Một thị nữ bên người Cố Quý phi nhìn chằm chằm vào Vân Hi trong chốc lát, sau đó nhỏ giọng nói: “Nương nương, nữ tử đi bộ ở trước mặt kia chính là người đã đến phủ Dịch Thân Vương vào ngày hôm trước.”
Bước chân của Cố Quý phi ngừng lại, ý lạnh trong mắt càng thêm tăng lên, cao giọng hỏi: “Ngươi nhớ chính xác chứ? Chắc chắn là ả?”
Đoạn Dịch dám giết người của bà, bà sẽ dùng người của mình để ra tay!
Thị nữ kia đắc ý trả lời: “Không sai, nương nương biết mà, trí nhớ của nô tỳ luôn rất tốt, cho dù nàng ta có che mặt cũng không gạt được nô tỳ, bởi vì nô tỳ không chỉ nhớ gương mặt mà còn nhớ dáng vẻ, nhớ cách đi đứng, vì dáng đi của mỗi người đều không giống nhau. Còn có giọng nói cũng đều rất khác nhau, nô tỳ nhớ rõ giọng nói của nàng ta trong đầu. Chỉ cần nàng ta vừa mở miệng thì chắc chắn sẽ lộ ra.”
Sóng mắt của Cố Quý phi khẽ chuyển, cười nói: “Rất tốt, nha đầu kia rơi vào tay của bổn cung thì nhất định sẽ khiến ả vạn kiếp bất phục. Lần này ngươi lập công lớn như thế, lúc hồi phủ bổn cung sẽ tự tay thưởng lớn cho ngươi.”
Mất một Thái hậu nhưng nắm nữ tử kia trong tay cũng không khác là bao!
Thị nữ nọ mừng rỡ vội vàng hành lễ, “Đa tạ nương nương.”
Mấy người đang muốn tiến đến ngăn Vân Hi lại thì thấy có mấy nữ nhân đi tới từ một hướng khác, gọi Tạ Vân Hi trước bọn họ: “Tạ Vân Hi, ngươi ở đó làm gì thế?”
Sắc mặt của Cố Quý phi lạnh đi, họ Tạ sao? Là người của Tạ phủ?
Khá lắm An thị, nha đầu ở Tạ phủ lui tới với Dịch Thân Vương, chẳng phải đây là Tạ Cẩm Côn muốn chân đứng hai thuyền sao? Bất luận tương lai là bổn cung thượng vị hay Đoạn Dịch thượng vị thì Tạ phủ cũng sẽ không bị lỗ, An thị tính toán thật tốt!
Vân Hi đã sớm nghe toàn bộ cuộc nói chuyện giữa hai chủ tớ của Cố Quý phi, thầm nghĩ thật đúng là oan gia ngõ hẹp.
Bây giờ nàng không có khả năng xung đột chính diện với Cố Quý phi, cứ tránh trước rồi hãy tính sau, nàng liền cúi dầu làm bộ như không nhìn thấy quay đầu đi, ai ngờ bên kia lại có mấy nữ tử đi ngang qua gọi nàng lại.
Mấy người này, hai người là nhị tiểu thư Tạ Vân Dung cùng tứ tiểu thư Tạ Vân Hương của Tạ phủ, một người khác là đường muội của Cố Phi Mặc, Cố Diên, bên cạnh còn có một nữ tử thùy mị xinh đẹp, dung mạo hơn hẳn ba người kia, y phục cũng hoa lệ hơn, lúc đi bộ thì ba người kia cũng có ý nhường cho nữ tử này, hiển nhiên thân phận của nàng ta ở trên bọn họ.
Gương mặt nữ tử kia toàn hiện lên kiêu ngạo, trong trí nhớ của Vân Hi không có sự tồn tại của nàng ta. Mà người vừa rồi cao giọng thét tên nàng chính là Tạ Vân Hương. Vân Hi không có ý định nói nhiều với bọn họ nên đi sang bên cạnh muốn rời đi.
Cố Diên kéo tay của Tạ Vân Hương, “Bỏ đi, hình như là thị nữ của ca ca ta, để ả đi đi.” Với tính khí của đường ca Cố Phi Mặc thì không ai có thể chọc vào được đâu.
Vừa rồi Tạ Vân Hương không để ý tới, thị nữ sao? Rõ ràng là Tạ Vân Hi mà! Cơ hội làm nhục Tạ Vân Hi ở trước mặt, làm sao nàng ta bỏ qua được chứ, huống chi có Quận chúa Khinh Noãn ở chỗ này.
“Hỏi tỷ đó, tại sao tỷ không trả lời? Tạ Vân Hi, tỷ cho rằng che mặt thì ta không nhận ra tỷ sao? Lén lén lút lút trốn ở đây làm gì thế? Đây là ở trong phủ của người ta, thật là không hiểu quy củ.”
Nói xong lại liếc mắt nhìn về nữ tử mặc y phục hoa lệ nhất.
Bốn người đi tới trước mặt Tạ Vân Hi ngăn nàng lại. Tạ Vân Hương chỉ tay vào mặt nàng rồi nói với nữ tử kia, “Đây chính là tam tỷ của ta, Tạ Vân Hi.”
“Ngươi chính là Tạ Vân Hi? Che mặt làm gì? Tỏ vẻ mờ ám sao?” Nàng ta cao ngạo nâng cằm, gương mặt khinh bỉ.
Tạ Vân Dung luôn luôn ít lời cũng mở miệng. “Đứng lại! Thấy Quận chúa cùng nhị tỷ cũng không hành lễ, lại muốn chạy trốn sao?”
“Các ngươi nhận lầm người rồi! Ta chỉ là thị nữ của Cố công tử.” Tạ Vân Hi lạnh lùng trả lời, sau đó nghiêng người chuẩn bị rời đi, nhưng cánh tay lại bị Tạ Vân Hương kéo lại.
Tạ Vân Hương ngẩn ra, tại sao giọng nói lại không giống nhau? Nhưng không thể nào, điệu bộ lúc đi này, không phải là tiện nhân luôn đối đầu với nàng ta khắp nơi thì còn có thể là ai chứ?
Nàng cười lạnh nhìn Vân Hi: “Ngươi còn không biết thẹn, vậy mà làm thị nữ của Cố công tử, trong Kinh thành có nhiều thiếu nữ đều muốn tiếp cận gần gũi với Cố công tử, nhưng chàng không chấp nhận bất kỳ nữ tử nào cả, tại sao ngươi lại làm thị nữ bên cạnh chàng chứ? Có phải đã dùng thủ đoạn gì hay không?”
Tạ Vân Hương nói xong đưa tay định lột khăn che mặt của Vân Hi, nhưng Vân Hi ra tay nhanh hơn nàng, một tay nắm lấy bàn tay càng Tạ Vân Hương, ánh mắt nàng lạnh đi, “Ta nói ta không phải là Tạ Vân Hi thì là không phải, nếu như các người muốn xem mặt ta thì ta có thể để cho các người nhìn, nhưng nếu ta không phải là người kia thì các ngươi cũng nên biết xin lỗi như

Bước chân của Cố Quý phi ngừng lại, ý lạnh trong mắt càng thêm tăng lên, cao giọng hỏi: “Ngươi nhớ chính xác chứ? Chắc chắn là ả?”
Đoạn Dịch dám giết người của bà, bà sẽ dùng người của mình để ra tay!
Thị nữ kia đắc ý trả lời: “Không sai, nương nương biết mà, trí nhớ của nô tỳ luôn rất tốt, cho dù nàng ta có che mặt cũng không gạt được nô tỳ, bởi vì nô tỳ không chỉ nhớ gương mặt mà còn nhớ dáng vẻ, nhớ cách đi đứng, vì dáng đi của mỗi người đều không giống nhau. Còn có giọng nói cũng đều rất khác nhau, nô tỳ nhớ rõ giọng nói của nàng ta trong đầu. Chỉ cần nàng ta vừa mở miệng thì chắc chắn sẽ lộ ra.”
Sóng mắt của Cố Quý phi khẽ chuyển, cười nói: “Rất tốt, nha đầu kia rơi vào tay của bổn cung thì nhất định sẽ khiến ả vạn kiếp bất phục. Lần này ngươi lập công lớn như thế, lúc hồi phủ bổn cung sẽ tự tay thưởng lớn cho ngươi.”
Mất một Thái hậu nhưng nắm nữ tử kia trong tay cũng không khác là bao!
Thị nữ nọ mừng rỡ vội vàng hành lễ, “Đa tạ nương nương.”
Mấy người đang muốn tiến đến ngăn Vân Hi lại thì thấy có mấy nữ nhân đi tới từ một hướng khác, gọi Tạ Vân Hi trước bọn họ: “Tạ Vân Hi, ngươi ở đó làm gì thế?”
Sắc mặt của Cố Quý phi lạnh đi, họ Tạ sao? Là người của Tạ phủ?
Khá lắm An thị, nha đầu ở Tạ phủ lui tới với Dịch Thân Vương, chẳng phải đây là Tạ Cẩm Côn muốn chân đứng hai thuyền sao? Bất luận tương lai là bổn cung thượng vị hay Đoạn Dịch thượng vị thì Tạ phủ cũng sẽ không bị lỗ, An thị tính toán thật tốt!
Vân Hi đã sớm nghe toàn bộ cuộc nói chuyện giữa hai chủ tớ của Cố Quý phi, thầm nghĩ thật đúng là oan gia ngõ hẹp.
Bây giờ nàng không có khả năng xung đột chính diện với Cố Quý phi, cứ tránh trước rồi hãy tính sau, nàng liền cúi dầu làm bộ như không nhìn thấy quay đầu đi, ai ngờ bên kia lại có mấy nữ tử đi ngang qua gọi nàng lại.
Mấy người này, hai người là nhị tiểu thư Tạ Vân Dung cùng tứ tiểu thư Tạ Vân Hương của Tạ phủ, một người khác là đường muội của Cố Phi Mặc, Cố Diên, bên cạnh còn có một nữ tử thùy mị xinh đẹp, dung mạo hơn hẳn ba người kia, y phục cũng hoa lệ hơn, lúc đi bộ thì ba người kia cũng có ý nhường cho nữ tử này, hiển nhiên thân phận của nàng ta ở trên bọn họ.
Gương mặt nữ tử kia toàn hiện lên kiêu ngạo, trong trí nhớ của Vân Hi không có sự tồn tại của nàng ta. Mà người vừa rồi cao giọng thét tên nàng chính là Tạ Vân Hương. Vân Hi không có ý định nói nhiều với bọn họ nên đi sang bên cạnh muốn rời đi.
Cố Diên kéo tay của Tạ Vân Hương, “Bỏ đi, hình như là thị nữ của ca ca ta, để ả đi đi.” Với tính khí của đường ca Cố Phi Mặc thì không ai có thể chọc vào được đâu.
Vừa rồi Tạ Vân Hương không để ý tới, thị nữ sao? Rõ ràng là Tạ Vân Hi mà! Cơ hội làm nhục Tạ Vân Hi ở trước mặt, làm sao nàng ta bỏ qua được chứ, huống chi có Quận chúa Khinh Noãn ở chỗ này.
“Hỏi tỷ đó, tại sao tỷ không trả lời? Tạ Vân Hi, tỷ cho rằng che mặt thì ta không nhận ra tỷ sao? Lén lén lút lút trốn ở đây làm gì thế? Đây là ở trong phủ của người ta, thật là không hiểu quy củ.”
Nói xong lại liếc mắt nhìn về nữ tử mặc y phục hoa lệ nhất.
Bốn người đi tới trước mặt Tạ Vân Hi ngăn nàng lại. Tạ Vân Hương chỉ tay vào mặt nàng rồi nói với nữ tử kia, “Đây chính là tam tỷ của ta, Tạ Vân Hi.”
“Ngươi chính là Tạ Vân Hi? Che mặt làm gì? Tỏ vẻ mờ ám sao?” Nàng ta cao ngạo nâng cằm, gương mặt khinh bỉ.
Tạ Vân Dung luôn luôn ít lời cũng mở miệng. “Đứng lại! Thấy Quận chúa cùng nhị tỷ cũng không hành lễ, lại muốn chạy trốn sao?”
“Các ngươi nhận lầm người rồi! Ta chỉ là thị nữ của Cố công tử.” Tạ Vân Hi lạnh lùng trả lời, sau đó nghiêng người chuẩn bị rời đi, nhưng cánh tay lại bị Tạ Vân Hương kéo lại.
Tạ Vân Hương ngẩn ra, tại sao giọng nói lại không giống nhau? Nhưng không thể nào, điệu bộ lúc đi này, không phải là tiện nhân luôn đối đầu với nàng ta khắp nơi thì còn có thể là ai chứ?
Nàng cười lạnh nhìn Vân Hi: “Ngươi còn không biết thẹn, vậy mà làm thị nữ của Cố công tử, trong Kinh thành có nhiều thiếu nữ đều muốn tiếp cận gần gũi với Cố công tử, nhưng chàng không chấp nhận bất kỳ nữ tử nào cả, tại sao ngươi lại làm thị nữ bên cạnh chàng chứ? Có phải đã dùng thủ đoạn gì hay không?”
Tạ Vân Hương nói xong đưa tay định lột khăn che mặt của Vân Hi, nhưng Vân Hi ra tay nhanh hơn nàng, một tay nắm lấy bàn tay càng Tạ Vân Hương, ánh mắt nàng lạnh đi, “Ta nói ta không phải là Tạ Vân Hi thì là không phải, nếu như các người muốn xem mặt ta thì ta có thể để cho các người nhìn, nhưng nếu ta không phải là người kia thì các ngươi cũng nên biết xin lỗi như

|
/96
|

