Editor: Sam Sam
Vân Hi thấy hắn chỉ mặc mỗi chiếc áo mỏng nên không nhịn được liền hỏi: “Tại sao chỉ mặc như thế?”
Đoạn Dịch khẽ giật mình, hắn nghiêng người cúi đầu nhìn mặt nàng, môi hơi cong lên: “Dường như ta cảm thấy… nàng đang quan tâm ta?”
Vân Hi lập tức lùi lại một chút, nàng cũng cong môi lên thầm nghĩ người nào quan tâm chứ? Lúng túng trên mặt cũng thể hiện ra rất rõ ràng.
Đoạn Dịch cười một tiếng, cũng không vạch trần nàng, “Đi thôi, thừa dịp người trong Cố phủ còn ngủ, chúng ta đi xem một chút.”
Hắn đưa tay về phía nàng, ngón tay thon dài như trúc. Vân Hi nhìn nhưng không có phản ứng gì.
“Muốn đi thì phải nắm vững thời gian, nếu bị người gát đêm của Cố phủ hay hộ vệ nhìn thấy thì rất phiền toái.” Hắn nắm tay nàng rồi bước nhanh về phía tường viện, tay của hắn bao phủ toàn bộ tay nàng, bên trong lòng bàn tay lại hơi lạnh, có lẽ vì mặc ít đồ.
Đoạn Dịch lên xuống vài cái đã nhảy ra khỏi Mặc viên. Nhìn hắn rơi xuống đất mà không phát ra tiếng động nào, nếu như hắn muốn san bằng tường viện của Cố phủ này còn sợ bị mấy tên gác đêm ở đây phát hiện sao? Tám phần là đối phương còn chưa biết xảy ra chuyện gì thì đã bị hắn ném vào trong góc nào rồi.
Nhờ vào ánh trắng, Đoạn Dịch mang theo Vân Hi thi triển khinh công đến rừng mai của Cố gia, khắp nơi đều tràn ngập hương hoa mai. Vân Hi dõi mắt nhìn lại, dưới ánh trăng hồng mai nở vô cùng rực rỡ, nếu là ban ngày thì nhất định sẽ đẹp như những đám mây lúc ráng chiều, chói lọi mềm mại như tơ.
Đứng ở phía trước, đột nhiên Đoạn Dịch nói: “Mai viên của Cố gia rộng hơn mười mẫu, là mai viên lớn nhất Kinh thành, bởi vậy người của Cố gia vô cùng coi trọng nơi này, gần hai mươi năm nay đều không cho người ngoài phủ tiến vào nửa bước, nếu không được sự cho phép của Cố Quý phi thì cho dù là người bên trong phủ cũng không thể tự ý vào đây được. Người trông coi cũng chỉ cố định hai người. Nhưng lần này Cố Quý phi lại cho hai thị nữ vào Mai viên, còn bố trí trận nữa, không thể không nói là có chút kỳ lạ.”
Vân Hi không lên tiếng, chỉ nhíu mày trầm tư.
“Đi theo ta, chớ tùy tiện đi lại.” Đoạn Dịch thấp giọng nói.
Dưới ánh trăng sáng yên bình, gương mặt hắn đẹp như vẽ, một nhánh Hồng Mai nhẹ nhàng lướt qua đỉnh đầu hắn, một người một mai tạo thành một bức tranh hoàn mỹ.
Hắn chớp mắt nhìn chằm chằm nàng, khóe môi dần dần cong lên dịu dàng nói: “Nhìn gì vậy?”
Vân Hi đưa tay về phía bàn tay của hắn,”Đi thôi.”
Đoạn Dịch nhanh chóng nắm lấy tay nàng rồi cẩn thận dắt nàng đi vào trong Mai viên, vẻ mặt hắn lạnh lùng,”Nơi này có bố trí trận để bắt người nên nàng đừng đi loạn, bước theo dấu chân của ta.”
Vân Hi gật đầu một cái, “Được.”
Đoạn Dịch đi phía trước, nàng ở phía sau, dường như vì chú ý đến nàng nên hắn đi rất chậm, đi hai bước lại quay đầu nhìn Vân Hi một chút.
Hai người đi vào rừng mai được khoảng mười trượng thì Đoạn Dịch dừng lại, hắn phất tay ra hiệu cho Vân Hi dừng lại theo.
Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ thấy Đoạn Dịch bẻ gãy một cành nhỏ trên thân cây mai gần đó, lập tức tảng đá trên mặt đất nhẹ nhàng dịch chuyển, sau đó một tấm gỗ mỏng bắn ra, Đoạn Dịch nhanh chóng kéo Vân Hi nhảy ra xa.
Vài giây sau lại có mấy mũi tên nhỏ đồng loạt bắn ra trúng vào thân cây đối diện.
“Ám khí?” Vân Hi hoảng sợ thầm kêu lên trong lòng,”Cố Quý phi muốn hại người nào?”
Đoạn Dịch rút một chiếc roi nhỏ trong tay áo ra rồi nhổ mấy mũi tên nhỏ kia xuống cầm trong tay, Vân Hi quay đầu sang nhìn, chỉ thấy mấy mũi tên ấy dài chừng hai tấc, được làm từ sắt với màu đen huyền, đầu mũi tên lóe lên ánh sáng màu lam u ám.
“Tại sao phía trên lại có màu lam?” Vân Hi vươn tay ra muốn chạm vào lại bị Đoạn Dịch nắm lại, “Đừng động vào! Phía trên có độc.”
“Có độc?” Nàng hít vào một hơi sâu, Cố Quý Phi lại dùng thủ đoạn hèn hạ này để trừ khử một nữ tử, ngoài ác độc thì còn có hèn hạ.
Bà ta không dám đường đường chính chính tiêu diệt mà lại dùng thủ đoạn thế này.
Đoạn Dịch xoay mũi tên lại, chỉ thấy trên chuôi của chúng có khắc hình con rắn hai đầu rất rõ ràng, trong miệng chúng lại khè ra chiếc lưỡi đỏ thẫm.
Đột nhiên mặt Vân Hi trắng bệch, cơ thể cũng không tự chủ được phát run lên, hai mắt nhìn chằm chằm vào hình vẽ rắn hai đầu.
Đoạn Dịch phát hiện sự khác lạ của nàng nên ôm chặc nàng, thấp giọng nói: “Lạnh sao? Có muốn ta đưa nàng về trước hay không?”
“Không!”
Đúng là Tìm mòn gót giày mà không thấy, có được lại chẳng tốn chút công lao.
Cơ thể nàng run lên, môi cũng run rẩy, nhưng trong lòng một nửa vui mừng như điên, một nửa lại là đau khổ.
Năm năm trước, một nhóm người che mặt đuổi giết cả nhà nàng, nàng may mắn chạy trốn được, lúc tìm thấy thi thể của phụ thân thì trên cổ ông cũng có một mũi tên ngắn khắc hình rắn hai đầu.
Rốt cuộc nàng đã tìm được hung thủ!
Cố Quý phi cho người bố trí chỗ này, như vậy nhất định hung thủ kia có liên quan đến Cố Quý phi.
Thì ra là cha mẹ đang giúp nàng, nàng chạy ra khỏi phủ của Đoạn Dịch, cảm thấy thật xui xẻo khi bị Cố Phi Mặc bắt về Cố phủ, nhưng kỳ thật có lẽ cha mẹ đang giúp nàng tìm ra kẻ thù!
Kẻ thù! Nàng cắn chặt môi, hai mắt nhìn chằm chằm phía trước, nước mắt từ vành mắt lăn từng giọt xuống má.
Trời xanh có mắt, nàng sẽ không để cha mẹ bị chết không minh bạch! Năm năm trước để mặc cho kẻ thù chạy mất là vì nàng còn nhỏ, năm năm sau nàng sẽ không sợ bất cứ điều gì nữa, dù có tan xương nát thịt nàng cũng phải đâm chết kẻ thù bằng đôi tay này!
Đoạn Dịch cả kinh vội khoác vai nàng, “Xảy ra chuyện gì?”
Vân Hi hít sâu một hơi: “Có hai người thân của ta, gần nơi họ chết cũng có mũi tên khắc hình rắn hai đầu.”
“Người thân?” Đoạn Dịch kinh ngạc hỏi: “Người thân nào?” Người của Tạ phủ rất lạnh lùng với nàng nên người nàng vừa nhắc không thể nào là họ được.
Vân Hi ngẩn ra, nói cho hắn biết sao? Không! Nàng là quái vật, nàng có thể nói bí mật của mình cho người khác biết ư? Đoạn Dịch sẽ xem nàng là gì? “Tóm lại có hai người như vậy.” Nàng mập mờ lên tiếng.
Đoạn Dịch không hỏi thêm nữa, hắn giơ tay lên lau nước mắt cho nàng rồi lạnh lùng nói: “Cố Quý phi đã tự chui đầu vào rọ.” Dừng một chút lại nói tiếp: “Nàng đứng chỗ này đừng đi đâu hết nhé, ta vào trong rừng xem một chút.”
Hai tay của Đoạn Dịch khoác lên vai nàng,

Vân Hi thấy hắn chỉ mặc mỗi chiếc áo mỏng nên không nhịn được liền hỏi: “Tại sao chỉ mặc như thế?”
Đoạn Dịch khẽ giật mình, hắn nghiêng người cúi đầu nhìn mặt nàng, môi hơi cong lên: “Dường như ta cảm thấy… nàng đang quan tâm ta?”
Vân Hi lập tức lùi lại một chút, nàng cũng cong môi lên thầm nghĩ người nào quan tâm chứ? Lúng túng trên mặt cũng thể hiện ra rất rõ ràng.
Đoạn Dịch cười một tiếng, cũng không vạch trần nàng, “Đi thôi, thừa dịp người trong Cố phủ còn ngủ, chúng ta đi xem một chút.”
Hắn đưa tay về phía nàng, ngón tay thon dài như trúc. Vân Hi nhìn nhưng không có phản ứng gì.
“Muốn đi thì phải nắm vững thời gian, nếu bị người gát đêm của Cố phủ hay hộ vệ nhìn thấy thì rất phiền toái.” Hắn nắm tay nàng rồi bước nhanh về phía tường viện, tay của hắn bao phủ toàn bộ tay nàng, bên trong lòng bàn tay lại hơi lạnh, có lẽ vì mặc ít đồ.
Đoạn Dịch lên xuống vài cái đã nhảy ra khỏi Mặc viên. Nhìn hắn rơi xuống đất mà không phát ra tiếng động nào, nếu như hắn muốn san bằng tường viện của Cố phủ này còn sợ bị mấy tên gác đêm ở đây phát hiện sao? Tám phần là đối phương còn chưa biết xảy ra chuyện gì thì đã bị hắn ném vào trong góc nào rồi.
Nhờ vào ánh trắng, Đoạn Dịch mang theo Vân Hi thi triển khinh công đến rừng mai của Cố gia, khắp nơi đều tràn ngập hương hoa mai. Vân Hi dõi mắt nhìn lại, dưới ánh trăng hồng mai nở vô cùng rực rỡ, nếu là ban ngày thì nhất định sẽ đẹp như những đám mây lúc ráng chiều, chói lọi mềm mại như tơ.
Đứng ở phía trước, đột nhiên Đoạn Dịch nói: “Mai viên của Cố gia rộng hơn mười mẫu, là mai viên lớn nhất Kinh thành, bởi vậy người của Cố gia vô cùng coi trọng nơi này, gần hai mươi năm nay đều không cho người ngoài phủ tiến vào nửa bước, nếu không được sự cho phép của Cố Quý phi thì cho dù là người bên trong phủ cũng không thể tự ý vào đây được. Người trông coi cũng chỉ cố định hai người. Nhưng lần này Cố Quý phi lại cho hai thị nữ vào Mai viên, còn bố trí trận nữa, không thể không nói là có chút kỳ lạ.”
Vân Hi không lên tiếng, chỉ nhíu mày trầm tư.
“Đi theo ta, chớ tùy tiện đi lại.” Đoạn Dịch thấp giọng nói.
Dưới ánh trăng sáng yên bình, gương mặt hắn đẹp như vẽ, một nhánh Hồng Mai nhẹ nhàng lướt qua đỉnh đầu hắn, một người một mai tạo thành một bức tranh hoàn mỹ.
Hắn chớp mắt nhìn chằm chằm nàng, khóe môi dần dần cong lên dịu dàng nói: “Nhìn gì vậy?”
Vân Hi đưa tay về phía bàn tay của hắn,”Đi thôi.”
Đoạn Dịch nhanh chóng nắm lấy tay nàng rồi cẩn thận dắt nàng đi vào trong Mai viên, vẻ mặt hắn lạnh lùng,”Nơi này có bố trí trận để bắt người nên nàng đừng đi loạn, bước theo dấu chân của ta.”
Vân Hi gật đầu một cái, “Được.”
Đoạn Dịch đi phía trước, nàng ở phía sau, dường như vì chú ý đến nàng nên hắn đi rất chậm, đi hai bước lại quay đầu nhìn Vân Hi một chút.
Hai người đi vào rừng mai được khoảng mười trượng thì Đoạn Dịch dừng lại, hắn phất tay ra hiệu cho Vân Hi dừng lại theo.
Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ thấy Đoạn Dịch bẻ gãy một cành nhỏ trên thân cây mai gần đó, lập tức tảng đá trên mặt đất nhẹ nhàng dịch chuyển, sau đó một tấm gỗ mỏng bắn ra, Đoạn Dịch nhanh chóng kéo Vân Hi nhảy ra xa.
Vài giây sau lại có mấy mũi tên nhỏ đồng loạt bắn ra trúng vào thân cây đối diện.
“Ám khí?” Vân Hi hoảng sợ thầm kêu lên trong lòng,”Cố Quý phi muốn hại người nào?”
Đoạn Dịch rút một chiếc roi nhỏ trong tay áo ra rồi nhổ mấy mũi tên nhỏ kia xuống cầm trong tay, Vân Hi quay đầu sang nhìn, chỉ thấy mấy mũi tên ấy dài chừng hai tấc, được làm từ sắt với màu đen huyền, đầu mũi tên lóe lên ánh sáng màu lam u ám.
“Tại sao phía trên lại có màu lam?” Vân Hi vươn tay ra muốn chạm vào lại bị Đoạn Dịch nắm lại, “Đừng động vào! Phía trên có độc.”
“Có độc?” Nàng hít vào một hơi sâu, Cố Quý Phi lại dùng thủ đoạn hèn hạ này để trừ khử một nữ tử, ngoài ác độc thì còn có hèn hạ.
Bà ta không dám đường đường chính chính tiêu diệt mà lại dùng thủ đoạn thế này.
Đoạn Dịch xoay mũi tên lại, chỉ thấy trên chuôi của chúng có khắc hình con rắn hai đầu rất rõ ràng, trong miệng chúng lại khè ra chiếc lưỡi đỏ thẫm.
Đột nhiên mặt Vân Hi trắng bệch, cơ thể cũng không tự chủ được phát run lên, hai mắt nhìn chằm chằm vào hình vẽ rắn hai đầu.
Đoạn Dịch phát hiện sự khác lạ của nàng nên ôm chặc nàng, thấp giọng nói: “Lạnh sao? Có muốn ta đưa nàng về trước hay không?”
“Không!”
Đúng là Tìm mòn gót giày mà không thấy, có được lại chẳng tốn chút công lao.
Cơ thể nàng run lên, môi cũng run rẩy, nhưng trong lòng một nửa vui mừng như điên, một nửa lại là đau khổ.
Năm năm trước, một nhóm người che mặt đuổi giết cả nhà nàng, nàng may mắn chạy trốn được, lúc tìm thấy thi thể của phụ thân thì trên cổ ông cũng có một mũi tên ngắn khắc hình rắn hai đầu.
Rốt cuộc nàng đã tìm được hung thủ!
Cố Quý phi cho người bố trí chỗ này, như vậy nhất định hung thủ kia có liên quan đến Cố Quý phi.
Thì ra là cha mẹ đang giúp nàng, nàng chạy ra khỏi phủ của Đoạn Dịch, cảm thấy thật xui xẻo khi bị Cố Phi Mặc bắt về Cố phủ, nhưng kỳ thật có lẽ cha mẹ đang giúp nàng tìm ra kẻ thù!
Kẻ thù! Nàng cắn chặt môi, hai mắt nhìn chằm chằm phía trước, nước mắt từ vành mắt lăn từng giọt xuống má.
Trời xanh có mắt, nàng sẽ không để cha mẹ bị chết không minh bạch! Năm năm trước để mặc cho kẻ thù chạy mất là vì nàng còn nhỏ, năm năm sau nàng sẽ không sợ bất cứ điều gì nữa, dù có tan xương nát thịt nàng cũng phải đâm chết kẻ thù bằng đôi tay này!
Đoạn Dịch cả kinh vội khoác vai nàng, “Xảy ra chuyện gì?”
Vân Hi hít sâu một hơi: “Có hai người thân của ta, gần nơi họ chết cũng có mũi tên khắc hình rắn hai đầu.”
“Người thân?” Đoạn Dịch kinh ngạc hỏi: “Người thân nào?” Người của Tạ phủ rất lạnh lùng với nàng nên người nàng vừa nhắc không thể nào là họ được.
Vân Hi ngẩn ra, nói cho hắn biết sao? Không! Nàng là quái vật, nàng có thể nói bí mật của mình cho người khác biết ư? Đoạn Dịch sẽ xem nàng là gì? “Tóm lại có hai người như vậy.” Nàng mập mờ lên tiếng.
Đoạn Dịch không hỏi thêm nữa, hắn giơ tay lên lau nước mắt cho nàng rồi lạnh lùng nói: “Cố Quý phi đã tự chui đầu vào rọ.” Dừng một chút lại nói tiếp: “Nàng đứng chỗ này đừng đi đâu hết nhé, ta vào trong rừng xem một chút.”
Hai tay của Đoạn Dịch khoác lên vai nàng,

|
/96
|

