Độc Thê Khó Làm

Q.1 - Chương 14 - Chương 14

/21


Edit: Thanh Xuân.

Hậu viện phủ Ninh Quốc Công các vị công tử tiểu thư ngồi đối diện với nhau trên chiếu, ở giữa là các loại đồ vật cần biểu diễn, Đại hoàng tử và Ngũ hoàng tử ngồi hàng đầu.

Thấy thời gian không sai biệt lắm, Lâm Phinh Đình đứng dậy, dáng vẻ muôn vàn tiêu sái đi đến giữa, “Hôm nay nhờ các vị tiểu thư công tử cất nhắc, đề ra một cuộc biểu diễn tài nghệ, bây giờ, chúng ta sẽ tới rút thăm quyết định, dựa theo thứ tự rút thăm sẽ lên biểu diễn như thế nào?”

“Lâm tiểu thư nói như thế nào thì làm như thế.” Một công tử nói, những người khác cũng gật đầu đồng ý.

Lâm Phinh Đình nhìn quanh bốn phía, thấy không có người phản đối, bàn tay trắng vung lên, nha hoàn Tư Kỳ ôm một ống trúc đi lên, trong ống trúc có trúc thiêm (cây thăm bằng trúc), trên trúc thiêm viết số thứ tự biểu diễn.

Tư Kỳ cầm ống trúc để cho các vị tiểu thư công tử từng người rút ra, Tiêu Hoài Cẩn và Tần Chỉ Dung ngồi một chỗ, cũng tùy tay rút ra một trúc thiêm, chỉ chốc lát sau trong tay mỗi người đều cầm một trúc thiêm.

“Trận tranh tài hôm nay, vừa rồi ta đã đánh đàn, nên không tham gia, bây giờ xin mời các vị tiểu thư công tử bắt đầu biểu diễn.”

Lâm Phinh Đình nói xong thì xoay người trở lại chỗ ngồi của mình, giao công việc chủ trì cho nha hoàn Tư Âm bên cạnh.

“Tiêu muội muội, muội rút được số mấy?” Tần Chỉ Dung nghiêng nửa người, nhỏ giọng hỏi.

“Ta rút số ba mươi lăm, Tần tỷ tỷ còn tỷ?” Tiêu Hoài Cẩn trả lời.

Tần Chỉ Dung kéo ra một vẻ mặt so với khóc còn khó coi hơn, mở lòng bàn tay ra, trên trúc thiêm thình lình viết tam (số 3).

Lúc này người thứ nhất đã đi lên, biểu diễn là đánh đàn, vừa rồi Lâm Phinh Đình đã đánh qua, lúc này lại nghe đã không có ý mới gì, rất nhanh đã đi xuống, người thứ hai đi lên chính là vẽ tranh, mất một khoảng thời gian.

“Tiếp theo chính là ta, Tiêu muội muội, ta nên làm cái gì bây giờ?”

Tần Chỉ Dung mắt trông mong nhìn Tiêu Hoài Cẩn, Tiêu Hoài Cẩn dở khóc dở cười, an ủi nói: “Tần tỷ tỷ, sở trường của tỷ là gì thì biểu diễn cái đó là được rồi.”

Tần Chỉ Dung buông tay, “Nhưng mà ta cái gì cũng không biết.”

Tiêu Hoài Cẩn đỡ trán, có chút bất đắc dĩ, trong lòng nghĩ làm sao bây giờ, đột nhiên linh quang chợt lóe, khóe miệng nâng lên một cười nhạt.

Tiểu thư vẽ tranh đã vẽ xong, nha hoàn cầm theo thứ tự để cho các vị tiểu thư công tử xem, bức tranh vẽ cảnh thưởng (ngắm) hoa, mặc dù hoàn thành trong lúc vội vàng, nhưng lại giành được sự ủng hộ của cả sảnh đường.

“Tiêu muội muội, ta đang vội muốn chết, muội còn cười được?” Tần Chỉ Dung sốt ruột nói, trong lòng nghĩ nếu không thì dứt khoát nhận thua.

“Tần tỷ tỷ đừng có gấp, ta có biện pháp.” Nói xong thì thầm bên tai Tần Chỉ Dung vài câu.

Nụ cười trên mặt Tần Chỉ Dung càng lúc càng lớn, “Không hổ là Tiêu muội muội.”

“Ba” một tiếng, vỗ một cái trên lưng Tiêu Hoài Cẩn, thiếu chút nữa Tiêu Hoài Cẩn bị đánh ngã ra ngoài, không nghĩ tới Tần Chỉ Dung thoạt nhìn dịu dàng yếu đuối, nhưng sức lực lại không hề nhỏ.

Tần Chỉ Dung tiến lên phía trước, chạy thẳng tới bức họa bên kia, nhấc bút lông sói trên bàn, xoát xoát viết trên giấy, chỉ chốc lát sau đã thu bút hoàn thành, thở ra một ngụm khí.

Thấy Tần Chỉ Dung dừng bút, nha hoàn lập tức đi lên, cầm tác phẩm Tần Chỉ Dung tới cho hai vị hoàng tử xem trước.

Sau khi Hạ Cảnh Liễn xem xong đưa cho Hạ Cảnh Văn, sau đó mới để các vị tiểu thư công tử xem, trên giấy viết chính là một bài thơ, trung quy trung củ, cũng nhận được không ít tán dương.

Tần Chỉ Dung dương dương đắc ý trở lại chỗ ngồi, một phen kéo tay Tiêu Hoài Cẩn, “Muội muội tốt, hôm nay lại làm phiền muội, nếu không ta sẽ phải ra nhận thua.”

Vẻ mặt Tần Chỉ Dung cực kỳ khoa trương, Tiêu Hoài Cẩn nhịn không được cười cười, “Tần tỷ tỷ sẽ không trách ta không để cho tỷ đứng nhất chứ?”

Vừa rồi Tần Chỉ Dung viết thơ do Tiêu Hoài Cẩn làm, vốn dĩ tưởng viết một bài thật tốt, nhưng nghĩ lại, Tần Chỉ Dung không am hiểu văn chương, nếu viết quá tốt, ngược lại nhận lấy hiềm nghi của nhiều người, cho nên viết bài thơ đó đến mức cực kỳ bình thường.

Mặc dù Tần Chỉ Dung xử sự ngay thẳng phóng khoáng, nhưng cũng biết cái là hiểu ý người, “Cảm tạ Tiêu muội muội còn không kịp, làm sao mà trách tội chứ? Huống chi trong bụng ta có mấy giọt mực nước, tất cả mọi người đều biết đến, nếu viết quá tốt, không phải nói rõ là giở trò bịp bợm sao? Như bây giờ không còn gì tốt hơn.”

Nghe nói như thế, trái tim Tiêu Hoài Cẩn cuối cùng cũng buông xuống, cùng Tần Chỉ Dung lại thân cận vài phần.

Đang lúc Tiêu Hoài Cẩn và Tần Chỉ Dung nói chuyện, truyền đến một trận trầm trồ khen ngợi, Tiêu Hoài Cẩn ngẩng đầu nhìn lại.

Lúc này biểu diễn chính là một công tử mặt trắng tuấn lãng, hắn làm một bài thơ, dẫn tới cả sảnh đường reo hò, các tiểu thư cũng hứng thú ngẩng cao đầu, một mảng hoan thanh tiếu ngữ.

Rất nhanh công tử kia đi xuống, có ba người đi lên, thông thường biểu diễn đều là cá nhân, hai người cũng có, nhưng ba người thì lại là hiếm có, trong lúc nhất thời, nháy mắt toàn sảnh lặng ngắt như tờ.

Tần Chỉ Dung


/21

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status