Độc Thê Khó Làm

Q.1 - Chương 12 - Chương 12

/21


Edit: Thanh Xuân.

Mười mấy năm trước, tự Lão phu nhân dùng một gian phòng góc Tây Bắc Hạc Diên đường làm Phật đường, qua nhiều năm như vậy, ngoại trừ ngày đi Pháp Hoa tự tụng kinh, mỗi ngày kiên trì ở Phật đường tụng kinh một canh giờ.

Trong Phật đường sương khói lượn lờ, trong không khí tràn ngập gay mũi mùi hương sau khi đốt, Minh Châu đẩy cửa vào, chân mày theo bản năng nhăn lại, lại rất nhanh giãn ra.

Trong Phật đường vì ánh sáng không đủ, hơi có chút ảm đạm, cho dù cách rất gần, bóng người trước mắt cũng có chút mơ hồ, nhìn không rõ lắm.

“Lão phu nhân, canh giờ tới rồi, mặt khác Nhị tiểu thư tới.”

Vốn là Lão phu nhân nhắm mắt lại nháy mắt mở mắt, thả Phật châu trong tay xuống, Minh Châu thấy thế, tiến lên đỡ Lão phu nhân dậy.

Thấy Lão phu nhân đắp tay Minh Châu tiến vào, Tiêu Hoài Cẩn đứng dậy hành lễ, “Cháu gái gặp qua tổ mẫu.”

“Ừ”

Một chữ đơn giản, mặc dù không chứa tình cảm, nhưng so với chán ghét lúc trước tốt hơn rất nhiều.

Lão phu nhân ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn lướt qua, “Các ngươi đều chết sao? Cũng không biết dâng trà cho Nhị tiểu thư.”

Chúng hạ nhân sửng sốt, trong lòng âm thầm lấy làm kỳ, mỗi lần Nhị tiểu thư tới, Lão phu nhân trừ chán ghét nhưng không có mặt khác, hôm nay thế nào còn muốn dâng trà?

Nghĩ như vậy, động tác dưới chân lại không ngừng nghỉ, một cái nha hoàn áo xanh nhanh chóng lui đi ra ngoài, chỉ chốc lát sau đã bưng tới một chén trà nhỏ.

Chun trà thanh hoa thượng hạng vào tay ấm áp, lá trà xanh biếc ở trong nước từ từ xòe ra, nước vô vị nhạt nhẽo cũng có một chút mùi hương thơm ngát, nhẹ nhàng nhấp một ngụm vào trong miệng.

Một cổ ngọt thanh từ trong khoang miệng tản ra, môi răng lưu hương, quả nhiên là trà ngon, so với kiếp trước lúc làm Việt Vương phi lá trà mình uống cũng không bì kịp.

Thừa dịp cúi đầu uống trà trong nháy mắt mi mắt rũ xuống, trong mắt Tiêu Hoài Cẩn hiện lên trào phúng, xem ra chuyện ngày hôm qua Lão phu nhân đã biết.

Hôm qua Minh Châu tự thuật chuyện Tiêu Hoài Cẩn tới gặp Trương thị đòi lại nguyệt bạc, chỉ để chuẩn bị thọ lễ cho Lão phu nhân, Lão phu nhân rất là khiếp sợ, tuy rằng không thích đứa cháu gái này, nhưng mà trong lòng cháu gái này lại có mình, trong lúc nhất thời, Lão phu nhân thổn thức không thôi, lúc này mới có việc vừa rồi.

Buông chén trà, đang muốn mở miệng, nha hoàn vội vàng tiến vào, “Lão phu nhân, Đại phu nhân, Nhị phu nhân và các vị *tiểu thư tới thỉnh an ngài.”

“Để các nàng vào đi.” Lão phu nhân phân phó nói.

Nhận được lệnh nha hoàn lại vội vàng chạy đi ra ngoài, không bao lâu, Trương thị và Mục thị dẫn đầu tiến vào, đi theo phía sau là đám người Tiêu Hoài Vũ.

“Con dâu gặp qua nương.”

“Cháu gái gặp qua tổ mẫu.”

Lão phu nhân gật đầu một cái, “Tất cả đứng lên đi.”

Tiêu Hoài Cẩn tiến lên, hành lễ, “Gặp qua mẫu thân, Nhị thúc mẫu.”

Xoay người kêu: “Tam muội muội, Tứ muội muội, Ngũ muội muội, Lục muội muội.”

Đám người Tiêu Hoài Vũ trả lại nửa lễ, “Nhị tỷ tỷ.”

“Nhị tỷ tỷ hôm nay tới thật là sớm, vừa rồi mẫu thân phái nha hoàn đi mời, kết quả dốc lòng vô ích.” Tiêu Hoài Ngọc dẫn đầu mở miệng nói, con ngươi chuyển động, không biết đang đánh cái chủ ý gì.

Mà Tiêu Hoài Vũ và Tiêu Hoài Ninh đứng ở một bên không nói lời nào, rất rõ ràng, Tiêu Hoài Ngọc bị chặn lại.

Mãi suy nghĩ, Tiêu Hoài Cẩn nhướng mày nói: “Ta mỗi ngày đều tới canh giờ này, như thế nào, Ngũ muội muội không biết sao?”

Tiêu Hoài Ngọc luôn luôn đi theo bên người Tiêu Hoài Ninh, mà thời gian Tiêu Hoài Ninh tới Hạc Diên đường muộn hơn Tiêu Hoài Cẩn một chút, cho nên Tiêu Hoài Ngọc thật không biết canh giờ mỗi ngày Tiêu Hoài Cẩn tới Hạc Diên đường.

Trong lúc nhất thời Tiêu Hoài Ngọc nghĩ không ra lời để phản bác, đỏ lên mặt nhìn thoáng qua Tiêu Hoài Ninh, mà Tiêu Hoài Ninh đang nghiêng đầu nói chuyện với Tiêu Hoài Vũ, làm lơ ánh mắt cầu cứu của nàng, Tiêu Hoài Mạt cúi đầu nhìn giày thêu, giống như muốn xem một đóa hoa ra.

“Được rồi, hai tỷ muội các ngươi có gì muốn nói một lát nữa lại nói.”

Trương thị mở miệng, hai người cũng không nói chuyện nữa.

Mọi người lúc này mới chú ý tới, hôm nay Trương thị cùng ngày thường có chút bất đồng, hôm nay trang phục so với ngày xưa hoa lệ vài phần, cảnh xuân đầy mặt, mơ hồ phiếm lộng lẫy, mắt chứa nước hồ mùa thu, tất cả phong tình lượn quanh đuôi lông mày.

Tiêu Hoài Cẩn nhướng mày, nhớ tới hôm qua Lục La nói Tiêu Minh Viễn qua đêm tại Lan Thủy viện.

Trương thị thanh thanh yết hầu, nói: “Mẫu thân, hôm qua phủ Ninh Quốc công đưa thiệp mời tới, ngày sau là phủ Định Quốc công thưởng hoa yến, hy vọng tiểu thư trong phủ chúng ta đều có thể tham dự.”

Phủ Ninh Quốc công cùng phủ Định Quốc hầu giống nhau, năm đó đều là công thần có công phụ tá vị vua đầu tiên, nhưng phủ Ninh Quốc công vẫn luôn kéo dài đến hôm nay, mà phủ Định Quốc công giáng cấp vì phủ Định Quốc hầu, rốt cuộc so với phủ Định Quốc công vẫn là kém một chút.

Thục quý phi muội muội ruột của Định Quốc công, rất được Hoàng Thượng sủng ái, hơn nữa sinh được trưởng tử Hạ Kim Liễn cho Hoàng Thượng, phủ Định Quốc công liên quan cũng nước lên thì thuyền lên, mơ hồ có khuynh hướng phong vương.

Lúc này đây, nghe được tin tức này, mọi người đều có chút hưng phấn, ngay cả Tiêu Hoài Ninh, trong mắt cũng lập




/21

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status