Mặc dù chỉ có một mình Cố Phi Mặc ở trong Mặc Viên nhưng nơi này lại có hơn hai mươi gian phòng, được chia thành sương phòng hai phía Đông và Tây.
Khoảng mười gian ở phía Đông là nơi ở của Cố Phi Mặc, Đoạn Dịch chán ghét không muốn ở, hắn chỉ vào một căn phòng ở phía Tây sát phòng của Vân Hi rồi nói: “Chỗ này được.”
Quản gia của Cố phủ há hốc mồm, đây chính là căn phòng nhỏ nhất trong Mặc viên đó, bên trong còn chứa rất nhiều đồ nữa.
Nhưng thấy Dịch Thân Vương có ý muốn ở nên quản gia cũng không dám từ chối, vội vàng gọi người làm tới để quét dọn.
Trừ chiếc giường cùng bàn ghế trong phòng là của Cố phủ, tất cả đồ dùng đều do người của Đoạn Dịch mang tới từ phủ Dịch Thân Vương.
Đương nhiên không nói tới y phục, nhưng thứ khác ví dụ như chăn, màng, gối đầu, còn có bát, đũa, ly trà, khăn rửa mặt, khăn tắm, chậu rửa tay, đồ chải răng, dép đi ban đêm, đều là vật dụng hắn mang tới từ trong Vương phủ của mình.
Khóe miệng của quản gia giật giật mấy cái, nếu đều dùng đồ của hắn thì tại sao còn đến ở Cố phủ chứ? Ông nhớ Dịch Thân Vương từng bị người Nam Chiếu bắt đi lúc vừa mới mười lăm tuổi, vậy mà hắn đã một thân một mình giết chết Quốc sư và không ít binh lính mang về Đại Lương, một kẻ giết người mà lại sợ quỷ sao?
Quản gia có chút nghi ngờ, nhưng đối phương là Vương gia, ông chỉ là đầy tớ trong nhà nên chỉ biết oán thầm trong lòng, làm sao dám nói ra lời? Tính khí của Dịch Thân Vương còn khó phục vụ hơn thiếu gia nhà ông nữa.
Đoạn Dịch đi xung quanh Mặc viên một vòng, gặp bất kỳ đồ dùng nào của Cố Phi Mặc cũng ném ra ngoài viện.
Lúc người làm của Cố phủ dọn dẹp sắp xếp phòng cho hắn xong thì Thanh Nhất cũng trở lại sau khi đập bỏ bồn hoa trước phòng ngủ của Đoạn Dịch.
Đoạn Dịch đi vào phòng của Vân Hi, vén rèm nhìn vào bên trong một chút, thấy nàng ngủ rất say, hai tay lại để ra bên ngoài, hắn nhanh chóng kéo chăn lên cho nàng, Thanh Y đi tới nói: “Ở bên ngoài giọng của lão quản gia to quá, nô tỳ lo Hi tiểu thư sẽ bị đánh thức, cũng may tiểu thư không tỉnh dậy, vẫn đang ngủ say.”
“Ở nơi mới không quen phòng nên sẽ không ngủ được, nhưng ta đã điểm huyệt rồi, hai canh giờ sau trời sáng thì nàng ấy sẽ tỉnh lại thôi, ngươi nhớ xem chừng.”
Thanh Y chớp mắt mấy cái: “Chủ tử, vì sao người biết Hi tiểu thư đổi chỗ ở thì sẽ không ngủ được?”
Đoạn Dịch hơi giật mình, “Ngươi không cần biết, trông chừng nàng ấy là được rồi.”
Thanh Y vẫn mang bộ mặt nghi ngờ gật đầu một cái, “Thanh Y sẽ chăm sóc Hi tiểu thư.”
Đoạn Dịch lại phân phó mây câu với Thanh Y rồi trở về căn phòng bên cạnh.
Hắn đi tới cạnh bàn rồi vẽ lại những nơi có ám khí trong rừng mai lên một tấm vải bố, nơi nào an toàn, nơi nào là điểm chết, hắn đều làm dấu từng chỗ một.
Sau khi làm xong những việc này hắn mới đi tắm rửa thay y phục, mà lúc này phía Đông đã hiện lên ánh sáng mờ mờ của ngày mới.
Khi Vân Hi tỉnh lại thì trời đã sáng trưng, phát hiện Thanh Y đang ngồi trước giường của mình. Mỗi khi nàng đến nơi nào đó thì buổi tối đầu tiên sẽ không thể ngủ ngon được, chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng sẽ thức giấc.
Huống chi nàng đang được giấu ở Cố phủ, tại sao tối qua lại ngủ sâu như thế?
Sắc mặt nàng trầm xuống: “Thanh Y, có phải tối hôm qua ngươi động tay động chân với ta hay không? Điểm huyệt hay gì đó?” Người khác có thể tùy ý khống chế thân thể của nàng sao?
Thanh Y thu nụ cười lại, nàng chối: “Không, không phải…”
“Vậy là Vương gia của các ngươi?” Vân Hi nheo mắt. Nàng nhớ Đoạn Dịch xoa thuốc lên chân cho nàng, thế nhưng nàng không thể nhớ rõ đoạn sau đó.
“Ách… Tiểu thư, chủ tử lo người không ngủ được.” Thanh Y nói đỡ cho Đoạn Dịch.
Vân Hi mấp máy môi không trả lời.
Thanh Y lại lấy một tờ giấy từ trong ngực ra đưa tới: “Tiểu thư, chủ tử nói nô tỳ giao cái này cho người.”
Vân Hi vừa đưa tay nhận thì ánh mắt đã sáng lên, là bố cục cơ quan của Mai viên? Cái này gọi là biết người biết ta đúng chứ, những ai nắm giữ quyền chủ động thì mới có thể thành công. Không thể không nói là Đoạn Dịch rất tỉ mỉ, nàng còn chuẩn bị đi hỏi hắn thì hắn đã vẽ chi tiết cho nàng rồi. Có lẽ sợ dùng lời không rõ nên phải dùng bản vẽ để thay thế.
Nàng học thuộc lòng những dấu hiệu ghi trên giấy sau đó ném vào lò lửa thiêu trụi.
Thanh Y bưng nước nóng vào hầu hạ nàng rửa mặt, sau khi sửa soạn xong nàng đẩy cửa bước ra ngoài. Đoạn Dịch đang ngồi bên cạnh bàn, trên bàn là cháo loãng cùng đồ ăn sáng, có hai bộ chén đũa, Đoạn Dịch đặt một bộ trước mặt mình, đối diện hắn cũng có một bộ nữa nhưng vị trí ấy lại trống không.
Hắn mỉm cười nhìn nàng, “Tới đây ăn điểm tâm đi.”
Trên người Thanh Nhất mang tạp dề, tay cầm món ăn vội vã chạy vào, nhìn thấy Vân Hi thì cong môi cười một tiếng: “Chào buổi sáng, Hi tiểu thư.”
Nàng chớp mắt mấy cái, những người này… Ách, nàng tới đây làm thị nữ, còn bọn họ tới đây làm gì chứ?
“Tài nấu nướng của Thanh Nhất là do đích thân đầu bếp chính trong Hoàng cung truyền lại, nàng tới nếm thử một chút đi.” Đoạn Dịch cầm cái chén không ở đối diện lên rồi múc hơn nửa chén, sau đó gọi nàng tới.
Thanh Nhất đứng ngoài phòng ngẩng đầu lên nhìn trời, gương mặt nhăn lại như trái mướp đắng. Tài nghệ của hắn là mấy ngày trước hắn phải bỏ ăn bỏ ngủ để học, chủ tử tuyên bố học không tốt sẽ đưa hắn tới Hoàng lăng của Tiên Hoàng.
Thanh Y âm thầm đạp hắn một cái, thấp giọng quát: “Còn tuyên bố muốn lấy vợ sao, chịu chút khổ mà mặt mày đã nhăn nheo rồi? Nếu Hi tiểu thư cảm thấy tay nghề của ngươi không tệ thì ngươi có tư cách lấy vợ. Nữ nhân đều
Khoảng mười gian ở phía Đông là nơi ở của Cố Phi Mặc, Đoạn Dịch chán ghét không muốn ở, hắn chỉ vào một căn phòng ở phía Tây sát phòng của Vân Hi rồi nói: “Chỗ này được.”
Quản gia của Cố phủ há hốc mồm, đây chính là căn phòng nhỏ nhất trong Mặc viên đó, bên trong còn chứa rất nhiều đồ nữa.
Nhưng thấy Dịch Thân Vương có ý muốn ở nên quản gia cũng không dám từ chối, vội vàng gọi người làm tới để quét dọn.
Trừ chiếc giường cùng bàn ghế trong phòng là của Cố phủ, tất cả đồ dùng đều do người của Đoạn Dịch mang tới từ phủ Dịch Thân Vương.
Đương nhiên không nói tới y phục, nhưng thứ khác ví dụ như chăn, màng, gối đầu, còn có bát, đũa, ly trà, khăn rửa mặt, khăn tắm, chậu rửa tay, đồ chải răng, dép đi ban đêm, đều là vật dụng hắn mang tới từ trong Vương phủ của mình.
Khóe miệng của quản gia giật giật mấy cái, nếu đều dùng đồ của hắn thì tại sao còn đến ở Cố phủ chứ? Ông nhớ Dịch Thân Vương từng bị người Nam Chiếu bắt đi lúc vừa mới mười lăm tuổi, vậy mà hắn đã một thân một mình giết chết Quốc sư và không ít binh lính mang về Đại Lương, một kẻ giết người mà lại sợ quỷ sao?
Quản gia có chút nghi ngờ, nhưng đối phương là Vương gia, ông chỉ là đầy tớ trong nhà nên chỉ biết oán thầm trong lòng, làm sao dám nói ra lời? Tính khí của Dịch Thân Vương còn khó phục vụ hơn thiếu gia nhà ông nữa.
Đoạn Dịch đi xung quanh Mặc viên một vòng, gặp bất kỳ đồ dùng nào của Cố Phi Mặc cũng ném ra ngoài viện.
Lúc người làm của Cố phủ dọn dẹp sắp xếp phòng cho hắn xong thì Thanh Nhất cũng trở lại sau khi đập bỏ bồn hoa trước phòng ngủ của Đoạn Dịch.
Đoạn Dịch đi vào phòng của Vân Hi, vén rèm nhìn vào bên trong một chút, thấy nàng ngủ rất say, hai tay lại để ra bên ngoài, hắn nhanh chóng kéo chăn lên cho nàng, Thanh Y đi tới nói: “Ở bên ngoài giọng của lão quản gia to quá, nô tỳ lo Hi tiểu thư sẽ bị đánh thức, cũng may tiểu thư không tỉnh dậy, vẫn đang ngủ say.”
“Ở nơi mới không quen phòng nên sẽ không ngủ được, nhưng ta đã điểm huyệt rồi, hai canh giờ sau trời sáng thì nàng ấy sẽ tỉnh lại thôi, ngươi nhớ xem chừng.”
Thanh Y chớp mắt mấy cái: “Chủ tử, vì sao người biết Hi tiểu thư đổi chỗ ở thì sẽ không ngủ được?”
Đoạn Dịch hơi giật mình, “Ngươi không cần biết, trông chừng nàng ấy là được rồi.”
Thanh Y vẫn mang bộ mặt nghi ngờ gật đầu một cái, “Thanh Y sẽ chăm sóc Hi tiểu thư.”
Đoạn Dịch lại phân phó mây câu với Thanh Y rồi trở về căn phòng bên cạnh.
Hắn đi tới cạnh bàn rồi vẽ lại những nơi có ám khí trong rừng mai lên một tấm vải bố, nơi nào an toàn, nơi nào là điểm chết, hắn đều làm dấu từng chỗ một.
Sau khi làm xong những việc này hắn mới đi tắm rửa thay y phục, mà lúc này phía Đông đã hiện lên ánh sáng mờ mờ của ngày mới.
Khi Vân Hi tỉnh lại thì trời đã sáng trưng, phát hiện Thanh Y đang ngồi trước giường của mình. Mỗi khi nàng đến nơi nào đó thì buổi tối đầu tiên sẽ không thể ngủ ngon được, chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng sẽ thức giấc.
Huống chi nàng đang được giấu ở Cố phủ, tại sao tối qua lại ngủ sâu như thế?
Sắc mặt nàng trầm xuống: “Thanh Y, có phải tối hôm qua ngươi động tay động chân với ta hay không? Điểm huyệt hay gì đó?” Người khác có thể tùy ý khống chế thân thể của nàng sao?
Thanh Y thu nụ cười lại, nàng chối: “Không, không phải…”
“Vậy là Vương gia của các ngươi?” Vân Hi nheo mắt. Nàng nhớ Đoạn Dịch xoa thuốc lên chân cho nàng, thế nhưng nàng không thể nhớ rõ đoạn sau đó.
“Ách… Tiểu thư, chủ tử lo người không ngủ được.” Thanh Y nói đỡ cho Đoạn Dịch.
Vân Hi mấp máy môi không trả lời.
Thanh Y lại lấy một tờ giấy từ trong ngực ra đưa tới: “Tiểu thư, chủ tử nói nô tỳ giao cái này cho người.”
Vân Hi vừa đưa tay nhận thì ánh mắt đã sáng lên, là bố cục cơ quan của Mai viên? Cái này gọi là biết người biết ta đúng chứ, những ai nắm giữ quyền chủ động thì mới có thể thành công. Không thể không nói là Đoạn Dịch rất tỉ mỉ, nàng còn chuẩn bị đi hỏi hắn thì hắn đã vẽ chi tiết cho nàng rồi. Có lẽ sợ dùng lời không rõ nên phải dùng bản vẽ để thay thế.
Nàng học thuộc lòng những dấu hiệu ghi trên giấy sau đó ném vào lò lửa thiêu trụi.
Thanh Y bưng nước nóng vào hầu hạ nàng rửa mặt, sau khi sửa soạn xong nàng đẩy cửa bước ra ngoài. Đoạn Dịch đang ngồi bên cạnh bàn, trên bàn là cháo loãng cùng đồ ăn sáng, có hai bộ chén đũa, Đoạn Dịch đặt một bộ trước mặt mình, đối diện hắn cũng có một bộ nữa nhưng vị trí ấy lại trống không.
Hắn mỉm cười nhìn nàng, “Tới đây ăn điểm tâm đi.”
Trên người Thanh Nhất mang tạp dề, tay cầm món ăn vội vã chạy vào, nhìn thấy Vân Hi thì cong môi cười một tiếng: “Chào buổi sáng, Hi tiểu thư.”
Nàng chớp mắt mấy cái, những người này… Ách, nàng tới đây làm thị nữ, còn bọn họ tới đây làm gì chứ?
“Tài nấu nướng của Thanh Nhất là do đích thân đầu bếp chính trong Hoàng cung truyền lại, nàng tới nếm thử một chút đi.” Đoạn Dịch cầm cái chén không ở đối diện lên rồi múc hơn nửa chén, sau đó gọi nàng tới.
Thanh Nhất đứng ngoài phòng ngẩng đầu lên nhìn trời, gương mặt nhăn lại như trái mướp đắng. Tài nghệ của hắn là mấy ngày trước hắn phải bỏ ăn bỏ ngủ để học, chủ tử tuyên bố học không tốt sẽ đưa hắn tới Hoàng lăng của Tiên Hoàng.
Thanh Y âm thầm đạp hắn một cái, thấp giọng quát: “Còn tuyên bố muốn lấy vợ sao, chịu chút khổ mà mặt mày đã nhăn nheo rồi? Nếu Hi tiểu thư cảm thấy tay nghề của ngươi không tệ thì ngươi có tư cách lấy vợ. Nữ nhân đều
|
/96
|

