Editor: Sam Sam
Chu ma ma bị hù dọa không nhẹ, lúc này đã là canh hai, nàng là một nữ nhi một thân một mình chạy ra ngoài như thế, nếu gặp người xấu thì phải làm sao bây giờ? Thanh Thường lại trở về Tạ phủ trước rồi.
“Chu Gia, tại sao hai người các ngươi không cản lại!” Chu ma ma tức đến mức dậm chân thật mạnh, nhanh chóng chạy tới cửa phủ.
“Ma ma, Chu Nhất chạy theo sau tiểu thư rồi.” Vẻ mặt Chu Nhị như đưa đám chạy theo sau bà, “Nàng ấy cầm trâm cài đầu kề lên cổ của mình đến bật máu, nô tài không dám không mở cửa.”
Hai người đứng trước phòng ngủ nói chuyện nên Đoạn Dịch nghe từng chữ thật rõ ràng, hắn nhanh chóng đứng dậy, chỉ mang đôi giày rồi vọt ra khỏi phòng, phóng qua người Chu ma ma cùng Chu Nhị rồi vội vã chạy tới cửa phủ.
“Vương gia, người còn chưa mặc y phục mà!” Chu ma ma gấp đến mức chạy theo sau, sau đó vội quay lại phòng ngủ của Đoạn Dịch rồi cầm y phục theo, nửa đêm đông giá rét thế này mà chỉ mặc quần áo trong như thế, Vương gia không muốn sống nữa hay sao? Còn cánh tay bị thương nữa!
Xảy ra chuyện gì vậy!
Tiếng thở dài của Chu ma ma vang lên đều đặn, thân thể mập mạp lại lai đi nhanh hơn cả Chu Nhị.
Đoạn Dịch đuổi ra tới cửa phủ, khoảng sân rộng lớn không có lấy một bóng người, trong lòng hắn giật mình, cũng không quát mắng gã sai vặt đứng canh ở đó mà quay vào trong dắt ngựa, sau đó nhanh chóng lao ra đường tìm kiếm.
Đã trễ thế này, một nữ tử đơn độc chạy đi sẽ rất nguy hiểm! Lá gan của mấy tên trong phủ cũng thật lớn, tự tiện đưa người vào rồi tự ý thả người ra, tùy ý quyết định thay hắn sao?
Phố xá rộng lớn thế này, tại sao vẫn không thấy được bóng hình của nàng?
Đoạn Dịch giục ngựa chạy điên cuồng, tìm liên tiếp mấy con phố, càng tìm càng hoảng hốt, nhưng hắn không dám gọi to tên của nàng vì sợ Cố Quý phi vẫn chưa đi xa sẽ chú ý.
Hắn lấy một viên đạn sáng bắn lên bầu trời, một lúc sau thì bốn người Thanh Thường, Thanh Y cùng Thanh Nhất, Thanh Nhị đã tập trung trước mặt hắn.
Bốn người họ liếc mắt nhìn nhau rồi rối rít oán thầm, đây là lần đầu tiên chủ nhân gọi cả bốn người họ ra cùng một lúc giữa đêm hôm khuya khoắt thế này.
Chẳng lẽ xảy ra chuyện lớn gì sao?
Lại thấy Đoạn Dịch mặc quần áo trong, đầu tóc rối bời, hai mắt lại đỏ, trong lòng bọn họ chấn động, tại sao vị Vương gia luôn chú ý bề ngoài lại có bộ dạng như thế này? Bị cướp sao? Hay là bị Hi tiểu thư… Mắt của Thanh Thường cùng Thanh Nhị sáng lên, a, Hi tiểu thư thật mạnh mẽ mà.
“Vương gia, xảy ra chuyện gì?” Thanh Thường tiến lên trước rồi hỏi, gương mặt mang theo vẻ tò mò nhiều chuyện.
“Thanh Thường, không thấy Hi tiểu thư đâu cả, nếu như nàng ấy gặp chuyện gì ngoài ý muốn thì ngươi hãy tự giác xin rời đi, tới quản lý người ở Thanh Sơn.” Ánh mắt Đoạn Dịch lạnh lùng nhìn Thanh Thường, “Đưa nàng ấy vào phủ xong thì ngươi lại một thân một mình chạy mất, đây là lỗi thất trách nghiêm trọng!”
“Chủ tử, thuộc hạ… Thuộc hạ biết tội.” Không tìm được Hi tiểu thư sao? Trong lòng Thanh Thường cả kinh quỳ sụp xuống, nàng hối hận còn không hết đây, cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?
Lúc này Đoạn Dịch hận không thể dùng đao chém mấy người trước mặt.
Thanh Nhất kéo dây cương của Đoạn Dịch, “Chủ tử, tay của người đang bị thương nên không thể cầm dây cương đâu, trước tiên người quay về phủ nghỉ ngơi đi đã, bọn thuộc hạ sẽ tìm Hi tiểu thư trở về.”
Đoạn Dịch không để ý nói tiếp: “Chia nhau đi tìm, cho dù lật hết cả Kinh Thành cũng phải tìm cho ra. Thanh Nhất, ngươi phái mấy người đi theo Quý phi đi!”
“Vâng!” Thanh Nhất nhảy lên ngựa rồi dẫn đầu chạy ra đường.
Thanh Thường cũng bò dậy từ dưới đất, xoay người lên ngựa rồi nhanh chóng biến mất trong bóng đêm, Thanh Y cùng Thanh Nhị liếc mắt nhìn nhau, sau đó chia hai hướng rời đi.
Roi ngựa trong tay Đoạn Dịch vung lên, hắn cho ngựa chạy thẳng đến tửu lâu Duyệt Khách. Nàng đơn độc chạy đi như thế, trừ việc chạy đến tửu lâu này để trở về thì không có cách nào nhanh hơn.
Chẳng qua là, hắn tính toán sai mất rồi, miệng địa đạo bị lấp kín bởi bụi bặm, chắc hẳn nàng không về từ chỗ này.
Tim hắn như ngừng đập…
Cố Quý phi thăm hắn lúc đêm khuya như thế, thật kỳ lạ, chẳng lẽ việc Vân Hi mất tích có liên quan đến bà ta?
Hiện tại hắn vô cùng hối hận vì hành động bồng bột của mình, nhưng mà… Tại sao nàng lại chạy chứ?
Nếu như nàng xảy ra chuyện, hắn sẽ…
… Không, nàng sẽ không xảy ra chuyện gì.
…
Vân Hi chạy ra khỏi phủ của Đoạn Dịch thì dựa vào trí nhớ định chạy tới tửu lâu Duyệt Khách, cũng may mặc dù buổi tối trời rét lạnh nhưng ánh trăng rất sáng, nàng có thể thấy đường xá rất rõ ràng.
Sau lưng có một gã sai vặt của phủ Dịch Thân Vương chạy theo nàng, nàng trốn vào chỗ tối, tránh thoát khỏi gã sai vặt kia, sau đó nhanh chóng chạy vào một con hẻm nhỏ.
Nơi này là một con đường nhỏ, xe ngựa không có cách nào đi qua được, chỉ có thể chứa hai người đi song song cùng nhau, đồng thời quãng đường này cũng ngắn hơn những hai dặm để đến được chỗ tửu lâu kia, lúc đến được tửu lâu là về Tạ phủ được rồi.
Nàng đi ra khỏi ngõ hẻm thì hoàn toàn không thấy phủ của Đoạn Dịch nữa.
Nhưng đột nhiên lúc này Vân Hi phát hiện có người theo dõi nàng, có tám người, bước chân rất nhẹ nhàng, bốn người ở phía trước cách nàng chưa tới mười trượng, bốn người kia cách xa nàng ba mươi trượng.
Bước chân của tám người này cũng thật lạ, không phải là bọn người Thanh Y hay Thanh Nhất.
Hơn nữa nàng đi nhanh, họ cũng đi nhanh, nàng chậm lại thì họ cũng chỉ lẳng lặng đi theo sau.
Vân Hi không hốt hoảng mà cong môi cười một tiếng, nàng chỉ là một nữ nhi của bình thê không được thương yêu ở Tạ phủ, lúc nào thì được người khác chú ý như thế? Có tám người đi theo nàng, hơn nữa bọn họ lại là cao thủ!
Chẳng qua

Chu ma ma bị hù dọa không nhẹ, lúc này đã là canh hai, nàng là một nữ nhi một thân một mình chạy ra ngoài như thế, nếu gặp người xấu thì phải làm sao bây giờ? Thanh Thường lại trở về Tạ phủ trước rồi.
“Chu Gia, tại sao hai người các ngươi không cản lại!” Chu ma ma tức đến mức dậm chân thật mạnh, nhanh chóng chạy tới cửa phủ.
“Ma ma, Chu Nhất chạy theo sau tiểu thư rồi.” Vẻ mặt Chu Nhị như đưa đám chạy theo sau bà, “Nàng ấy cầm trâm cài đầu kề lên cổ của mình đến bật máu, nô tài không dám không mở cửa.”
Hai người đứng trước phòng ngủ nói chuyện nên Đoạn Dịch nghe từng chữ thật rõ ràng, hắn nhanh chóng đứng dậy, chỉ mang đôi giày rồi vọt ra khỏi phòng, phóng qua người Chu ma ma cùng Chu Nhị rồi vội vã chạy tới cửa phủ.
“Vương gia, người còn chưa mặc y phục mà!” Chu ma ma gấp đến mức chạy theo sau, sau đó vội quay lại phòng ngủ của Đoạn Dịch rồi cầm y phục theo, nửa đêm đông giá rét thế này mà chỉ mặc quần áo trong như thế, Vương gia không muốn sống nữa hay sao? Còn cánh tay bị thương nữa!
Xảy ra chuyện gì vậy!
Tiếng thở dài của Chu ma ma vang lên đều đặn, thân thể mập mạp lại lai đi nhanh hơn cả Chu Nhị.
Đoạn Dịch đuổi ra tới cửa phủ, khoảng sân rộng lớn không có lấy một bóng người, trong lòng hắn giật mình, cũng không quát mắng gã sai vặt đứng canh ở đó mà quay vào trong dắt ngựa, sau đó nhanh chóng lao ra đường tìm kiếm.
Đã trễ thế này, một nữ tử đơn độc chạy đi sẽ rất nguy hiểm! Lá gan của mấy tên trong phủ cũng thật lớn, tự tiện đưa người vào rồi tự ý thả người ra, tùy ý quyết định thay hắn sao?
Phố xá rộng lớn thế này, tại sao vẫn không thấy được bóng hình của nàng?
Đoạn Dịch giục ngựa chạy điên cuồng, tìm liên tiếp mấy con phố, càng tìm càng hoảng hốt, nhưng hắn không dám gọi to tên của nàng vì sợ Cố Quý phi vẫn chưa đi xa sẽ chú ý.
Hắn lấy một viên đạn sáng bắn lên bầu trời, một lúc sau thì bốn người Thanh Thường, Thanh Y cùng Thanh Nhất, Thanh Nhị đã tập trung trước mặt hắn.
Bốn người họ liếc mắt nhìn nhau rồi rối rít oán thầm, đây là lần đầu tiên chủ nhân gọi cả bốn người họ ra cùng một lúc giữa đêm hôm khuya khoắt thế này.
Chẳng lẽ xảy ra chuyện lớn gì sao?
Lại thấy Đoạn Dịch mặc quần áo trong, đầu tóc rối bời, hai mắt lại đỏ, trong lòng bọn họ chấn động, tại sao vị Vương gia luôn chú ý bề ngoài lại có bộ dạng như thế này? Bị cướp sao? Hay là bị Hi tiểu thư… Mắt của Thanh Thường cùng Thanh Nhị sáng lên, a, Hi tiểu thư thật mạnh mẽ mà.
“Vương gia, xảy ra chuyện gì?” Thanh Thường tiến lên trước rồi hỏi, gương mặt mang theo vẻ tò mò nhiều chuyện.
“Thanh Thường, không thấy Hi tiểu thư đâu cả, nếu như nàng ấy gặp chuyện gì ngoài ý muốn thì ngươi hãy tự giác xin rời đi, tới quản lý người ở Thanh Sơn.” Ánh mắt Đoạn Dịch lạnh lùng nhìn Thanh Thường, “Đưa nàng ấy vào phủ xong thì ngươi lại một thân một mình chạy mất, đây là lỗi thất trách nghiêm trọng!”
“Chủ tử, thuộc hạ… Thuộc hạ biết tội.” Không tìm được Hi tiểu thư sao? Trong lòng Thanh Thường cả kinh quỳ sụp xuống, nàng hối hận còn không hết đây, cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?
Lúc này Đoạn Dịch hận không thể dùng đao chém mấy người trước mặt.
Thanh Nhất kéo dây cương của Đoạn Dịch, “Chủ tử, tay của người đang bị thương nên không thể cầm dây cương đâu, trước tiên người quay về phủ nghỉ ngơi đi đã, bọn thuộc hạ sẽ tìm Hi tiểu thư trở về.”
Đoạn Dịch không để ý nói tiếp: “Chia nhau đi tìm, cho dù lật hết cả Kinh Thành cũng phải tìm cho ra. Thanh Nhất, ngươi phái mấy người đi theo Quý phi đi!”
“Vâng!” Thanh Nhất nhảy lên ngựa rồi dẫn đầu chạy ra đường.
Thanh Thường cũng bò dậy từ dưới đất, xoay người lên ngựa rồi nhanh chóng biến mất trong bóng đêm, Thanh Y cùng Thanh Nhị liếc mắt nhìn nhau, sau đó chia hai hướng rời đi.
Roi ngựa trong tay Đoạn Dịch vung lên, hắn cho ngựa chạy thẳng đến tửu lâu Duyệt Khách. Nàng đơn độc chạy đi như thế, trừ việc chạy đến tửu lâu này để trở về thì không có cách nào nhanh hơn.
Chẳng qua là, hắn tính toán sai mất rồi, miệng địa đạo bị lấp kín bởi bụi bặm, chắc hẳn nàng không về từ chỗ này.
Tim hắn như ngừng đập…
Cố Quý phi thăm hắn lúc đêm khuya như thế, thật kỳ lạ, chẳng lẽ việc Vân Hi mất tích có liên quan đến bà ta?
Hiện tại hắn vô cùng hối hận vì hành động bồng bột của mình, nhưng mà… Tại sao nàng lại chạy chứ?
Nếu như nàng xảy ra chuyện, hắn sẽ…
… Không, nàng sẽ không xảy ra chuyện gì.
…
Vân Hi chạy ra khỏi phủ của Đoạn Dịch thì dựa vào trí nhớ định chạy tới tửu lâu Duyệt Khách, cũng may mặc dù buổi tối trời rét lạnh nhưng ánh trăng rất sáng, nàng có thể thấy đường xá rất rõ ràng.
Sau lưng có một gã sai vặt của phủ Dịch Thân Vương chạy theo nàng, nàng trốn vào chỗ tối, tránh thoát khỏi gã sai vặt kia, sau đó nhanh chóng chạy vào một con hẻm nhỏ.
Nơi này là một con đường nhỏ, xe ngựa không có cách nào đi qua được, chỉ có thể chứa hai người đi song song cùng nhau, đồng thời quãng đường này cũng ngắn hơn những hai dặm để đến được chỗ tửu lâu kia, lúc đến được tửu lâu là về Tạ phủ được rồi.
Nàng đi ra khỏi ngõ hẻm thì hoàn toàn không thấy phủ của Đoạn Dịch nữa.
Nhưng đột nhiên lúc này Vân Hi phát hiện có người theo dõi nàng, có tám người, bước chân rất nhẹ nhàng, bốn người ở phía trước cách nàng chưa tới mười trượng, bốn người kia cách xa nàng ba mươi trượng.
Bước chân của tám người này cũng thật lạ, không phải là bọn người Thanh Y hay Thanh Nhất.
Hơn nữa nàng đi nhanh, họ cũng đi nhanh, nàng chậm lại thì họ cũng chỉ lẳng lặng đi theo sau.
Vân Hi không hốt hoảng mà cong môi cười một tiếng, nàng chỉ là một nữ nhi của bình thê không được thương yêu ở Tạ phủ, lúc nào thì được người khác chú ý như thế? Có tám người đi theo nàng, hơn nữa bọn họ lại là cao thủ!
Chẳng qua

|
/96
|

