Editor: Sam Sam
Trong phòng, An thị vội vàng nói một cách cẩn thận: “Nương nương, thần phụ vẫn đang tìm kiếm, chẳng qua phát hiện trong nhà xuất hiện nhiều vấn đề hỗn loạn, không thể trả lời nương nương trong khoảng thời gian ngắn được.”
“Được, ngươi tìm tiếp đi, nếu không tìm được thì hậu quả ra sao ngươi cũng biết rồi đấy.”
Đôi môi xinh đẹp của Cố Quý phi khẽ mở ra, An thị kinh sợ, cả cơ thể run lên bần bật, bà ngượng ngập nói: “Thần phụ hiểu rồi, lần này thần phụ tới đây là để lấy thuốc, nương nương, đến lúc rồi.”
“Thuốc của ngươi sao?” Mắt phượng của Cố Quý phi nhẹ nhàng khép lại rồi mở ra, sóng mắt khẽ động, khiến lòng người càng thêm sợ hãi.
An thị không dám đối diện với ánh mắt của người phía trước, bà cúi đầu nói một chữ, “Vâng.”
Cố Quý phi từ từ nằm xuống giường, nhìn An thị vẫn còn quỳ dưới đất, “Ngươi muốn thuốc thì bổn cung có thể cho ngươi, bởi vậy phải tiếp tục tìm Lương bà kia, chỉ cần Tạ phủ ở phe của bổn cung thì sớm muộn gì vị trí Thái sư cũng là của Tạ Thượng thư, ngươi không cần ba phen mấy bận tới hỏi thuốc ở chỗ bổn cung nữa.”
Đồng thời, tay bà vừa chuyển động thì một viên thuốc màu ngọc bích đã xuất hiện trước mắt An thị.
An thị cẩn thận dập đầu rồi đưa tay nhận: “Thần phụ đã rõ. Tạ ơn nương nương.”
Vân Hi cong môi cười lạnh, thì ra có vài người đang lợi dụng cái chết ở kiếp trước của nàng, Nam Cung Thần dựa vào vị trí của Tạ phủ, An thị thì cậy vào Cố Quý phi.
Khá lắm, vui vẻ hợp tác quá, nàng không ngại mai đây muốn hai người kia chó cắn chó đâu. An thị lại cùng Cố Quý phi nói xấu trong chốc lát rồi ra khỏi viện.
Vân Hi cũng đứng dậy, phủi phủi bụi bẩn trên váy, tiếp đến gật đầu với Đoạn Dịch đang ngồi trong đình một cái, cuối cùng mới xoay người đi tới Mặc Viên.
…
Trong Mặc Viên, Cố Phi Mặc đang quét dọn căn phòng bề bộn cùng tùy tùng Nguyễn Thất của hắn. Dường như trong Đông sương phòng không có một đồ vật nào còn nguyên vẹn.
Nguyễn Thất bất bình vì công tử của hắn phải chịu oan ức. Không cần nói, nhất định căn phòng này bừa bộn thành thế này là do Dịch Thân Vương làm.
Cố Phi Mặc nhìn thấy Vân Hi đi vào thì tức giận muốn sai bảo nàng, còn chưa mở miệng nói được chữ nào thì phát hiện Đoạn Dịch cũng đang ở sau lưng nàng, hắn hầm hừ ngồi xuống ghế, bắt đầu tỏ ra hờn dỗi.
Nguyễn Thất thở dài, trong lòng không ngừng mắng Dịch Thân Vương nhỏ nhen muốn trả thù. Người nào thấy người nào thì phải đi vòng chứ, công tử rảnh rỗi chọc phải hắn làm gì? Không phải đây là tự tìm đánh hay sao? Người có bao giờ đánh thắng hay chưa? Chân còn chưa bình phục mà? Tại sao lại không nhớ chứ?
Vân Hi đi về phía phòng của mình, phát hiện Đoạn Dịch vẫn luôn đi theo mình thì chớp mắt mấy cái, “Vương Gia, ngài đi nhầm rồi, đây là phòng của ta.”
Lông mày Đoạn Dịch nâng lên, đi tới bên cạnh nàng, “Phòng của ta sát phòng nàng.”
Vân Hi ngẩn ra, hắn dọn nhà đến Cố phủ luôn hay sao? Người hầu cũng tới, còn ở tại nơi này cơ mà, người hầu ở phòng bếp còn hái rau dại nhà người ta nữa.
Nghĩ đến lần trước đánh nhau hắn khiến chân Cố Phi Mặc không thể bước xuống đường được nữa, chắc chắn lúc này Cố Phi Mặc đang giậm chân tức giận ở trong phòng.
“Vừa rồi ở gần chỗ của Cố Quý phi, nàng nghe được gì thế?” Hắn ngồi xuống cạnh bàn rồi nhìn Vân Hi hỏi, lại thấy nàng cúi đầu nhíu mày lại, dường như gặp phải chuyện khó xử gì đó.
Thanh Y bưng hai ly trà đặt lên bàn rồi thối lui ra khỏi phòng.
Vân Hi nhìn về phía hắn, gương mặt nam tử đẹp như hoa, hắn mặc một chiếc áo lông màu xanh nhạt trông vô cùng cao quý tuấn lãng. Nàng không muốn cứ mãi lệ thuộc vào hắn, lần này, nàng muốn tự mình ra tay.
“Không có gì.” Là chuyện của Tạ Uyển kiếp trước, đây là bí mật của nàng.
Đoạn Dịch không hỏi nữa, dịu dàng nói: “Tối hôm qua ngủ trễ, nàng cứ nghỉ ngơi tiếp đi, đến lúc ăn cơm trưa ta sẽ bảo Thanh Y gọi nàng dậy.” Nói xong hắn đi ra khỏi phòng.
Vân Hi gọi Thanh Y: “Thanh Y, đưa phong thư này giùm ta.”
Thanh Y đứng ở ngoài cửa nhanh chóng đi vào. nhìn thấy Đoạn Dịch ra ngoài thì không khỏi cảm thấy buồn thay cho chủ tử, còn chưa uống được hai ngụm trà đã bị tiểu thư đuổi ra ngoài rồi.
Vân Hi lấy giấy bút ở trong phòng ra rồi viết một phong thư, sau đó đưa cho Thanh Y: “Đưa cho Liễu di nương ở Tấn Vương phủ.”
Thanh Y nhét phong thư vào ngực rồi nói: “Tiểu thư, nô tỳ đi rồi thì không ai bảo vệ người được, nếu Cố Phi Mặc còn dám đến bắt nạt thì tiểu thư nhớ gọi Vương gia, ngài ấy ở phòng bên cạnh.”
Vân Hi phất tay một cái bảo nàng ta đi nhanh, đừng nói Đoạn Dịch ở cách vách, chỉ cần hắn đang ở Cố phủ thì Vân Hi cũng cảm thấy Cố Phi Mặc sẽ không dám chọc vào nàng.
Đuổi Thanh Y đi xong, nàng mặc nguyên y phục nằm lên giường, trong đầu nhớ lại trận pháp ở Mai Viên một lần nữa. Quả thật trận pháp đó được thiết kế rất khéo léo, chỉ cần có người động vào một cơ quan thì sẽ có phản ứng liên tiếp.
Cơ hội tốt như vậy, làm sao nàng không để Tạ phủ cùng phủ Tấn Vương cùng tham

Trong phòng, An thị vội vàng nói một cách cẩn thận: “Nương nương, thần phụ vẫn đang tìm kiếm, chẳng qua phát hiện trong nhà xuất hiện nhiều vấn đề hỗn loạn, không thể trả lời nương nương trong khoảng thời gian ngắn được.”
“Được, ngươi tìm tiếp đi, nếu không tìm được thì hậu quả ra sao ngươi cũng biết rồi đấy.”
Đôi môi xinh đẹp của Cố Quý phi khẽ mở ra, An thị kinh sợ, cả cơ thể run lên bần bật, bà ngượng ngập nói: “Thần phụ hiểu rồi, lần này thần phụ tới đây là để lấy thuốc, nương nương, đến lúc rồi.”
“Thuốc của ngươi sao?” Mắt phượng của Cố Quý phi nhẹ nhàng khép lại rồi mở ra, sóng mắt khẽ động, khiến lòng người càng thêm sợ hãi.
An thị không dám đối diện với ánh mắt của người phía trước, bà cúi đầu nói một chữ, “Vâng.”
Cố Quý phi từ từ nằm xuống giường, nhìn An thị vẫn còn quỳ dưới đất, “Ngươi muốn thuốc thì bổn cung có thể cho ngươi, bởi vậy phải tiếp tục tìm Lương bà kia, chỉ cần Tạ phủ ở phe của bổn cung thì sớm muộn gì vị trí Thái sư cũng là của Tạ Thượng thư, ngươi không cần ba phen mấy bận tới hỏi thuốc ở chỗ bổn cung nữa.”
Đồng thời, tay bà vừa chuyển động thì một viên thuốc màu ngọc bích đã xuất hiện trước mắt An thị.
An thị cẩn thận dập đầu rồi đưa tay nhận: “Thần phụ đã rõ. Tạ ơn nương nương.”
Vân Hi cong môi cười lạnh, thì ra có vài người đang lợi dụng cái chết ở kiếp trước của nàng, Nam Cung Thần dựa vào vị trí của Tạ phủ, An thị thì cậy vào Cố Quý phi.
Khá lắm, vui vẻ hợp tác quá, nàng không ngại mai đây muốn hai người kia chó cắn chó đâu. An thị lại cùng Cố Quý phi nói xấu trong chốc lát rồi ra khỏi viện.
Vân Hi cũng đứng dậy, phủi phủi bụi bẩn trên váy, tiếp đến gật đầu với Đoạn Dịch đang ngồi trong đình một cái, cuối cùng mới xoay người đi tới Mặc Viên.
…
Trong Mặc Viên, Cố Phi Mặc đang quét dọn căn phòng bề bộn cùng tùy tùng Nguyễn Thất của hắn. Dường như trong Đông sương phòng không có một đồ vật nào còn nguyên vẹn.
Nguyễn Thất bất bình vì công tử của hắn phải chịu oan ức. Không cần nói, nhất định căn phòng này bừa bộn thành thế này là do Dịch Thân Vương làm.
Cố Phi Mặc nhìn thấy Vân Hi đi vào thì tức giận muốn sai bảo nàng, còn chưa mở miệng nói được chữ nào thì phát hiện Đoạn Dịch cũng đang ở sau lưng nàng, hắn hầm hừ ngồi xuống ghế, bắt đầu tỏ ra hờn dỗi.
Nguyễn Thất thở dài, trong lòng không ngừng mắng Dịch Thân Vương nhỏ nhen muốn trả thù. Người nào thấy người nào thì phải đi vòng chứ, công tử rảnh rỗi chọc phải hắn làm gì? Không phải đây là tự tìm đánh hay sao? Người có bao giờ đánh thắng hay chưa? Chân còn chưa bình phục mà? Tại sao lại không nhớ chứ?
Vân Hi đi về phía phòng của mình, phát hiện Đoạn Dịch vẫn luôn đi theo mình thì chớp mắt mấy cái, “Vương Gia, ngài đi nhầm rồi, đây là phòng của ta.”
Lông mày Đoạn Dịch nâng lên, đi tới bên cạnh nàng, “Phòng của ta sát phòng nàng.”
Vân Hi ngẩn ra, hắn dọn nhà đến Cố phủ luôn hay sao? Người hầu cũng tới, còn ở tại nơi này cơ mà, người hầu ở phòng bếp còn hái rau dại nhà người ta nữa.
Nghĩ đến lần trước đánh nhau hắn khiến chân Cố Phi Mặc không thể bước xuống đường được nữa, chắc chắn lúc này Cố Phi Mặc đang giậm chân tức giận ở trong phòng.
“Vừa rồi ở gần chỗ của Cố Quý phi, nàng nghe được gì thế?” Hắn ngồi xuống cạnh bàn rồi nhìn Vân Hi hỏi, lại thấy nàng cúi đầu nhíu mày lại, dường như gặp phải chuyện khó xử gì đó.
Thanh Y bưng hai ly trà đặt lên bàn rồi thối lui ra khỏi phòng.
Vân Hi nhìn về phía hắn, gương mặt nam tử đẹp như hoa, hắn mặc một chiếc áo lông màu xanh nhạt trông vô cùng cao quý tuấn lãng. Nàng không muốn cứ mãi lệ thuộc vào hắn, lần này, nàng muốn tự mình ra tay.
“Không có gì.” Là chuyện của Tạ Uyển kiếp trước, đây là bí mật của nàng.
Đoạn Dịch không hỏi nữa, dịu dàng nói: “Tối hôm qua ngủ trễ, nàng cứ nghỉ ngơi tiếp đi, đến lúc ăn cơm trưa ta sẽ bảo Thanh Y gọi nàng dậy.” Nói xong hắn đi ra khỏi phòng.
Vân Hi gọi Thanh Y: “Thanh Y, đưa phong thư này giùm ta.”
Thanh Y đứng ở ngoài cửa nhanh chóng đi vào. nhìn thấy Đoạn Dịch ra ngoài thì không khỏi cảm thấy buồn thay cho chủ tử, còn chưa uống được hai ngụm trà đã bị tiểu thư đuổi ra ngoài rồi.
Vân Hi lấy giấy bút ở trong phòng ra rồi viết một phong thư, sau đó đưa cho Thanh Y: “Đưa cho Liễu di nương ở Tấn Vương phủ.”
Thanh Y nhét phong thư vào ngực rồi nói: “Tiểu thư, nô tỳ đi rồi thì không ai bảo vệ người được, nếu Cố Phi Mặc còn dám đến bắt nạt thì tiểu thư nhớ gọi Vương gia, ngài ấy ở phòng bên cạnh.”
Vân Hi phất tay một cái bảo nàng ta đi nhanh, đừng nói Đoạn Dịch ở cách vách, chỉ cần hắn đang ở Cố phủ thì Vân Hi cũng cảm thấy Cố Phi Mặc sẽ không dám chọc vào nàng.
Đuổi Thanh Y đi xong, nàng mặc nguyên y phục nằm lên giường, trong đầu nhớ lại trận pháp ở Mai Viên một lần nữa. Quả thật trận pháp đó được thiết kế rất khéo léo, chỉ cần có người động vào một cơ quan thì sẽ có phản ứng liên tiếp.
Cơ hội tốt như vậy, làm sao nàng không để Tạ phủ cùng phủ Tấn Vương cùng tham

|
/96
|

