Vân Hi cũng không biết tay nàng đang đặt ở chỗ mềm mại mẫn cảm nhất của nam tử.
Lúc Đoạn Dịch nhét nàng vào trong chăn thì lo lắng Cố Quý phi sẽ nhìn thấy trên giường có hai nơi nhô lên, bởi thế sau khi hắn nằm xuống thì ôm chặt Vân Hi sát vào người mình rồi né sang một bên, còn kéo tay nàng qua người mình nữa.
Chẳng qua thật trớ trêu là theo lực kéo của Đoạn Dịch, cánh tay Vân Hi khoác lên đùi hắn rồi trượt tới đặt ở giữa hai chân.
Mặc dù cơ thể Vân Hi bị điểm huyệt không thể nào cử động được, nhưng ngón tay vẫn có thể cử động linh hoạt.
Nàng trốn trong chăn lắng nghe Cố Quý phi nói chuyện, giọng nói dịu dàng đến mức diêm dúa làm người ta có một loại cảm giác thầm sợ hãi. Lúc này, nàng vô tình phát hiện tay mình đang nắm cái gì đó, ngón tay không tự chủ mà nắm lại thật chặt để áp chế lo lắng trong lòng.
Bỗng nhiên cơ thể Đoạn Dịch cứng lại.
Cố Quý phi đang nhìn chằm chằm vào Đoạn Dịch không khỏi run lên. Dung nhan như ngọc của nam tử trước mặt khiến bà nhớ tới người kia vào hai mươi năm trước, lần đầu thấy bà cũng ngượng ngùng giống thế này.
Bà thất thần dùng tay nâng cằm của hắn lên, Đoạn Dịch kinh hãi khẽ quát một tiếng, “Đừng động!”
Thật ra hắn muốn nói người đang nằm trong chăn. Nữ nhân kia! Nàng có biết nàng đang nắm chỗ nào của hắn hay không? Trong lòng Đoạn Dịch vô cùng căm tức nhưng lại không dám cử động, tay hắn cũng không tự chủ mà dùng lực hơn.
Vân Hi càng thêm tức giận, cơ thể nàng không thể cử động nên chỉ có thể xả hận ở lòng bàn tay. Thế là, hai người ở trong chăn không nói không rằng ngầm đấu với nhau.
Mà lúc Cố Quý phi ở phía ngoài đưa ngón tay tới trước mặt Đoạn Dịch thì bỗng dưng dừng lại, bà hồi phục lại tinh thần, ánh mắt khẽ chuyển động rồi cười đáng yêu: “Được, ngươi đó, tính khí vẫn cứ như thế, không bao giờ thích ta đến gần ngươi. Ôi, ta đau lòng quá, nhiều năm như thế, tại sao ngươi không hiểu lòng ta?”
Đoạn Dịch rũ mi không để ý đến bà.
Cố Quý phi lại nói: “Tên hỗn tử Phi Mặc đó, lúc hạ thủ cũng không biết nặng nhẹ, ngươi yên tâm, ta mà thấy hắn thì sẽ dạy dỗ một trận nên thân.”
Trong giọng nói đều chứa yêu thương cùng cưng chìu không diễn tả được.
Gương mặt Vân Hi hơi cứng lại, Cố Quý phi này thật kỳ lạ, buổi tới mà đến phủ đệ của một Thân Vương, còn tiến vào phòng ngủ của người ta, hơn nữa giọng nói lúc trò chuyện lại làm người ta khó giải thích được.
Bất luận Cố Quý phi nói gì thì Đoạn Dịch cũng không ngẩng đầu lên, cũng không nói chuyện, mắt nhìn xuống mũi, mũi lại nhìn xuống bụng, dưới bụng lại thấy… Tạ Vân Hi ở trong chăn.
Nữ nhân ngu xuẩn này, nàng có biết tay nàng đang thiêu đốt hắn hay không? Một khi đốt hắn thì lửa cũng sẽ lan đến nàng đó?
Mà tâm trí của Vân Hi vẫn luôn chú ý đến giọng nói của Cố Quý phi, hoàn toàn không phát hiện toàn thân Đoạn Dịch đã nóng lên.
Cố Quý phi thấy gương mặt lạnh nhạt của Đoạn Dịch cũng không giận, bà đứng lên bắt đầu nhìn quanh gian phòng.
Đột nhiên bà thấy trên bàn có hai ly trà, ánh mắt trở nên sắt bén, đưa tay vuốt ly trà rồi cười nói: “Hai ly trà sao? Vẫn còn ấm, có khách đến thăm à? Ta nhớ ngươi chưa từng uống trà hay uống rượu với ai ở trong phòng.”
Đoạn Dịch lập tức nâng mắt lên rồi nhàn nhạt nói: “Dịch cảm thấy đêm dài đằng đẵng thật nhàm chán nên luôn chuẩn bị hai ly trà rồi đối ẩm với chính bóng của mình, nếu không phải năm năm trước…”
Hắn không nói tiếp nữa, mắt cong hình cung buông xuống, che đi sắc thái trong đôi mắt.
“Năm năm trước…” Gương mặt Cố Quý phi tối sầm lại sau đó cười chua chát nói: “Ngươi còn nhớ người kia sao? Hắn cản một đao cho ngươi mà chết, ngươi nhớ hắn ta như vậy… Cho nên không phải hôm nay ngươi như thế này cũng chỉ vì hắn sao? Còn trách ta không cứu hắn nữa? Hắn cũng chỉ là một tên hộ vệ mà thôi! Hộ vệ chết thì có thể bồi dưỡng một tên khác, có đáng giá để ngươi như thế này không?”
Đoạn Dịch không lên tiếng. Cố Quý phi chợt xoay người mấp máy môi: “Ngày mai ta mời ngự y tới kiểm tra thân thể cho ngươi.”
“Không cần nương nương nhọc tâm, Dịch đã mời đại phu rồi, cơ thể không bị sao.”
“Ta có tên, Đoạn Dịch!” Giọng nói của Cố Quý phi mềm xuống, “Ở đây không có người ngoài, ngươi có thể không làm theo mấy quy củ trong triều…”
“Như vậy không đúng lễ nghi, người là phi tử của hoàng huynh. Ta với Hoàng thượng đều là nhi tử của Tiên hoàng.”
Sắc mặt của Đoạn Dịch vẫn lạnh lùng như ánh trăng ngoài cửa sổ.
Cố Quý phi cười chua chát: “Ngươi nghỉ ngơi đi.” Bà không quay đầu lại, sải bước ra khỏi phòng ngủ của Đoạn Dịch, cả đám người kia thấy bà thì lập tức lui ra nhường đường.
Chu ma ma vẫn đứng giữ ngoài cửa, thấy Cố Quý phi đi ra thì sắc mặt không còn tái xanh khó coi nữa, trong lòng thầm thở dài rồi tiễn bà đi: “Cung
Lúc Đoạn Dịch nhét nàng vào trong chăn thì lo lắng Cố Quý phi sẽ nhìn thấy trên giường có hai nơi nhô lên, bởi thế sau khi hắn nằm xuống thì ôm chặt Vân Hi sát vào người mình rồi né sang một bên, còn kéo tay nàng qua người mình nữa.
Chẳng qua thật trớ trêu là theo lực kéo của Đoạn Dịch, cánh tay Vân Hi khoác lên đùi hắn rồi trượt tới đặt ở giữa hai chân.
Mặc dù cơ thể Vân Hi bị điểm huyệt không thể nào cử động được, nhưng ngón tay vẫn có thể cử động linh hoạt.
Nàng trốn trong chăn lắng nghe Cố Quý phi nói chuyện, giọng nói dịu dàng đến mức diêm dúa làm người ta có một loại cảm giác thầm sợ hãi. Lúc này, nàng vô tình phát hiện tay mình đang nắm cái gì đó, ngón tay không tự chủ mà nắm lại thật chặt để áp chế lo lắng trong lòng.
Bỗng nhiên cơ thể Đoạn Dịch cứng lại.
Cố Quý phi đang nhìn chằm chằm vào Đoạn Dịch không khỏi run lên. Dung nhan như ngọc của nam tử trước mặt khiến bà nhớ tới người kia vào hai mươi năm trước, lần đầu thấy bà cũng ngượng ngùng giống thế này.
Bà thất thần dùng tay nâng cằm của hắn lên, Đoạn Dịch kinh hãi khẽ quát một tiếng, “Đừng động!”
Thật ra hắn muốn nói người đang nằm trong chăn. Nữ nhân kia! Nàng có biết nàng đang nắm chỗ nào của hắn hay không? Trong lòng Đoạn Dịch vô cùng căm tức nhưng lại không dám cử động, tay hắn cũng không tự chủ mà dùng lực hơn.
Vân Hi càng thêm tức giận, cơ thể nàng không thể cử động nên chỉ có thể xả hận ở lòng bàn tay. Thế là, hai người ở trong chăn không nói không rằng ngầm đấu với nhau.
Mà lúc Cố Quý phi ở phía ngoài đưa ngón tay tới trước mặt Đoạn Dịch thì bỗng dưng dừng lại, bà hồi phục lại tinh thần, ánh mắt khẽ chuyển động rồi cười đáng yêu: “Được, ngươi đó, tính khí vẫn cứ như thế, không bao giờ thích ta đến gần ngươi. Ôi, ta đau lòng quá, nhiều năm như thế, tại sao ngươi không hiểu lòng ta?”
Đoạn Dịch rũ mi không để ý đến bà.
Cố Quý phi lại nói: “Tên hỗn tử Phi Mặc đó, lúc hạ thủ cũng không biết nặng nhẹ, ngươi yên tâm, ta mà thấy hắn thì sẽ dạy dỗ một trận nên thân.”
Trong giọng nói đều chứa yêu thương cùng cưng chìu không diễn tả được.
Gương mặt Vân Hi hơi cứng lại, Cố Quý phi này thật kỳ lạ, buổi tới mà đến phủ đệ của một Thân Vương, còn tiến vào phòng ngủ của người ta, hơn nữa giọng nói lúc trò chuyện lại làm người ta khó giải thích được.
Bất luận Cố Quý phi nói gì thì Đoạn Dịch cũng không ngẩng đầu lên, cũng không nói chuyện, mắt nhìn xuống mũi, mũi lại nhìn xuống bụng, dưới bụng lại thấy… Tạ Vân Hi ở trong chăn.
Nữ nhân ngu xuẩn này, nàng có biết tay nàng đang thiêu đốt hắn hay không? Một khi đốt hắn thì lửa cũng sẽ lan đến nàng đó?
Mà tâm trí của Vân Hi vẫn luôn chú ý đến giọng nói của Cố Quý phi, hoàn toàn không phát hiện toàn thân Đoạn Dịch đã nóng lên.
Cố Quý phi thấy gương mặt lạnh nhạt của Đoạn Dịch cũng không giận, bà đứng lên bắt đầu nhìn quanh gian phòng.
Đột nhiên bà thấy trên bàn có hai ly trà, ánh mắt trở nên sắt bén, đưa tay vuốt ly trà rồi cười nói: “Hai ly trà sao? Vẫn còn ấm, có khách đến thăm à? Ta nhớ ngươi chưa từng uống trà hay uống rượu với ai ở trong phòng.”
Đoạn Dịch lập tức nâng mắt lên rồi nhàn nhạt nói: “Dịch cảm thấy đêm dài đằng đẵng thật nhàm chán nên luôn chuẩn bị hai ly trà rồi đối ẩm với chính bóng của mình, nếu không phải năm năm trước…”
Hắn không nói tiếp nữa, mắt cong hình cung buông xuống, che đi sắc thái trong đôi mắt.
“Năm năm trước…” Gương mặt Cố Quý phi tối sầm lại sau đó cười chua chát nói: “Ngươi còn nhớ người kia sao? Hắn cản một đao cho ngươi mà chết, ngươi nhớ hắn ta như vậy… Cho nên không phải hôm nay ngươi như thế này cũng chỉ vì hắn sao? Còn trách ta không cứu hắn nữa? Hắn cũng chỉ là một tên hộ vệ mà thôi! Hộ vệ chết thì có thể bồi dưỡng một tên khác, có đáng giá để ngươi như thế này không?”
Đoạn Dịch không lên tiếng. Cố Quý phi chợt xoay người mấp máy môi: “Ngày mai ta mời ngự y tới kiểm tra thân thể cho ngươi.”
“Không cần nương nương nhọc tâm, Dịch đã mời đại phu rồi, cơ thể không bị sao.”
“Ta có tên, Đoạn Dịch!” Giọng nói của Cố Quý phi mềm xuống, “Ở đây không có người ngoài, ngươi có thể không làm theo mấy quy củ trong triều…”
“Như vậy không đúng lễ nghi, người là phi tử của hoàng huynh. Ta với Hoàng thượng đều là nhi tử của Tiên hoàng.”
Sắc mặt của Đoạn Dịch vẫn lạnh lùng như ánh trăng ngoài cửa sổ.
Cố Quý phi cười chua chát: “Ngươi nghỉ ngơi đi.” Bà không quay đầu lại, sải bước ra khỏi phòng ngủ của Đoạn Dịch, cả đám người kia thấy bà thì lập tức lui ra nhường đường.
Chu ma ma vẫn đứng giữ ngoài cửa, thấy Cố Quý phi đi ra thì sắc mặt không còn tái xanh khó coi nữa, trong lòng thầm thở dài rồi tiễn bà đi: “Cung
|
/96
|

