Độc Thê Khó Làm

Q.1 - Chương 15 - Chương 15

/21


Edit: Thanh Xuân.

Tiêu Hoài Cẩn còn chưa ngồi vững, Tần Chỉ Dung đã tiếp cận tới, “Tiêu muội muội, muội thật lợi hại.”

Tiêu Hoài Cẩn nhoẻn miệng cười, “Tần tỷ tỷ, không phải ta lợi hại, mà là quen tay hay việc, nếu như Tần tỷ tỷ mỗi ngày đều luyện chữ, cũng sẽ giống như vậy.”

Tần Chỉ Dung xua xua tay, vẻ mặt vui cười, “Vẫn là tính, cả ngày đều làm một chuyện quá không thú vị, như bây giờ rất tốt.”

Nếu Tần Chỉ Dung cũng nói như vậy, Tiêu Hoài Cẩn cũng không mở miệng nữa.

Tiếp theo lại đi lên vài người biểu diễn, nhưng đều là nghìn bài một điệu, thấy thật sự không thú vị, Tần Chỉ Dung nói đi tới nơi khác xem một chút, Tiêu Hoài Cẩn vui vẻ đồng ý.

Hai người lặng yên ra khỏi hội trường, đi tới đình lúc trước, Châu Nhi và Lục La lấy một ít nước trà và điểm tâm tới, bày đầy bàn đá.

“Tiêu muội muội, quả nhiên vẫn là nơi này thoải mái, chỗ đó nhiều người như vậy, thiếu chút nữa nghẹn chết ta.”

Tần Chỉ Dung ăn điểm tâm nói, hoàn toàn không có cái gọi là phong phạm tiểu thư khuê các, Tiêu Hoài Cẩn lại cảm thấy rất chân thật, rất hâm mộ.

“Ừ, nơi này quả thực rất thoải mái.” Tiêu Hoài Cẩn gật đầu nói tiếp.

Một lát sau, sắc mặt Tần Chỉ Dung có chút khó coi, “Tiêu muội muội, bụng ta có chút không thoải mái, đi đại tiểu tiện một chút.”

“Tần tỷ tỷ ngươi đi đi, cẩn thận một chút.”

Sau khi Tần Chỉ Dung và Châu nhi rời đi, thật lâu cũng không trở lại, Tiêu Hoài Cẩn muốn đi dạo xung quanh một chút.

Xuyên qua khoanh tay hành lang, tiến vào một viện, trong viện dũng lộ tương hàm, điểm xuyết núi đá, một hồ hoa sen lớn xuất hiện ở trước mắt.

Rõ ràng hoa kỳ (*) chưa qua, trong ao lại chỉ còn cành khô lá úa, một mảng hiu quạnh, trong lòng Tiêu Hoài Cẩn thở dài một trận.

(*) Thời kỳ hoa nở.

Lục La thấy Tiêu Hoài Cẩn nhìn mặt nước, trong lòng khó hiểu, hồ nước này có cái gì để nhìn?

Thật lâu sau, Tiêu Hoài Cẩn mới thu hồi ánh mắt, “Đi thôi.”

Hai người đang muốn trở về, bên tai Tiêu Hoài Cẩn vang lên một tiếng vang, vội vàng kéo Lục La trốn vào núi giả.

Lục La sửng sốt một chút, vội nói: “Tiểu thư làm sao vậy?”

Ngón tay Tiêu Hoài Cẩn đặt trên môi, “Hư, có người.”

Lục La cẩn thận nghe một chút, nhưng cái gì cũng không nghe thấy, không khỏi hoài nghi có phải Tiêu Hoài Cẩn nghe lầm không.

Lại một lát sau, trong viện vang lên giọng nói nam tử xa lạ.

Lục La kinh ngạc không thôi, không nghĩ tới thật sự có người tới, cũng không khỏi may mắn, vẫn may tiểu thư cơ trí, bằng không đi ra ngoài nhất định sẽ chạm mặt với bọn họ, đến lúc đó truyền đi, chỉ sợ có hại tới thanh danh tiểu thư.

Tiêu Hoài Cẩn nhích thân mình lại gần núi giả, ngẩng đầu thấy trên đá có một động, Tiêu Hoài Cẩn từ cửa động nhìn ra ngoài, vừa vặn thấy hai nam tử một cao một thấp mặc đồ hạ nhân ở trong viện nói chuyện.

“Hôm nay trong phủ quá nhiều người tới, chỉ sợ có người trà trộn vào đây.” Nam tử cao dùng thanh âm trầm thấp nói.

“Yên tâm đi, Quốc Công gia đã sắp xếp nhân thủ xong xuôi, một con ruồi bọ cũng không thể bay vào.” Một nam nhân thấp khác nói, giọng nói có chút tục tằng.

“Mặc kệ như thế nào, vẫn là cẩn thận thì tốt hơn.”

“Ngươi đúng là lo lắng vớ vẩn, lại nói ai có thể nghĩ đến chúng ta giấu đồ vật ở chỗ này?”

Đối với nam tử cao lo lắng, nam tử thấp bé khinh thường nhìn lại.

“Được rồi, chúng ta cẩn thận cả ngày như vậy, cũng không thấy xảy ra chuyện gì, vừa lúc hôm nay Quốc Công gia thưởng tiền, đến Di Hồng Viện tìm hai cái cô nương vui đùa một chút như thế nào, nghe nói hôm nay tới hai người mới, một được gọi là Thủy Linh, hai huynh đệ chúng ta mỗi người một người như thế nào.”

Nam tử cao nghe nói xong tâm có chút động, “Cũng được, hôm nay trong phủ cử hành yến hội, thủ vệ cũng nhiều gấp đôi so với ngày thường, nhất định không có việc gì, hai huynh đệ chúng ta phải đi ăn mừng.” Nói xong lộ ra một nụ cười bỉ ổi.

Nói đi là đi, hai người kề vai sát cánh đi ra ngoài, trong miệng thỉnh thoảng nói ra một ít lời nói dơ bẩn.

Xác định hai người kia đi rồi, Tiêu Hoài Cẩn mới từ núi giả ra ngoài, vẻ mặt Lục La đỏ bừng, sắc mặt Tiêu Hoài Cẩn lại như thường.

“Nơi đây không nên ở lâu, chúng ta đi.”

Nói xong Tiêu Hoài Cẩn nhấc chân lui tới đường lúc đi tới, còn chưa đi xa, bên tai lại vang lên một tiếng động, bất đắc dĩ, chỉ đành phải lui về trong núi giả.

Chỉ thấy một hắc y nhân nhảy lên mấy cái rơi vào trong viện, lắc mình tiến vào một phòng, ước chừng thời gian nửa chén trà nhỏ thì ra ngoài, nhảy lên nóc nhà.

Hắc y nhân vừa rời đi, Tiêu Hoài Cẩn lập tức kéo Lục La chạy nhanh rời khỏi nơi thị phi này, đột nhiên, một tiếng “Kẽo kẹt” giòn vang, ở trong viện trống trải có vẻ khác


/21

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status