Lão thái quân Ninh Quốc công ở nội đường Ngũ Phúc, Lâm lão thái quân đang ở trong phủ cùng vài vị Lão phu nhân khác nói chuyện, Tiêu lão phu nhân cũng ở trong đó.
Một nha hoàn tiến vào hành lễ nói: “Lão thái quân, Tiêu nhị tiểu thư tới.”
“Thỉnh Tiêu nhị tiểu thư tiến vào.” Lâm lão thái quân xoay người về phía Lão phu nhân nói: “Tiêu lão phu nhân, lão thân vẫn luôn nghe nói tới cháu gái này của ngươi, vẫn chưa gặp qua, hôm nay gọi nàng tới, ngươi sẽ không trách lão thân chứ?”
Lão phu nhân lòng có nghi hoặc, trên mặt lại không biểu hiện ra ngoài, khiêm tốn nói: “Lão thái quân muốn gặp nàng, là phúc phận của nàng, cầu mà không được.”
Mặc dù Lão phu nhân và Lâm lão thái quân là người cùng thế hệ, nhưng Lâm lão thái quân là siêu nhất phẩm phu nhân Quốc Công, mà Lão phu nhân là nhất phẩm Hầu phu nhân, địa vị của Lâm lão thái quân cao hơn Lão phu nhân một chút.
Tiêu Hoài Cẩn thu hồi suy nghĩ trong đầu, hành lễ, giòn thanh nói: “Vãn bối gặp qua Lão thái quân, vài vị Lão phu nhân, tổ mẫu.” Rồi sau đó đứng dậy.
Trước mắt Lâm lão thái quân sáng ngời, vẫy tay nói: “Nha đầu, lại đây.”
Tiêu Hoài Cẩn dời bước tiến lên, lúc này mới nhìn rõ dáng vẻ Lâm lão thái quân, gương mặt hiền từ, một đôi mắt sáng ngời rõ ràng, mơ hồ có thể thấy được dáng vẻ khi tuổi trẻ.
Lâm lão thái quân cầm tay Tiêu Hoài Cẩn, tay Lâm lão thái quân bảo dưỡng rất tốt, nhưng lại có chút lạnh, rất là không thoải mái.
“Quả nhiên là một cô nương xinh đẹp, hôm nay lần đầu tiên gặp ngươi, cũng không có chuẩn bị vật gì, cái này lão thân đeo nhiều năm, cho ngươi đi.”
Lâm lão thái quân nói xong, tháo một vòng bạch ngọc trên tay, chất lượng vòng ngọc này cực quý giá, vừa nhìn đã biết giá trị xa xỉ.
Tiêu Hoài Cẩn thụ sủng nhược kinh, vội vàng chối từ nói: “Đa tạ Lão thái quân hậu ái, chỉ là không có công không nhận thưởng, vòng tay này vãn bối không thể nhận.” Nói xong lui vòng tay ra.
“Ngươi không nhận lấy chính là khinh thường vật này của Lão thân.” Lâm lão thái quân nói, trên mặt mơ hồ có chút tức giận.
“Đây...”
Tiêu Hoài Cẩn khó xử nhìn Lão phu nhân, ánh mắt Lão phu nhân chợt lóe, “Nếu như Lão thái quân cho ngươi, ngươi nhận lấy đi.”
Lão phu nhân mở miệng, Tiêu Hoài Cẩn không thể chối từ, thuận theo nói: “Vãn bối cảm tạ Lão thái quân.”
Lâm lão thái quân chuyển giận mỉm cười, “Lúc này mới nhận sao, thứ này sẽ thích hợp với tiểu cô nương như ngươi, ngươi xem, thật xinh đẹp.”
Nói xong đeo vòng ngọc vào tay Tiêu Hoài Cẩn, vốn dĩ tay Tiêu Hoài Cẩn đã trắng nõn, vòng ngọc càng làm nổi bật làn da trắng nõn nà, vô cùng mịn màng.
Mấy lão phu nhân còn lại thấy, cũng sôi nổi tặng lễ gặp mặt cho Tiêu Hoài Cẩn, Tiêu Hoài Cẩn cảm tạ từng người một.
Lâm lão thái quân vẫn luôn kéo tay Tiêu Hoài Cẩn không bỏ, sai người mang ghế tới đặt bên người Lâm lão thái quân.
Tiêu Hoài Cẩn mới vừa ngồi xuống, nha hoàn liền cầm một chén trà nhỏ tiến lên, “Nhị tiểu thư, mời uống trà.”
Tiêu Hoài Cẩn còn chưa cầm chắc, nha hoàn cũng đã buông lỏng tay ra, chén trà trực tiếp đổ lên y phục của Tiêu Hoài Cẩn, nháy mắt làm ướt một mảng lớn trên váy.
Nha hoàn quỳ trên mặt đất, thân thể không ngừng phát run: “Tiểu thư thứ tội, nô tỳ không phải cố ý.”
Mấy hạ nhân xung quanh cả kinh, vội vàng tiến lau sạch cho Tiêu Hoài Cẩn, trên váy vẫn lưu lại một ít nước trà, thoạt nhìn dơ bẩn chịu không nổi.
Nét mặt Lâm lão thái quân nén giận nói, “Người đâu, kéo nha hoàn chân tay vụng về này xuống đánh hai mươi đại bản.”
Nha hoàn sợ tới mức hoa dung thất sắc, một dáng vẻ cầu xin tha thứ, “Lão thái quân tha mạng, nô tỳ không phải cố ý.”
Trong lòng Tiêu Hoài Cẩn hiện lên một chút quái dị, tiến lên nói: “Lão thái quân, nàng cũng không phải cố ý, đều do vãn bối không nhận được, ngài bỏ qua cho nàng đi.”
Lão phu nhân vẻ mặt không tán đồng, “Nha hoàn này chân tay vụng về thiếu chút nữa làm ngươi bị thương, ngươi còn vì nàng cầu tình?”
“Lão thái quân, vãn bối đây không phải không có việc gì sao? Huống chi, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tháp chùa, lão thái quân tạm tha cho nàng đi.”
“Cũng được, nếu Tiêu tiểu thư cầu tình cho ngươi, lần này coi như xong.”
Thấy lão thái quân bỏ qua cho mình, nha hoàn vội vàng dập đầu nói: “Tạ lão phu nhân” vừa quay đầu nói: “Đa tạ Nhị tiểu thư cứu mạng.”
“Còn thất thần làm gì? Còn không mau dẫn Nhị tiểu thư đi xuống đổi y phục.”
Lão phu nhân phân phó cho hạ nhân xong, quay đầu nói với Tiêu Hoài Cẩn: “Lát nữa ngươi đổi y phục trước, thân thể cô nương gia quý giá, bị cảm lạnh sẽ không hảo.”
Tiêu Hoài Cẩn vội vàng mở miệng nói: “Đa tạ lão thái quân.”
Lúc này một nha hoàn lớn tuổi dẫn Tiêu Hoài Cẩn xuống thay y phục, Tiêu Hoài Cẩn hành lễ với các vị lão phu nhân.
Nha hoàn dẫn Tiêu Hoài Cẩn tới Thiên các Ngũ Phúc đường, lấy ra một kiện xiêm y mới tinh.
Lập tức có hai nha hoàn đi lên cởi y phục bẩn cho Tiêu Hoài Cẩn, thay bộ đồ mới, hơn nữa còn phải thượng trang một lần nữa.
“Tiêu tiểu thư, bộ y phục thay ra xử trí như thế nào.” Nha hoàn cầm bộ y phục mới vừa thay ra hỏi.
“Làm phiền tỷ tỷ bọc lại cho ta, lát nữa đưa cho nha hoàn của ta là được.”
“Vâng”
Tiêu Hoài Cẩn thay y phục xong trở lại chỗ Lâm lão thái quân một lần nữa, Lâm lão thái quân ha hả nói: “Để ngươi ở lại đây bồi chúng ta, ngươi cũng là không thú vị, thôi, Tử Đàn, đưa Nhị tiểu thư tới chỗ các vị tiểu thư.”
“Vâng”
“Vãn bối cáo lui.”
Tử Đàn chính là nha hoàn vừa rồi dẫn Tiêu Hoài Cẩn đi thay y phục, hai người mới ra tới viện Lục La liền tiến lên đón.
Lục La không đi theo, vẫn luôn ở ngoài viện chờ, thấy Tiêu Hoài Cẩn thay đổi thân y phục, khó hiểu nói: “Làm sao tiểu thư thay đổi thân y phục?”
Tiêu Hoài Cẩn vẫn chưa mở miệng, Tử Đàn giành
Một nha hoàn tiến vào hành lễ nói: “Lão thái quân, Tiêu nhị tiểu thư tới.”
“Thỉnh Tiêu nhị tiểu thư tiến vào.” Lâm lão thái quân xoay người về phía Lão phu nhân nói: “Tiêu lão phu nhân, lão thân vẫn luôn nghe nói tới cháu gái này của ngươi, vẫn chưa gặp qua, hôm nay gọi nàng tới, ngươi sẽ không trách lão thân chứ?”
Lão phu nhân lòng có nghi hoặc, trên mặt lại không biểu hiện ra ngoài, khiêm tốn nói: “Lão thái quân muốn gặp nàng, là phúc phận của nàng, cầu mà không được.”
Mặc dù Lão phu nhân và Lâm lão thái quân là người cùng thế hệ, nhưng Lâm lão thái quân là siêu nhất phẩm phu nhân Quốc Công, mà Lão phu nhân là nhất phẩm Hầu phu nhân, địa vị của Lâm lão thái quân cao hơn Lão phu nhân một chút.
Tiêu Hoài Cẩn thu hồi suy nghĩ trong đầu, hành lễ, giòn thanh nói: “Vãn bối gặp qua Lão thái quân, vài vị Lão phu nhân, tổ mẫu.” Rồi sau đó đứng dậy.
Trước mắt Lâm lão thái quân sáng ngời, vẫy tay nói: “Nha đầu, lại đây.”
Tiêu Hoài Cẩn dời bước tiến lên, lúc này mới nhìn rõ dáng vẻ Lâm lão thái quân, gương mặt hiền từ, một đôi mắt sáng ngời rõ ràng, mơ hồ có thể thấy được dáng vẻ khi tuổi trẻ.
Lâm lão thái quân cầm tay Tiêu Hoài Cẩn, tay Lâm lão thái quân bảo dưỡng rất tốt, nhưng lại có chút lạnh, rất là không thoải mái.
“Quả nhiên là một cô nương xinh đẹp, hôm nay lần đầu tiên gặp ngươi, cũng không có chuẩn bị vật gì, cái này lão thân đeo nhiều năm, cho ngươi đi.”
Lâm lão thái quân nói xong, tháo một vòng bạch ngọc trên tay, chất lượng vòng ngọc này cực quý giá, vừa nhìn đã biết giá trị xa xỉ.
Tiêu Hoài Cẩn thụ sủng nhược kinh, vội vàng chối từ nói: “Đa tạ Lão thái quân hậu ái, chỉ là không có công không nhận thưởng, vòng tay này vãn bối không thể nhận.” Nói xong lui vòng tay ra.
“Ngươi không nhận lấy chính là khinh thường vật này của Lão thân.” Lâm lão thái quân nói, trên mặt mơ hồ có chút tức giận.
“Đây...”
Tiêu Hoài Cẩn khó xử nhìn Lão phu nhân, ánh mắt Lão phu nhân chợt lóe, “Nếu như Lão thái quân cho ngươi, ngươi nhận lấy đi.”
Lão phu nhân mở miệng, Tiêu Hoài Cẩn không thể chối từ, thuận theo nói: “Vãn bối cảm tạ Lão thái quân.”
Lâm lão thái quân chuyển giận mỉm cười, “Lúc này mới nhận sao, thứ này sẽ thích hợp với tiểu cô nương như ngươi, ngươi xem, thật xinh đẹp.”
Nói xong đeo vòng ngọc vào tay Tiêu Hoài Cẩn, vốn dĩ tay Tiêu Hoài Cẩn đã trắng nõn, vòng ngọc càng làm nổi bật làn da trắng nõn nà, vô cùng mịn màng.
Mấy lão phu nhân còn lại thấy, cũng sôi nổi tặng lễ gặp mặt cho Tiêu Hoài Cẩn, Tiêu Hoài Cẩn cảm tạ từng người một.
Lâm lão thái quân vẫn luôn kéo tay Tiêu Hoài Cẩn không bỏ, sai người mang ghế tới đặt bên người Lâm lão thái quân.
Tiêu Hoài Cẩn mới vừa ngồi xuống, nha hoàn liền cầm một chén trà nhỏ tiến lên, “Nhị tiểu thư, mời uống trà.”
Tiêu Hoài Cẩn còn chưa cầm chắc, nha hoàn cũng đã buông lỏng tay ra, chén trà trực tiếp đổ lên y phục của Tiêu Hoài Cẩn, nháy mắt làm ướt một mảng lớn trên váy.
Nha hoàn quỳ trên mặt đất, thân thể không ngừng phát run: “Tiểu thư thứ tội, nô tỳ không phải cố ý.”
Mấy hạ nhân xung quanh cả kinh, vội vàng tiến lau sạch cho Tiêu Hoài Cẩn, trên váy vẫn lưu lại một ít nước trà, thoạt nhìn dơ bẩn chịu không nổi.
Nét mặt Lâm lão thái quân nén giận nói, “Người đâu, kéo nha hoàn chân tay vụng về này xuống đánh hai mươi đại bản.”
Nha hoàn sợ tới mức hoa dung thất sắc, một dáng vẻ cầu xin tha thứ, “Lão thái quân tha mạng, nô tỳ không phải cố ý.”
Trong lòng Tiêu Hoài Cẩn hiện lên một chút quái dị, tiến lên nói: “Lão thái quân, nàng cũng không phải cố ý, đều do vãn bối không nhận được, ngài bỏ qua cho nàng đi.”
Lão phu nhân vẻ mặt không tán đồng, “Nha hoàn này chân tay vụng về thiếu chút nữa làm ngươi bị thương, ngươi còn vì nàng cầu tình?”
“Lão thái quân, vãn bối đây không phải không có việc gì sao? Huống chi, cứu một mạng người còn hơn xây bảy tháp chùa, lão thái quân tạm tha cho nàng đi.”
“Cũng được, nếu Tiêu tiểu thư cầu tình cho ngươi, lần này coi như xong.”
Thấy lão thái quân bỏ qua cho mình, nha hoàn vội vàng dập đầu nói: “Tạ lão phu nhân” vừa quay đầu nói: “Đa tạ Nhị tiểu thư cứu mạng.”
“Còn thất thần làm gì? Còn không mau dẫn Nhị tiểu thư đi xuống đổi y phục.”
Lão phu nhân phân phó cho hạ nhân xong, quay đầu nói với Tiêu Hoài Cẩn: “Lát nữa ngươi đổi y phục trước, thân thể cô nương gia quý giá, bị cảm lạnh sẽ không hảo.”
Tiêu Hoài Cẩn vội vàng mở miệng nói: “Đa tạ lão thái quân.”
Lúc này một nha hoàn lớn tuổi dẫn Tiêu Hoài Cẩn xuống thay y phục, Tiêu Hoài Cẩn hành lễ với các vị lão phu nhân.
Nha hoàn dẫn Tiêu Hoài Cẩn tới Thiên các Ngũ Phúc đường, lấy ra một kiện xiêm y mới tinh.
Lập tức có hai nha hoàn đi lên cởi y phục bẩn cho Tiêu Hoài Cẩn, thay bộ đồ mới, hơn nữa còn phải thượng trang một lần nữa.
“Tiêu tiểu thư, bộ y phục thay ra xử trí như thế nào.” Nha hoàn cầm bộ y phục mới vừa thay ra hỏi.
“Làm phiền tỷ tỷ bọc lại cho ta, lát nữa đưa cho nha hoàn của ta là được.”
“Vâng”
Tiêu Hoài Cẩn thay y phục xong trở lại chỗ Lâm lão thái quân một lần nữa, Lâm lão thái quân ha hả nói: “Để ngươi ở lại đây bồi chúng ta, ngươi cũng là không thú vị, thôi, Tử Đàn, đưa Nhị tiểu thư tới chỗ các vị tiểu thư.”
“Vâng”
“Vãn bối cáo lui.”
Tử Đàn chính là nha hoàn vừa rồi dẫn Tiêu Hoài Cẩn đi thay y phục, hai người mới ra tới viện Lục La liền tiến lên đón.
Lục La không đi theo, vẫn luôn ở ngoài viện chờ, thấy Tiêu Hoài Cẩn thay đổi thân y phục, khó hiểu nói: “Làm sao tiểu thư thay đổi thân y phục?”
Tiêu Hoài Cẩn vẫn chưa mở miệng, Tử Đàn giành
|
/21
|

