Đại Hạ Minh Khải năm thứ 15, giữa hè nóng bức.
Đã rất lâu chưa gặp được cam lâm thiên không (*) mây đen kéo tới, chớp mắt bầu trời bao phủ một màu đen, tất cả mọi người đều nhìn lên khoảng không trên bầu trời, khẩn cầu ông trời cho mưa xuống. Đột nhiên cuồng phong gào thét, xa xa tia chớp như một con rồng màu bạc bay lượn giữa đám mây, “Ầm” tiếng sấm vang lên, chấn động khiến lỗ tai mọi người tê dại.
(*) Cam lâm thiên không: bầu trời hạn hán lâu ngày gặp cơn mưa rào.
Bên trong Kiêm Gia viện Định quốc Hầu phủ, giường hoa gỗ cây sồi, một đôi tay mềm mại như ngọc từ bên trong màn duỗi ra bên ngoài, chậm rãi đứng dậy nhìn toàn bộ gian phòng.
Hoa cúc quả lê nối liền ba chạn thức ăn, bốn tấm bình phong cây đào, cái bàn gỗ tử đàn góc bẹt, bình hoa sen màu xanh ngọc……
Vẻ mặt Tiêu Hoài Cẩn mờ mịt, miệng khẽ nhếch, trong mắt đầy vẻ khiếp sợ, đây, đây rõ ràng là khuê phòng lúc nàng chưa xuất giá!
Cúi đầu nhìn hai tay, do một lần ngoài ý muốn trên mu bàn tay có một vết xẹo vô cùng xấu xí, mà hai tay bóng loáng như ngọc, ngay cả lỗ kim cũng không có, nhìn qua gioonhs như bàn tay trẻ em, trong lòng cả kinh. Không kịp mang giày liền chạy xuống giường, cầm lấy gương đồng trước bàn trang điểm, trong gương hiện ra gương mặt Tiêu Hoài Cẩn quen thuộc nhất.
Một khuôn mặt trái xoan lớn bằng hai bàn tay, làn da như bạch ngọc hảo hạng thông thường tinh tế bóng loáng, lông mày lá liễu không vẽ nhưng rất đẹp, mũi cao thẳng, cái miệng anh đào nhỏ nhắn không điểm mà đỏ, gương mặt không nói là khuynh quốc khuynh thành, nhưng làm cho người ta cảm thấy thoải mái bội phần, nhất là đôi mắt, đen nhánh mà thâm thúy, làm cho người ta nhịn không được mà muốn sa vào trong đó.
Trong lòng Tiêu Hoài Cẩn hết sức kinh hãi, đây rõ ràng là bộ dáng lúc nàng mười ba mười bốn tuổi, không phải nàng đã chết rồi sao?
“Két…” Thanh âm của cửa phòng mở ra truyền đến, Tiêu Hoài Cẩn vội vàng xoay người nhìn lại.
Chỉ thấy một bóng người đi tới, đầu chải thành hai búi tóc, hai bên đều cài một đóa hoa lụa màu hồng nhạt, trên tai đeo một đôi hoa tai trân châu cỡ hạt gạo, khuôn mặt trắng nõn, lúc này dung mạo còn chưa hết vẻ ngây thơ, trên thân mặc xiêm y hồng nhạt, dưới mặc một cái váy màu vàng hơi đỏ, nếu không phải Lục La thì còn là ai.
Dáng vẻ Lục La chết thảm hiện lên ở trước mắt, Tiêu Hoài Cẩn nhịn không được nước mắt ướt cả đôi mắt.
“Lục La, đều là ta hại chết muội, ta thực xin lỗi muội.”
Lục La nhíu mày, “** nói nhảm cái gì thế, cái gì chết với không chết, chẳng lẽ bị bệnh.” Nói xong đưa tay đặt lên trên trán Tiêu Hoài Cẩn.
Cảm nhận được hơi ấm trong lòng bàn tay của Lục La, trái tim Tiêu Hoài Caarrn đập thình thịch, lén lút véo mình một cái, cảm thấy đau đớn, nước mắt cũng không ngừng được chảy ra ngoài, sống lại.
Lục La thấy Tiêu Hoài Cẩn rơi lệ, nháy mắt tay chân luống cuống, “** có phải có chỗ nào không thoải mái? Nô tỳ đi tìm đại phu.” Nói xong rồi muốn chạy ra ngoài.
Tiêu Hoài Cẩn vội vàng gọi nàng lại, “Lục La, ta không sao, chỉ là vừa rồi gặp ác mộng.”
Lục La nghi ngờ nhìn Tiêu Hoài Cẩn, thấy Tiêu Hoài Cẩn lời thề son sắt gật đầu, mới yên tâm.
“Lục La bây giờ là giờ nào.” Tiêu Hoài Cẩn gấp gáp muốn biết bây giờ là lúc nào.
Lục La không rõ nguyên do, bật thốt lên nói, “Bây giờ còn chưa tới giờ mẹo, một lát Lão phu nhân từ Pháp Hoa tự trở về, nếu không ** ngủ tiếp một chút nữa đi.”
Nghe nói như thế, trong lòng Tiêu Hoài Cẩn xôn xao, thân thể mờ mờ ảo ảo đang run rẩy, nếu vừa rồi còn hoài nghi, bây giờ xác định mình thật sự sống lại, trở về thời điểm mười bốn tuổi khi Lão phu nhân cầu phúc ở Phúc Hoa tự trở về.
Kìm nén sự vui mừng như điên ở trong lòng, chậm rãi nói, “Không ngủ được, một lát là đến giờ mẹo, không ngủ.” Trong giọng nói mang theo một phần kích động.
Tiêu Hoài Cẩn nhìn mọi thứ đều quen thuộc, chẳng biết tại sao đột nhiên ánh mắt có chút nặng nề, buồn ngủ, Tiêu Hoài Cẩn qua sợ hãi, vội vàng đi đến bên cửa sổ, mở cửa sổ ra, một trận gió lạnh thổi vào trước mặt, qua đi cảm giác buồn ngủ.
Mùi trong phòng chậm rãi biến mất

Đã rất lâu chưa gặp được cam lâm thiên không (*) mây đen kéo tới, chớp mắt bầu trời bao phủ một màu đen, tất cả mọi người đều nhìn lên khoảng không trên bầu trời, khẩn cầu ông trời cho mưa xuống. Đột nhiên cuồng phong gào thét, xa xa tia chớp như một con rồng màu bạc bay lượn giữa đám mây, “Ầm” tiếng sấm vang lên, chấn động khiến lỗ tai mọi người tê dại.
(*) Cam lâm thiên không: bầu trời hạn hán lâu ngày gặp cơn mưa rào.
Bên trong Kiêm Gia viện Định quốc Hầu phủ, giường hoa gỗ cây sồi, một đôi tay mềm mại như ngọc từ bên trong màn duỗi ra bên ngoài, chậm rãi đứng dậy nhìn toàn bộ gian phòng.
Hoa cúc quả lê nối liền ba chạn thức ăn, bốn tấm bình phong cây đào, cái bàn gỗ tử đàn góc bẹt, bình hoa sen màu xanh ngọc……
Vẻ mặt Tiêu Hoài Cẩn mờ mịt, miệng khẽ nhếch, trong mắt đầy vẻ khiếp sợ, đây, đây rõ ràng là khuê phòng lúc nàng chưa xuất giá!
Cúi đầu nhìn hai tay, do một lần ngoài ý muốn trên mu bàn tay có một vết xẹo vô cùng xấu xí, mà hai tay bóng loáng như ngọc, ngay cả lỗ kim cũng không có, nhìn qua gioonhs như bàn tay trẻ em, trong lòng cả kinh. Không kịp mang giày liền chạy xuống giường, cầm lấy gương đồng trước bàn trang điểm, trong gương hiện ra gương mặt Tiêu Hoài Cẩn quen thuộc nhất.
Một khuôn mặt trái xoan lớn bằng hai bàn tay, làn da như bạch ngọc hảo hạng thông thường tinh tế bóng loáng, lông mày lá liễu không vẽ nhưng rất đẹp, mũi cao thẳng, cái miệng anh đào nhỏ nhắn không điểm mà đỏ, gương mặt không nói là khuynh quốc khuynh thành, nhưng làm cho người ta cảm thấy thoải mái bội phần, nhất là đôi mắt, đen nhánh mà thâm thúy, làm cho người ta nhịn không được mà muốn sa vào trong đó.
Trong lòng Tiêu Hoài Cẩn hết sức kinh hãi, đây rõ ràng là bộ dáng lúc nàng mười ba mười bốn tuổi, không phải nàng đã chết rồi sao?
“Két…” Thanh âm của cửa phòng mở ra truyền đến, Tiêu Hoài Cẩn vội vàng xoay người nhìn lại.
Chỉ thấy một bóng người đi tới, đầu chải thành hai búi tóc, hai bên đều cài một đóa hoa lụa màu hồng nhạt, trên tai đeo một đôi hoa tai trân châu cỡ hạt gạo, khuôn mặt trắng nõn, lúc này dung mạo còn chưa hết vẻ ngây thơ, trên thân mặc xiêm y hồng nhạt, dưới mặc một cái váy màu vàng hơi đỏ, nếu không phải Lục La thì còn là ai.
Dáng vẻ Lục La chết thảm hiện lên ở trước mắt, Tiêu Hoài Cẩn nhịn không được nước mắt ướt cả đôi mắt.
“Lục La, đều là ta hại chết muội, ta thực xin lỗi muội.”
Lục La nhíu mày, “** nói nhảm cái gì thế, cái gì chết với không chết, chẳng lẽ bị bệnh.” Nói xong đưa tay đặt lên trên trán Tiêu Hoài Cẩn.
Cảm nhận được hơi ấm trong lòng bàn tay của Lục La, trái tim Tiêu Hoài Caarrn đập thình thịch, lén lút véo mình một cái, cảm thấy đau đớn, nước mắt cũng không ngừng được chảy ra ngoài, sống lại.
Lục La thấy Tiêu Hoài Cẩn rơi lệ, nháy mắt tay chân luống cuống, “** có phải có chỗ nào không thoải mái? Nô tỳ đi tìm đại phu.” Nói xong rồi muốn chạy ra ngoài.
Tiêu Hoài Cẩn vội vàng gọi nàng lại, “Lục La, ta không sao, chỉ là vừa rồi gặp ác mộng.”
Lục La nghi ngờ nhìn Tiêu Hoài Cẩn, thấy Tiêu Hoài Cẩn lời thề son sắt gật đầu, mới yên tâm.
“Lục La bây giờ là giờ nào.” Tiêu Hoài Cẩn gấp gáp muốn biết bây giờ là lúc nào.
Lục La không rõ nguyên do, bật thốt lên nói, “Bây giờ còn chưa tới giờ mẹo, một lát Lão phu nhân từ Pháp Hoa tự trở về, nếu không ** ngủ tiếp một chút nữa đi.”
Nghe nói như thế, trong lòng Tiêu Hoài Cẩn xôn xao, thân thể mờ mờ ảo ảo đang run rẩy, nếu vừa rồi còn hoài nghi, bây giờ xác định mình thật sự sống lại, trở về thời điểm mười bốn tuổi khi Lão phu nhân cầu phúc ở Phúc Hoa tự trở về.
Kìm nén sự vui mừng như điên ở trong lòng, chậm rãi nói, “Không ngủ được, một lát là đến giờ mẹo, không ngủ.” Trong giọng nói mang theo một phần kích động.
Tiêu Hoài Cẩn nhìn mọi thứ đều quen thuộc, chẳng biết tại sao đột nhiên ánh mắt có chút nặng nề, buồn ngủ, Tiêu Hoài Cẩn qua sợ hãi, vội vàng đi đến bên cửa sổ, mở cửa sổ ra, một trận gió lạnh thổi vào trước mặt, qua đi cảm giác buồn ngủ.
Mùi trong phòng chậm rãi biến mất

|
/21
|

