Editor: Sam Sam
Trâm bạch ngọc của Vân Hi bị Cố Phi Mặc nắm chặt trong tay, hắn lại còn đung đưa tay trước mặt nàng rồi cong môi cười lạnh, Vân Hi vẫn im lặng – giả bộ ngu ngơ.
Nàng bày ra vẻ mặt vô tội nói: “Tiểu nữ không biết công tử có ý gì, tiểu nữ cho rằng kiệu này là kiệu cho thuê nên lên ngồi, nếu là của công tử thì ta không cướp chỗ nữa, tiểu nữ sẽ xuống ngay.”
Chẳng qua Vân Hi vừa cử động thì Cố Phi Mặc đã đưa tay đặt vào cổ nàng, Vân Hi nhắm mắt nghiêng người rồi nhanh chóng ngất đi.
Thật là một nha đầu giảo hoạt, không trị nàng thì không giải được mối hận trong lòng hắn.
Cố Phi Mặc cười lạnh mấy tiếng: “Chạy vào trong chén của gia mà còn muốn chạy sao? Tên Đoạn Dịch kia dám cản đường ta đi tìm đại phu, còn động chạm vào đường làm ăn của gia nữa, nhất định ta phải đòi lại! Hừ! Bảo bối gì của hắn ta cũng đều giành lấy! Để hắn lo lắng đến chết!”
Dường như hắn tưởng tượng được cảnh Đoạn Dịch lo lắng đi qua đi lại như kiến bò trên chảo nóng, tâm trạng hắn nhanh chóng tốt lên thật nhiều. Tùy tùng Nguyễn Thất ở phòng thuốc bên ngoài quay lại đứng gần kiệu, “Công tử…”
“Nói!” Cố Phi Mặc nửa nằm nửa ngồi trong kiệu, vuốt trâm bạch ngọc trong tay mình.
Nguyễn Thất nhìn kiệu có chút do dự, không nói tiếp nữa, cảm giác giống như bên trong kiệu còn có ai khác.
Cố Phi Mặc liếc mắt nhìn Vân Hi đang bất tỉnh không còn biết gì nữa nói tiếp: “Nói đi, không sao đâu, bọn chúng là ai?”
“Công tử.” Nguyễn Thất tiến lên từng bước nhỏ giọng nói: “Nhìn thân thủ thì bốn người đó giống người của nương nương, chắc đuổi theo ai đó tới đây, nhưng thấy công tử thì lập tức rời đi rồi.”
Cho đến nay người được xưng nương nương chỉ có trưởng tỷ của hắn, Cố Quý phi, Hoàng hậu chỉ là người để trang trí, muốn làm gì còn phải xin phép Cố Quý phi, Trần Thục phi thì bị điên, mặc dù trong cung có ba nữ nhân nhưng thật ra chỉ có trưởng tỷ độc sủng hậu cung.
Cho nên hai mươi năm nay trưởng tỷ của hắn vẫn đứng vững trong hậu cung mà không bị lay động, một mặt dựa vào sự thông minh cùng bề ngoài thùy mị dịu dàng của mình, quan trọng hơn chính là đội ám vệ của Cố gia cung cấp cho bà.
Nhưng tại sao bà lại phái bốn người đuổi theo tiểu nữ nhân này? Chẳng lẽ nữ nhân này có chuyện gì không muốn người khác biết?
Tròng mắt của Cố Phi Mặc khẽ chuyển động, dung nhan tuấn mỹ lập tức trở nên lạnh lùng, “Biết rồi, về phủ.”
“Vâng.” Nguyễn Thất gọi người tới khiêng kiệu, Cố Phi Mặc đưa Vân Hi đi về phía Cố phủ.
Bốn kẻ bịt mặt còn đang mai phục trên nóc nhà thấy cỗ kiệu kia đi xa cũng nhanh chóng đuổi sát theo sau.
…
Kiệu của Cố Quý phi không trở về Hoàng cung mà dừng lại ở một ngõ hẻm, bốn tên đi theo Vân Hi không ám sát được nên đành phải quay về chờ lệnh.
Chẳng qua bọn chúng còn chưa đi tới chỗ kiệu của Cố Quý phi thì Đoạn Dịch đã đâm trúng một tên, roi da dài trong tay khẽ quất, một tên che mặt bị rơi xuống ngựa.
Hắn cười lạnh: “Đường phố trước sau phủ của bổn vương đều là địa bàn của bổn vương, bọn ngươi là đạo chích lại dám hành thích người khác ở trước phủ của ta sao? Có phải thấy sống đủ rồi phải không?”
Tay của Đoạn Dịch khẽ dùng lực, người bịt mặt kia vừa chớp mắt thì cổ bị cắt đứt, trong giây lát đã về chầu ông bà.
Ba người kia ngẩn ra, sau đó đồng loạt bao vây Đoạn Dịch.
Tiếc rằng Đoạn Dịch muốn giết người đến đỏ cả mắt rồi, dường như hắn dồn hết sức lực để giết những kẻ trước mặt, ba sát thủ kia nhanh chóng ngã dưới chân ngựa của Đoạn Dịch.
Cố Quý phi ẩn trong bóng tối tức giận nắm tay vịn của kiệu: “Hắn bị thương mà vẫn có thể chém giết sao? Chẳng lẽ muốn bảo vệ nữ nhân kia sao? Lan Cô! Nếu hắn muốn bảo vệ đến vậy, ngươi hãy phái nhiều người hơn nữa, nhất định phải tìm được nữ nhân kia, vừa nhìn thấy thì phải giết!”
Lan Cô lên tiếng: “Vâng!”
Nhìn toàn bộ bọn sát thủ bị ngã xuống đất, trong lòng Đoạn Dịch vẫn vô cùng lo lắng, hắn cho rằng mình nắm toàn bộ Kinh thành trong tay mình, ai ngờ chỉ muốn tìm một người mà mong manh như vậy.
Trong bóng đêm mịt mờ, nàng giống như một hạt bụi nhỏ, là sơ sót của hắn mới khiến nàng thoát khỏi bàn tay mình.
Nhìn bóng dáng của Đoạn Dịch từ từ biến mất, trong mắt Cố Quý phi đã tràn đầy sát khí, tay vịn của kiệu bị bà nắm lấy tạo thành vài dấu vết, bà cười lạnh: “Là ai thấy ả tiến vào phủ Dịch Thân Vương? Nói cho bổn cung biết bộ dạng của ả ta.”
Một thị nữ tiến lên trả lời: “Nương nương, là nô tỳ thấy được, phong thái toàn thân của nàng ấy rất phi phàm, tám phần là tiểu thư con nhà quyền quý, mặc một chiếc váy tím nhạt, ước chừng mười lăm tuổi, tóc rất đen, mặt trứng ngỗng, da trắng nõn, đôi mắt to trong sáng vô cùng xinh đẹp, vóc người lại nhỏ nhắn, lúc bước đi giống như tiên tử…”
Thị nữ vừa cúi đầu nhớ lại vừa nghiêm túc kể, bỗng nhiên một viên trân châu nhỏ bằng khuy áo từ trong kiệu thẳng bay đến ót nàng ta, nàng ta lập tức ngã xuống đất.
Vì lực quá lớn nên trên trán của thị nữ ấy đã có máu phun ra.
Cố Quý phi ngồi bên trong kiệu hừ một tiếng, “Bổn cung muốn ngươi tả lại bộ dạng của ả ta, có bảo ngươi khen ả sao?”
Thị nữ kia bị dọa sợ đến mức vội vàng quỳ xuống, Lan Cô hung hay đi tới tát nàng ta một cái, “Ngu xuẩn, nói điểm chính, nói cái đáng chú ý! Dễ phân biệt!”
Thị nữ không để ý đến việc lau vết máu trên trán mà cắn răng trả lời, “Có, có, dưới môi dưới của nàng ta có một nốt ruồi đen nhỏ, lúc người làm của phủ Dịch Thân Vương đưa đèn lồng đến gần mặt nàng thì nô tỳ thấy rất rõ ràng.”
Mặc váy tím? Nốt ruồi nhỏ? Chừng mười lăm tuổi? Da trắng? Bỗng dưng Cố Quý phi cười lạnh: “Lan Cô, hiện tại chúng ta tới Cố phủ, nhờ Thái sư phu nhân mời các tiểu thư trong Kinh thành tới phủ xem rừng hoa mai vào ngày mai.”
Ánh mắt Lan Cô sáng lên: “Chiêu này của nương nương thật tuyệt, người tới thì sẽ tra được ngay, nếu không tới thì cũng có thể hỏi thăm các cô nương hiểu thế sự. Hơn nữa, tiểu công tử của chúng ta còn chưa đính hôn nữa, ai trong các vị tiểu thư kia lại không thích công tử? Chỉ sợ ai cũng sẽ kéo đến.”
Cố Quý phi cười cười. “Chỉ cần ả ta vừa xuất hiện, bổn cung sẽ khiến ả biến mất khỏi cõi đời này. Bây giờ quay kiệu lại, lập tức về Cố phủ.”
“Vâng, nương nương.” Lan Cô vung tay lên, người khiêng kiệu cùng vài thị nữ chuyển hướng đi về phía Cố phủ.
Đi được một đoạn thì Cố Quý phi lại nói, “Lan Cô, cho lão thái bà trong cung kia thêm thuốc đi, gấp đôi cũng được, bổn cung muốn xem Đoạn

Trâm bạch ngọc của Vân Hi bị Cố Phi Mặc nắm chặt trong tay, hắn lại còn đung đưa tay trước mặt nàng rồi cong môi cười lạnh, Vân Hi vẫn im lặng – giả bộ ngu ngơ.
Nàng bày ra vẻ mặt vô tội nói: “Tiểu nữ không biết công tử có ý gì, tiểu nữ cho rằng kiệu này là kiệu cho thuê nên lên ngồi, nếu là của công tử thì ta không cướp chỗ nữa, tiểu nữ sẽ xuống ngay.”
Chẳng qua Vân Hi vừa cử động thì Cố Phi Mặc đã đưa tay đặt vào cổ nàng, Vân Hi nhắm mắt nghiêng người rồi nhanh chóng ngất đi.
Thật là một nha đầu giảo hoạt, không trị nàng thì không giải được mối hận trong lòng hắn.
Cố Phi Mặc cười lạnh mấy tiếng: “Chạy vào trong chén của gia mà còn muốn chạy sao? Tên Đoạn Dịch kia dám cản đường ta đi tìm đại phu, còn động chạm vào đường làm ăn của gia nữa, nhất định ta phải đòi lại! Hừ! Bảo bối gì của hắn ta cũng đều giành lấy! Để hắn lo lắng đến chết!”
Dường như hắn tưởng tượng được cảnh Đoạn Dịch lo lắng đi qua đi lại như kiến bò trên chảo nóng, tâm trạng hắn nhanh chóng tốt lên thật nhiều. Tùy tùng Nguyễn Thất ở phòng thuốc bên ngoài quay lại đứng gần kiệu, “Công tử…”
“Nói!” Cố Phi Mặc nửa nằm nửa ngồi trong kiệu, vuốt trâm bạch ngọc trong tay mình.
Nguyễn Thất nhìn kiệu có chút do dự, không nói tiếp nữa, cảm giác giống như bên trong kiệu còn có ai khác.
Cố Phi Mặc liếc mắt nhìn Vân Hi đang bất tỉnh không còn biết gì nữa nói tiếp: “Nói đi, không sao đâu, bọn chúng là ai?”
“Công tử.” Nguyễn Thất tiến lên từng bước nhỏ giọng nói: “Nhìn thân thủ thì bốn người đó giống người của nương nương, chắc đuổi theo ai đó tới đây, nhưng thấy công tử thì lập tức rời đi rồi.”
Cho đến nay người được xưng nương nương chỉ có trưởng tỷ của hắn, Cố Quý phi, Hoàng hậu chỉ là người để trang trí, muốn làm gì còn phải xin phép Cố Quý phi, Trần Thục phi thì bị điên, mặc dù trong cung có ba nữ nhân nhưng thật ra chỉ có trưởng tỷ độc sủng hậu cung.
Cho nên hai mươi năm nay trưởng tỷ của hắn vẫn đứng vững trong hậu cung mà không bị lay động, một mặt dựa vào sự thông minh cùng bề ngoài thùy mị dịu dàng của mình, quan trọng hơn chính là đội ám vệ của Cố gia cung cấp cho bà.
Nhưng tại sao bà lại phái bốn người đuổi theo tiểu nữ nhân này? Chẳng lẽ nữ nhân này có chuyện gì không muốn người khác biết?
Tròng mắt của Cố Phi Mặc khẽ chuyển động, dung nhan tuấn mỹ lập tức trở nên lạnh lùng, “Biết rồi, về phủ.”
“Vâng.” Nguyễn Thất gọi người tới khiêng kiệu, Cố Phi Mặc đưa Vân Hi đi về phía Cố phủ.
Bốn kẻ bịt mặt còn đang mai phục trên nóc nhà thấy cỗ kiệu kia đi xa cũng nhanh chóng đuổi sát theo sau.
…
Kiệu của Cố Quý phi không trở về Hoàng cung mà dừng lại ở một ngõ hẻm, bốn tên đi theo Vân Hi không ám sát được nên đành phải quay về chờ lệnh.
Chẳng qua bọn chúng còn chưa đi tới chỗ kiệu của Cố Quý phi thì Đoạn Dịch đã đâm trúng một tên, roi da dài trong tay khẽ quất, một tên che mặt bị rơi xuống ngựa.
Hắn cười lạnh: “Đường phố trước sau phủ của bổn vương đều là địa bàn của bổn vương, bọn ngươi là đạo chích lại dám hành thích người khác ở trước phủ của ta sao? Có phải thấy sống đủ rồi phải không?”
Tay của Đoạn Dịch khẽ dùng lực, người bịt mặt kia vừa chớp mắt thì cổ bị cắt đứt, trong giây lát đã về chầu ông bà.
Ba người kia ngẩn ra, sau đó đồng loạt bao vây Đoạn Dịch.
Tiếc rằng Đoạn Dịch muốn giết người đến đỏ cả mắt rồi, dường như hắn dồn hết sức lực để giết những kẻ trước mặt, ba sát thủ kia nhanh chóng ngã dưới chân ngựa của Đoạn Dịch.
Cố Quý phi ẩn trong bóng tối tức giận nắm tay vịn của kiệu: “Hắn bị thương mà vẫn có thể chém giết sao? Chẳng lẽ muốn bảo vệ nữ nhân kia sao? Lan Cô! Nếu hắn muốn bảo vệ đến vậy, ngươi hãy phái nhiều người hơn nữa, nhất định phải tìm được nữ nhân kia, vừa nhìn thấy thì phải giết!”
Lan Cô lên tiếng: “Vâng!”
Nhìn toàn bộ bọn sát thủ bị ngã xuống đất, trong lòng Đoạn Dịch vẫn vô cùng lo lắng, hắn cho rằng mình nắm toàn bộ Kinh thành trong tay mình, ai ngờ chỉ muốn tìm một người mà mong manh như vậy.
Trong bóng đêm mịt mờ, nàng giống như một hạt bụi nhỏ, là sơ sót của hắn mới khiến nàng thoát khỏi bàn tay mình.
Nhìn bóng dáng của Đoạn Dịch từ từ biến mất, trong mắt Cố Quý phi đã tràn đầy sát khí, tay vịn của kiệu bị bà nắm lấy tạo thành vài dấu vết, bà cười lạnh: “Là ai thấy ả tiến vào phủ Dịch Thân Vương? Nói cho bổn cung biết bộ dạng của ả ta.”
Một thị nữ tiến lên trả lời: “Nương nương, là nô tỳ thấy được, phong thái toàn thân của nàng ấy rất phi phàm, tám phần là tiểu thư con nhà quyền quý, mặc một chiếc váy tím nhạt, ước chừng mười lăm tuổi, tóc rất đen, mặt trứng ngỗng, da trắng nõn, đôi mắt to trong sáng vô cùng xinh đẹp, vóc người lại nhỏ nhắn, lúc bước đi giống như tiên tử…”
Thị nữ vừa cúi đầu nhớ lại vừa nghiêm túc kể, bỗng nhiên một viên trân châu nhỏ bằng khuy áo từ trong kiệu thẳng bay đến ót nàng ta, nàng ta lập tức ngã xuống đất.
Vì lực quá lớn nên trên trán của thị nữ ấy đã có máu phun ra.
Cố Quý phi ngồi bên trong kiệu hừ một tiếng, “Bổn cung muốn ngươi tả lại bộ dạng của ả ta, có bảo ngươi khen ả sao?”
Thị nữ kia bị dọa sợ đến mức vội vàng quỳ xuống, Lan Cô hung hay đi tới tát nàng ta một cái, “Ngu xuẩn, nói điểm chính, nói cái đáng chú ý! Dễ phân biệt!”
Thị nữ không để ý đến việc lau vết máu trên trán mà cắn răng trả lời, “Có, có, dưới môi dưới của nàng ta có một nốt ruồi đen nhỏ, lúc người làm của phủ Dịch Thân Vương đưa đèn lồng đến gần mặt nàng thì nô tỳ thấy rất rõ ràng.”
Mặc váy tím? Nốt ruồi nhỏ? Chừng mười lăm tuổi? Da trắng? Bỗng dưng Cố Quý phi cười lạnh: “Lan Cô, hiện tại chúng ta tới Cố phủ, nhờ Thái sư phu nhân mời các tiểu thư trong Kinh thành tới phủ xem rừng hoa mai vào ngày mai.”
Ánh mắt Lan Cô sáng lên: “Chiêu này của nương nương thật tuyệt, người tới thì sẽ tra được ngay, nếu không tới thì cũng có thể hỏi thăm các cô nương hiểu thế sự. Hơn nữa, tiểu công tử của chúng ta còn chưa đính hôn nữa, ai trong các vị tiểu thư kia lại không thích công tử? Chỉ sợ ai cũng sẽ kéo đến.”
Cố Quý phi cười cười. “Chỉ cần ả ta vừa xuất hiện, bổn cung sẽ khiến ả biến mất khỏi cõi đời này. Bây giờ quay kiệu lại, lập tức về Cố phủ.”
“Vâng, nương nương.” Lan Cô vung tay lên, người khiêng kiệu cùng vài thị nữ chuyển hướng đi về phía Cố phủ.
Đi được một đoạn thì Cố Quý phi lại nói, “Lan Cô, cho lão thái bà trong cung kia thêm thuốc đi, gấp đôi cũng được, bổn cung muốn xem Đoạn

|
/96
|

