Độc Thê Khó Làm

Q.1 - Chương 11 - Chương 11

/21


Edit: Thanh Xuân

Bên trong Kiêm Gia viện, một hàng người đứng xếp hàng trong viện, tuy rằng thời tiết dần dần chuyển lạnh, nhưng mà giữa trưa vẫn có chút nóng rực, không khỏi làm cho lòng người buồn phiền nóng nảy.

“ Trương tỷ tỷ, ngươi nói Nhị tiểu thư có thể đòi lại nguyệt ngân sao?” Nói chuyện chính là bà tử gương mặt chữ điền, họ Tiết, người ta gọi là Tiết bà tử, mặc dù mặc áo vải thô, nhưng lại sửa sang rất sạch sẽ, thoạt nhìn rất là nhẹ nhàng khoan khoái, lúc này đang nôn nóng nhìn ra bên ngoài.

“Ta cũng không biết, có lẽ cũng có thể.” Bị gọi bà tử Trương tỷ tỷ do dự nói.

Sáng sớm hôm nay, khi Tiêu Hoài Cẩn nói muốn đi Lan Thủy viện đòi lại nguyệt ngân, một đám hạ nhân đều kinh ngạc, Đại phu nhân cắt xén nguyệt ngân của Tiêu Hoài Cẩn, các nàng đều biết, nhưng không nghĩ tới Tiêu Hoài Cẩn lại dám đi đòi lại, chuyện này làm cho các nàng vô cùng ngạc nhiên, lúc này mới đều ở trong viện chờ Tiêu Hoài Cẩn trở về.

Bỗng nhiên, một tiểu nha hoàn chạy vào trong viện, cao hứng kêu lên: “Nhị tiểu thư đã trở lại.”

Những người còn lại vừa nghe, vội vàng chạy ra viện, nơi xa, đúng là bốn người Tiêu Hoài Cẩn, không bao lâu đã đến trong viện.

Tiêu Hoài Cẩn tiến vào phòng khách ngồi xuống, hai bà tử nâng cái rương theo sát phía sau, một viện hạ nhân thẳng lẳng lặng nhìn cái rương, hận không thể dán tròng mắt dính đi lên.

Sau khi Lục La mở cái rương ra, một hạ nhân thiếu chút nữa chói mắt bị mù, trong lòng không ngừng tính kế, lớn như vậy trong rương có bao nhiêu tiền, mãi đến Tiêu Hoài Cẩn lên tiếng, lúc này mới lưu luyến thu hồi ánh mắt, thỉnh thoảng dùng dư quang liếc qua.

Tiêu Hoài Cẩn không quá giật mình khi thấy sự tham lam trong mắt các nàng, người có dục vọng với tiền tài nắm trong tay là tốt nhất, nếu như đối mặt với nhiều bạc như vậy, cũng không dao động, đây mới là việc nên lo lắng nhất.

“Thời gian các ngươi ở Kiêm Gia viện của ta cũng không ngắn, ngày thường cũng chưa thưởng cho các ngươi, hôm nay xem như bổ sung cho các ngươi đi, Lục La, lấy năm trăm lượng chia cho các nàng.”

Mọi người đầu tiên là cả kinh, tiếp theo lại là vui vẻ, hạ nhân Kiêm Gia viện mười lăm có thừa, năm trăm lượng chia đều xuống dưới, mỗi người ít nhất cũng có ba mươi lượng, con số này đối với hạ nhân trong viện khác mà nói không tính là gì, nhưng ở trong Kiêm Gia viện, thời gian dài không có bất kỳ thưởng bạc gì, nguyệt ngân cũng không cao, này số tiền đối với các nàng mà nói là mấy năm tiền công, không thể nghi ngờ là một khoản tiền lớn.

Mặc dù Lục La đau lòng tiền vừa đến tay lại tặng đi ra ngoài, nhưng cũng không dám cãi lệnh, chẳng qua sắc mặt có chút khó coi, hạ nhân được tiền, cũng không quan tâm sắc mặt Lục La khó coi hay không, một đám tươi cười rạng rỡ.

“Cám ơn Nhị tiểu thư ban thưởng.” Quỳ trên mặt đất chính là Tiết bà tử và Vương bà tử vừa mới nói chuyện.

Những người còn lại cũng quỳ xuống, “Cám ơn Nhị tiểu thư ban thưởng.” Trong lời nói mang theo kinh hỉ.

Tiêu Hoài Cẩn nhìn Tiết bà tử và Vương bà tử, thấy có chút quen mặt, linh quang chợt lóe, nhớ tới hai người các nàng chính là người ngày đó đánh Lý ma ma, trong lòng so đo một phen.

“Lục La, thêm cho hai người các nàng mỗi người năm lượng, hai bà tử nâng rương mỗi người mười lượng.” Tiêu Hoài Cẩn chỉ vào Tiết bà tử và Vương bà tử mở miệng nói.

Sắc mặt Lục La càng lúc càng không tốt, bốn hạ nhân được ban thưởng thêm, vui mừng rạo rực nói lời cảm tạ, những người còn lại đố kỵ nhìn các nàng, ngay sau đó sờ sờ phình phình bên hông mình, thoáng chốc một đám vui vẻ ra mặt. Thấy Tiêu Hoài Cẩn có chuyện muốn nói, bọn hạ nhân đều an tĩnh lại, chỉ là ý cười trên mặt thế nào cũng không giấu được.

“Hôm nay ban thưởng nhưng là số lượng nhỏ, sau này vẫn sẽ có, yêu cầu của ta cũng rất đơn giản, trung thành, trung thành với ta, sau này ta cũng sẽ không bạc đãi các ngươi, nhưng mà, nếu ai dám phản bội chủ...”

Lời nói còn lại Tiêu Hoài Cẩn không nói tiếp, nhưng một đám hạ nhân nhìn thấy trong ánh mắt Tiêu Hoài Cẩn không có một chút nhân khí, nếu các nàng dám phản bội chủ, nhất định sẽ không có kết cục tốt, trong lúc nhất thời, đại sảnh vốn đang náo nhiệt ngưng trọng vài phần, ép người tới mức không thở nổi.

Một đám hạ nhân liếc mắt nhìn nhau, trăm miệng một lời nói: “Nô tỳ thề sống chết đi theo Nhị tiểu thư, tuyệt không dám phản bội.”

Tiêu Hoài Cẩn quét mắt từng gương mặt một của các nàng, có mấy người khi chạm đến ánh mắt Tiêu Hoài Cẩn, ánh mắt lóe lóe, hình như có chút tránh né.

“Rất tốt, hôm nay các ngươi đều mệt mỏi, đi xuống đi.”

Dứt lời, xoay người rời đi.

Hai bà tử thô to nâng rương vào phòng sau, Lục La đuổi các nàng đi xuống, “Tiểu thư, cái này xử trí như thế nào.” Lục La chỉ vào cái rương nói.

Mặc dù số bạc này không nhiều lắm, nhưng trước mắt lại là một tài phú lớn nhất của Tiêu Hoài Cẩn, để chỗ nào cũng không yên lòng, suy nghĩ một lát, “Đặt trong hộp ngầm trên đầu giường ta.”

Nói xong, tiện tay từ bên trong lấy ra hai cái nguyên bảo(*) thưởng thức, cảm xúc lạnh lẽo khiến nàng cảm thấy một chút lạnh lẽo, nhớ tới phản ứng vừa rồi của hạ nhân, không khỏi cảm khái, bạc quả nhiên là đồ tốt, khó trách nhiều người đối với nó xua như xua vịt vậy, hết cả một đời.

(*) Đĩnh vàng hoặc đĩnh bạc, một đĩnh bạc thường nặng 50 lượng, một đĩnh vàng thường nặng 5 hoặc 10 lượng.

Sau khi Lục La cất bạc xong, giao chìa khóa cho Tiêu Hoài Cẩn, nhưng Tiêu Hoài Cẩn không nhận, nghiêng đầu nói: “Sau này tiền bạc do ngươi trông giữ, chìa khóa ngươi cầm là được.”

Mũi Lục La đau xót, trong nháy mắt nước mắt tràn đầy vành mắt, kim khố của các tiểu thư đều là do tâm phúc trông giữ, mà Tiêu Hoài Cẩn để cho nàng trông giữ, cũng chính là thừa nhận nàng.

Sau đó Lục La lo lắng đánh mất chìa khóa, trực tiếp dùng một sợi dây đeo chìa khóa ở trước ngực, thế cho nên nàng bị nha hoàn chế nhạo thật lâu.

Tiêu Hoài Cẩn lấy hai nguyên bảo để vào trong tayLục La, Lục La không rõ nguyên do, “Vừa rồi bạc ngươi không có lấy, cái này là cho ngươi.”

Lục La biết Tiêu Hoài Cẩn đồ của nàng cho sẽ không thu hồi lại, này đây, không từ chối nữ, nhận lấy bạc, trên mặt không thấy vui mừng, ngược lại có chút ngưng trọng.

“Tiểu thư, ngươi thật vất vả mới cầm lại nguyệt bạc, ban thưởng mất đi một nửa, còn có thọ lễ Lão phu nhân, vậy phải làm sao bây giờ?”

Cái này Tiêu Hoài Cẩn cũng nghĩ tới, đích thực, nàng không giống những nàng tiểu thư kia có nương trợ cấp, Lão phu nhân và Định Quốc Hầu cũng sẽ không thêm bạc cho nàng, về phần Trương thị, không thể trừ đã không tệ, càng miễn bàn trợ cấp, trên mặt không khỏi dâng lên nỗi sầu khổ.

“Ai, nếu phu nhân vẫn còn ở đây thì tốt rồi, nhất định phu nhân sẽ không làm tiểu thư chịu khổ như vậy.” Lục La tự cố tự nói, bỗng nhiên, dường như nhớ tới cái gì, bùm một tiếng quỳ




/21

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status