Edit: Thanh Xuân.
Từ ngày từ Hạc Diên đường trở về, mỗi ngày ngoại trừ kiên nhẫn thỉnh an Lão phu nhân và Trương thị, thời gian còn lại Tiêu Hoài Cẩn đóng cửa không ra ngoài, nháy mắt đã qua năm sáu ngày, thời tiết cũng dần dần trở nên mát mẻ, không còn nóng bức như trước nữa.
Tiêu Hoài Cẩn đứng bên cạnh án thư, đang viết gì đó, Lục La đứng bên cạnh mài mực, đợi một bút cuối cùng rơi xuống, lúc này Tiêu Hoài Cẩn mới để bút lông xuống, cầm tờ giấy vẫn chưa ráo mực, cẩn thận nhìn một lần, vừa lòng điểm một cái, đặt tờ giấy mới viết xong sang một bên.
Mấy ngày nay Tiêu Hoài Cẩn đóng cửa không ra ngoài, vừa sắp xếp những suy nghĩ trong đầu, vừa không ngừng luyện chữ, giấy luyện cao gần một thước, như vậy cho dù một ngày nào đó nét chữ mình không giống như lúc trước, cũng có thể tự bào chữa.
Lục La bưng một ly trà và một đĩa bánh hạt đào tới, Tiêu Hoài Cẩn cầm lấy một phiến bánh hạt đào, nhai kỹ nuốt chậm, sau khi nuốt xuống, thuận tay naamg chung trà lên uống một ngụm, nước trà nhạt nhẽo tản ra ở trong miệng, Tiêu Hoài Cẩn nhăn mày lại, đặt chén trà lên bàn.
“Lấy hộp trang sức ở đầu giường của ta đến đây cho ta.”
“Vâng.”
Lục La xoay người đi vào phòng của Tiêu Hoài Cẩn, không bao lâu, cầm một cái hộp trang sức ra ngoài.
Hộp trang sức này không lớn không nhỏ, nhưng cầm trên tay lại nhẹ phiêu phiêu, Lục La đặt nó lên bàn, tiện tay mở ra.
Bên trong hộp trang sưc lẻ tẻ để mấy cây trâm cài, ba đóa hoa lụa và mấy khối bạc vụn, ánh mắt Tiêu Hoài Cẩn u ám, khép hộp trang sức lại, nhịn không được thở dài.
Hôm đó vì chuyện của Lý ma ma, Tiêu Hoài Cẩn hứa sẽ cho số tiền lớn, đám hạ nhân mới nguyện ý ra mặt làm chứng, vì thế, Tiêu Hoài Cẩn gần như xài hết toàn bộ tiền để dành, bây giờ nhìn hộp trang sức trống rỗng, không khỏi tâm phiền ý loạn.
Lục La cũng bối rối, vốn dĩ ngân lượng hàng tháng của Tiêu Hoài Cẩn cũng không nhiều lắm, lần này còn thưởng toàn bộ ra ngoài, sau này thật sự nửa bước khó đi, trong lòng bắt đầu oán trách Lý ma ma.
Tiêu Hoài Cẩn nhíu mày, trong lòng suy nghĩ hàng ngàn hàng vạn lần.
Theo lệ thường ở phủ Định Quốc Hầu, tiểu thư dòng chính trong phủ mỗi tháng ba mươi lượng, thiếu gia dòng chính bốn mươi lượng, tiểu thư thiếu gia thứ xuất giảm phân nửa, Tiêu Hoài Cẩn là đích nữ(*), theo lý mà nói hẳn là mỗi tháng ba mươi lượng bạc, Lục La làm đại nha hoàn, mỗi tháng hai lượng.
(*) Con gái dòng chính.
Nhưng mà qua nhiều năm như vậy, Trương thị lấy cớ vì Tiêu Hoài Cẩn còn nhỏ, mỗi tháng chỉ cấp cho Tiêu Hoài Cẩn hai lượng bạc, phần còn lại nói là bảo quản cho Tiêu Hoài Cẩn, mà Lục La từ hai lượng bạc cũng biến thành nửa lượng.
Nghĩ đến đây, Tiêu Hoài Cẩn khó chịu chớp một cái mắt sáng lên, không tự giác bật cười.
“Lục La, ngươi còn nhớ rõ bắt đầu từ lúc nào thì ngân lượng hàng tháng của chúng ta trở nên ít như vậy?”
Lục La tự hỏi một chút, mở miệng nói: “Nô tỳ nhớ rõ bắt đầu từ bốn năm trước, sau đó mỗi năm, tiền cũng ít đi, Đại phu nhân nói tiểu thư còn nhỏ, cho nên tạm thời bảo quản thay tiểu thư.”
Nói xong, trong lòng Lục La không ngừng khinh bỉ, rõ ràng là Đại phu nhân khi dễ tiểu thư còn nhỏ không hiểu chuyện.
“Chẳng lẽ tiểu thư muốn lấy tiền về?” Lục La ngờ vực nói.
“Có gì không thể, vốn dĩ thuộc về chúng ta.” Tiêu Hoài Cẩn không thèm để ý nói.
“Nô tỳ lo lắng là Đại phu nhân không cho.”
“Ta đã nói như vậy, đương nhiên có biện pháp lấy lại tiền, ngươi cầm trái tim thả lại trong bụng là được.”
Nghe nói như thế, Lục La lo lắng chớp mắt một cái, đôi mắt tỏa sáng, xoa xoa tay, giống như là chuẩn bị một trận lớn hơn.
Bất tri bất giác sắc trời đã tối trầm xuống, chung quy lửa đỏ hoàng hôn không đánh lại đêm tối xâm nhập, giống như một con cự thú bị nhốt, phát ra tiếng khóc than cuối cùng, ẩn nấp trong đêm tối.
Lục La đang ngẩng đầu chờ mong, tới ngày phát ngân lượng.
Lúc này, bên trong đại sảnh Lan Thủy viện, quản sự các viện đều đã đến đông đủ, Trương thị ngồi ở ghế chủ, Mục thị ngồi ở bên cạnh, cái sọt trên mặt đất đựng bạc và tiền đồng.
Lúc này đại nha hoàn Tử Ngọc của Trương thị ở một bên kiểm kê nhân số, một lát sau, Tử Ngọc tiến lên bẩm báo, “Đại phu nhân, Nhị phu nhân, người đã đến đông đủ.”
“Nếu đều tới rồi, vậy thì bắt đầu đi.” Trương thị nhàn nhạt phân phó nói.
Tử Ngọc cầm một quyển sổ sách điểm danh, đại nha hoàn Tố Nguyệt của Mục thị đem tính tiền đưa cho quản sự.
Tử Ngọc và Tố Nguyệt một phấn một lam, đều vô cùng xinh đẹp, cân sức ngang tài.
Việc này hai người đã thuần thục, chỉ chốc lát đã phát bạc xong, Tử Ngọc khép sổ sách lại, “Đại phu nhân, Nhị phu nhân, ngân lượng đã phát xong rồi.”
Sáng sớm Trương thị đã thức dậy chủ trì công việc, lúc này cũng có chút mệt mỏi, lập tức mở miệng nói: “Không có việc gì thì lui xuống đi.”
Đứng dậy muốn rời đi, một tiểu nha hoàn tiến vào bẩm báo, “Đại phu nhân, Nhị tiểu thư tới.”
Trương thị có chút hoài nghi, lúc này Tiêu Hoài Cẩn tới làm cái gì, mà Mục thị đang muốn rời đi nghe thấy Tiêu Hoài Cẩn tới, con ngươi chuyển động, xoay người quay lại chỗ ngồi, bộ dạng muốn xem kịch vui.
Dư quang của Trương thị nhìn thấy động tác của Mục thị, trong mắt xẹt qua một chút thâm trầm, “Đi, mời Nhị tiểu thư vào đây.” Tiểu nha hoàn vội vàng chạy ra đi truyền lời.
Một đám hạ nhân đi cũng không được, không đi cũng không được, dứt khoát cũng mắt nhìn mũi đứng ở một bên.
Nghe nói mấy ngày hôm trước Nhị tiểu thư ở Hạc Diên đường phản bác Lão phu nhân và Đại lão gia, không gặp được người cũng không tin, ngày thường Nhị tiểu thư nhát như chuột làm sao sẽ làm ra chuyện như vậy, hôm nay có thể nhìn thấy Nhị tiểu thư, đương nhiên không thể bỏ qua, làm không được còn có thể làm đề tài nói chuyện lúc say rượu.
Nháy mắt, tất cả mọi người ngẩng đầu mong chờ Tiêu Hoài Cẩn đến.
Tiêu Hoài Cẩn đi vào đại sảnh, hành lễ, “Thỉnh an mẫu thân, Nhị thúc mẫu khỏe.” Dứt lời, ngẩng đầu, lộ ra một gương mặt tựa tiếu phi tiếu (*).
(*) Cười như không cười.
Trương thị nheo mắt, dù sao vẫn cảm thấy hôm nay Tiêu Hoài Cẩn cười có chút kỳ quái, nhưng vừa nghĩ lại, cũng không sợ nàng nhảy ra khỏi lòng bàn tay, vì thế cười nói: “Hoài Cẩn sao lại tới

Từ ngày từ Hạc Diên đường trở về, mỗi ngày ngoại trừ kiên nhẫn thỉnh an Lão phu nhân và Trương thị, thời gian còn lại Tiêu Hoài Cẩn đóng cửa không ra ngoài, nháy mắt đã qua năm sáu ngày, thời tiết cũng dần dần trở nên mát mẻ, không còn nóng bức như trước nữa.
Tiêu Hoài Cẩn đứng bên cạnh án thư, đang viết gì đó, Lục La đứng bên cạnh mài mực, đợi một bút cuối cùng rơi xuống, lúc này Tiêu Hoài Cẩn mới để bút lông xuống, cầm tờ giấy vẫn chưa ráo mực, cẩn thận nhìn một lần, vừa lòng điểm một cái, đặt tờ giấy mới viết xong sang một bên.
Mấy ngày nay Tiêu Hoài Cẩn đóng cửa không ra ngoài, vừa sắp xếp những suy nghĩ trong đầu, vừa không ngừng luyện chữ, giấy luyện cao gần một thước, như vậy cho dù một ngày nào đó nét chữ mình không giống như lúc trước, cũng có thể tự bào chữa.
Lục La bưng một ly trà và một đĩa bánh hạt đào tới, Tiêu Hoài Cẩn cầm lấy một phiến bánh hạt đào, nhai kỹ nuốt chậm, sau khi nuốt xuống, thuận tay naamg chung trà lên uống một ngụm, nước trà nhạt nhẽo tản ra ở trong miệng, Tiêu Hoài Cẩn nhăn mày lại, đặt chén trà lên bàn.
“Lấy hộp trang sức ở đầu giường của ta đến đây cho ta.”
“Vâng.”
Lục La xoay người đi vào phòng của Tiêu Hoài Cẩn, không bao lâu, cầm một cái hộp trang sức ra ngoài.
Hộp trang sức này không lớn không nhỏ, nhưng cầm trên tay lại nhẹ phiêu phiêu, Lục La đặt nó lên bàn, tiện tay mở ra.
Bên trong hộp trang sưc lẻ tẻ để mấy cây trâm cài, ba đóa hoa lụa và mấy khối bạc vụn, ánh mắt Tiêu Hoài Cẩn u ám, khép hộp trang sức lại, nhịn không được thở dài.
Hôm đó vì chuyện của Lý ma ma, Tiêu Hoài Cẩn hứa sẽ cho số tiền lớn, đám hạ nhân mới nguyện ý ra mặt làm chứng, vì thế, Tiêu Hoài Cẩn gần như xài hết toàn bộ tiền để dành, bây giờ nhìn hộp trang sức trống rỗng, không khỏi tâm phiền ý loạn.
Lục La cũng bối rối, vốn dĩ ngân lượng hàng tháng của Tiêu Hoài Cẩn cũng không nhiều lắm, lần này còn thưởng toàn bộ ra ngoài, sau này thật sự nửa bước khó đi, trong lòng bắt đầu oán trách Lý ma ma.
Tiêu Hoài Cẩn nhíu mày, trong lòng suy nghĩ hàng ngàn hàng vạn lần.
Theo lệ thường ở phủ Định Quốc Hầu, tiểu thư dòng chính trong phủ mỗi tháng ba mươi lượng, thiếu gia dòng chính bốn mươi lượng, tiểu thư thiếu gia thứ xuất giảm phân nửa, Tiêu Hoài Cẩn là đích nữ(*), theo lý mà nói hẳn là mỗi tháng ba mươi lượng bạc, Lục La làm đại nha hoàn, mỗi tháng hai lượng.
(*) Con gái dòng chính.
Nhưng mà qua nhiều năm như vậy, Trương thị lấy cớ vì Tiêu Hoài Cẩn còn nhỏ, mỗi tháng chỉ cấp cho Tiêu Hoài Cẩn hai lượng bạc, phần còn lại nói là bảo quản cho Tiêu Hoài Cẩn, mà Lục La từ hai lượng bạc cũng biến thành nửa lượng.
Nghĩ đến đây, Tiêu Hoài Cẩn khó chịu chớp một cái mắt sáng lên, không tự giác bật cười.
“Lục La, ngươi còn nhớ rõ bắt đầu từ lúc nào thì ngân lượng hàng tháng của chúng ta trở nên ít như vậy?”
Lục La tự hỏi một chút, mở miệng nói: “Nô tỳ nhớ rõ bắt đầu từ bốn năm trước, sau đó mỗi năm, tiền cũng ít đi, Đại phu nhân nói tiểu thư còn nhỏ, cho nên tạm thời bảo quản thay tiểu thư.”
Nói xong, trong lòng Lục La không ngừng khinh bỉ, rõ ràng là Đại phu nhân khi dễ tiểu thư còn nhỏ không hiểu chuyện.
“Chẳng lẽ tiểu thư muốn lấy tiền về?” Lục La ngờ vực nói.
“Có gì không thể, vốn dĩ thuộc về chúng ta.” Tiêu Hoài Cẩn không thèm để ý nói.
“Nô tỳ lo lắng là Đại phu nhân không cho.”
“Ta đã nói như vậy, đương nhiên có biện pháp lấy lại tiền, ngươi cầm trái tim thả lại trong bụng là được.”
Nghe nói như thế, Lục La lo lắng chớp mắt một cái, đôi mắt tỏa sáng, xoa xoa tay, giống như là chuẩn bị một trận lớn hơn.
Bất tri bất giác sắc trời đã tối trầm xuống, chung quy lửa đỏ hoàng hôn không đánh lại đêm tối xâm nhập, giống như một con cự thú bị nhốt, phát ra tiếng khóc than cuối cùng, ẩn nấp trong đêm tối.
Lục La đang ngẩng đầu chờ mong, tới ngày phát ngân lượng.
Lúc này, bên trong đại sảnh Lan Thủy viện, quản sự các viện đều đã đến đông đủ, Trương thị ngồi ở ghế chủ, Mục thị ngồi ở bên cạnh, cái sọt trên mặt đất đựng bạc và tiền đồng.
Lúc này đại nha hoàn Tử Ngọc của Trương thị ở một bên kiểm kê nhân số, một lát sau, Tử Ngọc tiến lên bẩm báo, “Đại phu nhân, Nhị phu nhân, người đã đến đông đủ.”
“Nếu đều tới rồi, vậy thì bắt đầu đi.” Trương thị nhàn nhạt phân phó nói.
Tử Ngọc cầm một quyển sổ sách điểm danh, đại nha hoàn Tố Nguyệt của Mục thị đem tính tiền đưa cho quản sự.
Tử Ngọc và Tố Nguyệt một phấn một lam, đều vô cùng xinh đẹp, cân sức ngang tài.
Việc này hai người đã thuần thục, chỉ chốc lát đã phát bạc xong, Tử Ngọc khép sổ sách lại, “Đại phu nhân, Nhị phu nhân, ngân lượng đã phát xong rồi.”
Sáng sớm Trương thị đã thức dậy chủ trì công việc, lúc này cũng có chút mệt mỏi, lập tức mở miệng nói: “Không có việc gì thì lui xuống đi.”
Đứng dậy muốn rời đi, một tiểu nha hoàn tiến vào bẩm báo, “Đại phu nhân, Nhị tiểu thư tới.”
Trương thị có chút hoài nghi, lúc này Tiêu Hoài Cẩn tới làm cái gì, mà Mục thị đang muốn rời đi nghe thấy Tiêu Hoài Cẩn tới, con ngươi chuyển động, xoay người quay lại chỗ ngồi, bộ dạng muốn xem kịch vui.
Dư quang của Trương thị nhìn thấy động tác của Mục thị, trong mắt xẹt qua một chút thâm trầm, “Đi, mời Nhị tiểu thư vào đây.” Tiểu nha hoàn vội vàng chạy ra đi truyền lời.
Một đám hạ nhân đi cũng không được, không đi cũng không được, dứt khoát cũng mắt nhìn mũi đứng ở một bên.
Nghe nói mấy ngày hôm trước Nhị tiểu thư ở Hạc Diên đường phản bác Lão phu nhân và Đại lão gia, không gặp được người cũng không tin, ngày thường Nhị tiểu thư nhát như chuột làm sao sẽ làm ra chuyện như vậy, hôm nay có thể nhìn thấy Nhị tiểu thư, đương nhiên không thể bỏ qua, làm không được còn có thể làm đề tài nói chuyện lúc say rượu.
Nháy mắt, tất cả mọi người ngẩng đầu mong chờ Tiêu Hoài Cẩn đến.
Tiêu Hoài Cẩn đi vào đại sảnh, hành lễ, “Thỉnh an mẫu thân, Nhị thúc mẫu khỏe.” Dứt lời, ngẩng đầu, lộ ra một gương mặt tựa tiếu phi tiếu (*).
(*) Cười như không cười.
Trương thị nheo mắt, dù sao vẫn cảm thấy hôm nay Tiêu Hoài Cẩn cười có chút kỳ quái, nhưng vừa nghĩ lại, cũng không sợ nàng nhảy ra khỏi lòng bàn tay, vì thế cười nói: “Hoài Cẩn sao lại tới

|
/21
|

