phải có lý do?
Lý ma ma sinh ra tròn tròn mập mạp, mặt trăng sạch sẽ, nụ cười vui vẻ, mặc một bộ áo bằng vải bông màu đỏ tươi kèm áo khoác nhỏ, dưới là quần màu xanh thẫm, toàn bộ tóc chải ở sau đầu, dùng một cây tram cố định, trên tai đeo một hoa tai mạ vàng, cho dù ai gặp bà ấy đều cũng cảm thấy mặc mũi hiền lành, nhưng sau lưng thì làm không biết bao nhiêu chuyện ác.
Mấy năm trước Lý ma ma vừa vào Kiêm Gia viện, ỷ vào là người được Trương thị đưa tới, không ít lần khoa tay múa chân với Tiêu Hoài Cẩn, vì kính trọng Trương thị, Tiêu Hoài Cẩn cũng rộng lượng với Lý ma ma, kiềm chế ở mọi nơi, nhưng bà ta thấy thế lại đắc ý.
Trước kia có một tiểu nha hoàn chống đối bà ta hai câu, Lý ma ma trực tiếp cho người ở trong viện đánh chết nàng ấy, Tiêu Hoài Cẩn nhìn thấy bộ dạng chết thảm của tiểu nha hoàn kia, sợ tới mức sinh bệnh nặng, từ đó có chút sợ hãi Lý ma ma. Sau khi xuất giá không cần Lý ma ma làm của hồi môn, sau lại nghe bà ta được con trai ngoài phủ đón đi để an dưỡng tuổi già, rất vui sướng.
Nhưng hiện tại Tiêu Hoài Cẩn là người trở về từ quỷ môn quan, trước kia đã từng hại người của nàng một người cũng không tha, muốn bọn họ cũng tự mình nếm thử đau khổ mà nàng đã từng trải qua, một mình Lý ma ma còn chưa xem đủ.
“Thế nào? Ý của Lý ma ma là ta gọi bà tới còn phải thông báo cho bà biết trước?” Tiêu Hoài Cẩn cười nói, trong mắt lóe lên sát khí.
Lý ma ma cảm thấy giật mình, cảm giác, cảm thấy ánh mắt Tiêu Hoài Cẩn nhìn bà như như là đang nhìn người chết, nhìn kỹ lại, rõ ràng trên mặt Tiêu Hoài Cẩn hàm chứa ý cười, chẳng lẽ do mình bị hoa mắt? Lý ma ma than thở một câu.
Lập tức trên mặt tươi cười, “Nào có đạo lý nào như vây, ngài là **, cần ta thì chỉ cần gọi một tiếng, ta sẽ lập tức tới ngay, nhưng mà hôm nay có chút khó chịu, đầu có chút choáng váng, nếu không có gì, trước hết ta lui xuống nghỉ ngơi.” Nói xong nụ cười biến mất, vẻ mặt trở nên không kiên nhẫn.
“Ha ha ha, ta chưa bao giờ biết ** ta đây còn chưa nghỉ ngơi, ngươi đã muốn đi nghỉ ngơi trước, không bằng ngươi tới đây làm chủ tử được đấy.” Tiêu Hoài Cẩn mỉm cười nói, giọng điệu lạnh dần.
Thân thể Lý ma ma cứng ngắt một chút, mặt lộ vẻ xấu hổ, “Ta đây cùng là vì suy nghĩ cho **, ta…”
Tiêu Hoài Cẩn hất ly trà trên bàn ngã lăn dưới chân Lý ma ma, nước trà bắn tung tóe khắp người Lý ma ma, vài miếng vụn trà dính lên trên váy, nước trà nhỏ gitoj trên mặt đất, Lý ma ma bị biến cố này làm cả kinh nửa ngày nói không ra lời, hạ nhân
|
/21
|

