Đông Bình Hầu đưa ra các chứng cứ phạm tội của Triệu Hoài trước mặt Nguyên Vũ Đế, vài người có qua lại thân thiết với Đông Bình hầu cũng lần lượt đưa sổ buộc tội, đương nhiên có người là kẻ thù của Triệu Hoài, nhân cơ hội này để trả thù.
Hơn nữa sau khi các Ngự sử quản lý lễ phái nghe thấy chuyện xấu của Triệu gia thì đồng loạt dâng sớ thỉnh cầu Hoàng Thượng trừng phạt, quản được việc nhà thì sẽ quản được việc nước, thế mà trong nhà lại xảy ra nhiều chuyện dơ bẩn như thế, làm sao giúp đỡ Quân Vương?
Tạ lão phu nhân cũng đang oán hận Triệu Hoài, nữ nhi bảo bối của bà toàn tâm toàn ý yêu ông ta, thế mà Triệu Hoài lại tùy tiện chà đạp lòng si mê đó, trước kia không làm to chuyện cũng chỉ vì muốn nữ nhi của bà sẽ không bị ngược đãi, hiện tại Tạ Viện đã chết, Tạ lão phu nhân lập tức yêu cầu Tạ Cẩm Côn thu tập các chứng cứ chính xác để buộc tội Triệu Hoài.
Không lâu sau, thánh chỉ trong cung đã đến chỗ Triệu gia, trong tang lễ của phu nhân, Triệu Hoài dung túng thiếp thất cùng tộc đệ làm chuyện xấu ở Hậu viện, phẩm hạnh bại hoại, phạt lương bổng một năm.
Người của Tạ gia lại tìm thấy một thợ rèn – kẻ chém hư xe ngựa, cũng là người làm phu xe cho Tạ Viện vào đêm đó, người này cũng đã chứng minh thiếp thất của Triệu Hoài đã dung tiền hối lộ bọn họ, xúi giục người làm mưu sát chính thất phu nhân – Cáo Mệnh Tạ thị Viện nương tam phẩm trong triều. Triệu Hoài biết rõ chân tướng của sự việc lại bao che cho thiếp thất, giấu chứng cứ đi, trước kia cũng từng dung túng cho thứ nữ hãm hại Thế tử của Đông Bình Hầu.
Thủ phạm Lâm di nương bị bắt bỏ tù.
Sau khi Triệu gia gặp chuyện không may lại có người buộc tội Triệu Hoài làm chậm trễ chính vụ, mưu lợi riêng làm rối kỉ cương, nhận hối lộ, một chút chuyện vặt như hạt mè lại được thêm bớt to như trái dưa hấu, ngay cả nhiều năm trước, chuyện người của Triệu gia mua đồ nhưng lại đưa thiếu tiền cho người bán hang rong cũng đều bị đưa ra ngoài ánh sáng.
Với chừng ấy tội của Triệu Hoài thì chắc chắn ông ta cũng sẽ bị phạt, bãi bỏ chức quan hiện tại, tịch thu tất cả gia sản trong nhà, trọn đời cũng không thể lấy lại.
Nhị phòng của Triệu gia, Triệu An bị xuống hạng quan cấp ba, phạt bổng lộc một năm.
Lâm di nương sát hại chủ mẫu, bị bắt giam, giờ Ngọ ba ngày sau sẽ trảm.
Thứ nữ của Triệu gia hãm hại thế tử Đông Bình Hầu nhưng chưa thực hiện được, bị phạt tù mười năm.
Người của Triệu gia trừ Triệu Ngọc Nga thì kẻ bị phạt bổng lộc, kẻ bị giáng chức, kẻ bị chém đầu, chỉ trong phút chốc mà phủ đệ của quan hạng Tam phẩm đã náo loạn cả lên.
Không còn ai trong phủ, Triệu Điển vẫn mặc quần áo lụa là, cả ngày chỉ biết chơi đùa ở bên ngoài. Vì Triệu Hoài bị bắt đến Đại Lý Tự để tra hỏi nên lão phu nhân của Triệu gia cả kinh, đau buồn đến ngã bệnh.
Đại Lý Tự phái quan sai tới tịch biên gia sản, những người đó cầm cái gì được thì cầm, không được thì thiêu hủy, ngay cả tay vịn bằng vàng trên bồn cầu cũng bị tháo đi, chiếc trâm cài vàng trên đầu Triệu lão phu nhân cũng không tránh khỏi kiếp nạn, thậm chí nước trong ao sen mà người ta cũng rút cạn, một chút tiền mà Triệu Hoài giấu riêng cũng bị móc mất.
Không tới nửa ngày, Triệu phủ hoa lệ ngày nào đã trở thành một tòa phủ đệ trống rỗng.
Bọn người hầu sợ bị liên lụy bắt đi làm quan nô nên chỉ trong chớp mắt đã chạy đi hết.
Nhưng cũng may Vân Hi đã nói Triệu Ngọc Nga chuyển rương đồ cưới của Tạ Viện đi nên cũng không bị ảnh hưởng bao nhiêu.
Ngày kế tiếp, bởi vì Triệu gia gặp biến cố lớn nên đáng lẽ tang lễ được miễn cưỡng xem như là một tang lễ náo nhiệt, thoáng cái chủ nhân đã không còn ai nên bị ngừng lại, trong linh đường vắng ngắt, ngay cả nhang đèn tiền vàng cũng không còn nữa.
Triệu Ngọc Nga là nữ tử chưa chồng nên không thể xuất đầu lộ diện, Tạ lão phu nhân tức giận đến mức đập mạnh quải trượng xuống đất, bảo Tạ Cẩm Côn mang theo mấy quản sự trong nhà tới Triệu gia chủ trì việc đó, lúc này mới an táng Tạ Viện.
Sau khi hạ tang, cũng trong ngày đó Tạ lão phu nhân liền sắp xếp người làm đưa Triệu Ngọc Nga về lại Tạ phủ.
Chỉ trong một thời gian ngắn mà Triệu Hoài đã trở thành người không còn chức quyền, mười năm học tập gian khổ, thi đậu làm quan, hưởng thụ hai mươi năm ăn sung mặc sướng, ai ngờ chỉ trong một buổi sáng mà tan biến hết.
Có đánh chết ông cũng không tin chuyện xảy ra trước mắt là sự thật, nhất định đây chỉ là ác mộng.
Phủ đệ hoa lệ bị niêm phong, lão nương sợ hãi ngã bệnh, thê tử chết, tiểu thiếp cũng sắp bị chém đầu, tiểu nữ nhi ở trong tù, đại nữ nhi dứt khoát trở vè nhà ngoại tổ, nhi tử thì không biết chạy đi lêu lổng ở đâu.
Đã một ngày không ăn gì, Triệu Hoài vừa lạnh vừa đói đành phải dày mặt chạy đến nhà nhị phòng của Triệu gia - Triệu An xin giúp đỡ.
Chi thứ hai của Triệu gia có chức quan thấp hơn Triệu Hoài rất nhiều, chẳng qua chỉ là một thiếu khanh của Đại Lý Tự, chức quan Ngũ phẩm mà thôi.
Tiểu thiếp của đại phòng – Lâm di nương luôn luôn xem thường nhị phòng, mặc dù hai nhà ở đối diện nhau nhưng rất hiếm khi lui tới. Triệu Hoài đứng đối diện liếc mắt nhìn cửa phủ của mình bị niêm phong, ông thở dài, gõ cửa phủ trước mặt.
Cửa không mở, bỗng nhiên có người đứng trên tường viện đổ một chậu nước lạnh xuống đầu Triệu Hoài.
Sau đó bên trong còn truyền đến giọng nói hung giữ của một bà tử: “Có phải ăn xin không? Còn không mau cút đi, nếu không ta thả chó ra cắn!”
Lúc đó là tháng Chạp, Triệu Hoài bị lạnh đến giật mình, mở miệng định gầm lên nhưng nghĩ tới mục đích của mình lại nhịn xuống, lau nước đọng trên mặt rồi bắt đầu gõ cửa.
Triệu Hoài mặc y phục ước sũng đứng ở nơi đầu gió run rẩy dậm chân, ước chừng hơn một canh giờ thì cửa được mở ra.
Là lão phu nhân của nhị phòng Triệu gia.
Dáng dấp của lão thái thái này gầy gò, tay chống quải trượng, nhìn thấy Triệu Hoài thì dồn sức đánh ông.
“Thẩm à, là con, là Triệu Hoài.” Triệu Hoài bị quải trượng đánh lên đầu, gương mặt trở nên bầm tím, mũi cũng chảy máu, thế nhưng ông vẫn nhịn đau bày ra gương mặt tươi cười. Chỉ cần nhị thẩm bố thí cho ông ít tiền vặt thì vài cú đánh cũng không thấm vào đâu.
Triệu nhị lão phu nhân cười lạnh quát lên: “Triệu gia ta không có kẻ vô sỉ như ngươi, cút!”
Nói xong lại đóng cửa viện “rầm” một cái, còn phân phó với người làm bên trong: “Sau này thấy kẻ đó thì đánh chết cho ta, có nhét bạc vào trong nhà xí cũng không được cho nó!”
Triệu Hoài còn đang định gõ cửa thì nghe sau lưng mình có người đang bàn tán chỉ chỉ chõ chõ, mấy người hàng xóm đi ra khỏi nhà mình rồi nói: “Nhìn kìa, không phải đó là Triệu Thông chính đại nhân dung túng tiểu thiếp giết chết thê tử của mình sao?”
“Cái gì mà Triệu Thông chính chứ, đã bị cách chức làm dân thường từ sớm rồi, gọi ông ta là Triệu Hoài cũng coi như nể mặt lắm rồi!”
“Đáng đời, lại còn mặt mũi tới nhị phòng sao, nhị phòng bị lão lấn át hơn mười năm, bây giờ để ý đến ông ta mới là lạ, sở dĩ
|
/96
|

