Độc Nữ Lệ Phi

Chương 72 - Chương 70

/96


An phu nhân là người nổi tiếng ương ngạnh không phân rõ phải trái trong Kinh Thành, làm sao đám người hầu yếu như liễu ra trước gió của Triệu gia có thể ngăn bà được?

Bà bày ra gương mặt của hung thần mang theo bảy tám bà tử cao to rầm rập bước tới, thấy Triệu Hoài đang đứng lén lén lút lút ở trước thì bà nhíu mắt lại, tiểu tử được lắm, dám tính toán đến bà đây, có phải chán sống rồi không hả? Đáng chết!

“Xông vô cho lão nương, mang Hầu gia ra!” An phu nhân gầm lên một tiếng, bảy tám bà tử phía sau vén tay áo chạy về phía Tiểu Cúc Hiên.

Vân Hi lặng lẽ lui về phía sau, Thanh Y đưa nàng trốn vào sau một bụi hoa.

Nhìn Triệu Hoài trước mắt đang sợ đến mặt xám như tro đứng bất động tại chỗ, chạy cũng không biết chạy đường nào, Thanh Y cười ha ha một tiếng, “Triệu Hoài gặp An phu nhân, để xem ông ta chịu được đến đâu.”

Vân Hi cong môi: “Đáng đời cho lão, tính toán với ai không nói, lại dám làm như thế với An phu nhân sao? Chắc chắn lão muốn chết rồi. Ba năm trước Cố Thái sư quyền thế ngập trời mời Đông Bình Hầu vào thanh lâu uống hoa tửu*, lúc bị An phu nhân biết chuyện, bà ta cũng mang theo mấy bà tử chạy tới gây chuyện, còn đá bay bàn uống rượu của Cố Thái sư, đánh mấy nữ nhân thanh lâu bồi bàn đến sưng mặt, có một nữ nhân còn bị bà nhéo đến bầm tím người.”

*hoa tửu: uống rượu có nữ tử hầu hạ bên cạnh.

Thanh Y cố chịu đựng nén cười, kéo tay Vân Hi: “Tiểu thư, người xem Triệu Hoài bị đánh kìa.”

Trước Tiểu Cúc Hiên, lúc An phu nhân đã chạy tới nơi thì Triệu Hoài mới nhớ ra phải bỏ chạy.

An phu nhân nhanh tay túm lấy vạt áo của ông, hung hăng giơ tay tát Triệu Hoài một cái thật vang, lớn giọng quát lên: “Hầu gia nhà ta đâu?”

Triệu Hoài nhịn đau trên mặt, lúng túng cười một tiếng: “An phu nhân, sau khi Đông Bình Hầu tới phúng viếng thê tử của ta đã rời đi rồi.” Có đánh chết ông cũng không thể nói cho An phu nhân biết Đông Bình Hầu vẫn còn ở trong Triệu phủ.

An phu nhân nhìn Triệu Hoài cười lạnh: “Ngươi dám gạt ta, ta sẽ không để yên cho ngươi!’

“Là thật mà, không tin phu nhân đến Tiền viện kiểm tra xe ngựa đi, đâu còn ở đây.”

“Không có ở đây sao? Ngươi cho ta là đứa bé ba tuổi sao, chẳng lẽ ngươi không biết cách sắp xếp cho người nào đó đánh xe ngựa của Hầu gia đi chỗ khác?” An phu nhân cười lạnh, nâng một vật trong tay mình lên quơ quơ trước mặt Triệu Hoài, cắn răng nghiến lợi nói: “Đây chính là tín vật bên người của Hầu gia nhà ta, cho dù mạng lão ta có mất thì cũng không dám rời nó đâu, ngươi dám nói ông ta đi rồi sao? Lừa ai đó!”

Dĩ nhiên Triệu Hoài biết đó là vật của Đông Bình Hầu, đầu óc lập tức trống rỗng, làm sao lại đúng lúc bị An phu nhân nhặt được như thế chứ?

An phu nhân không nhìn Triệu Hoài nữa, đẩy ông ta qua một bên rồi nói với bà tử: “Để lão nương vào bên trong lục soát!”

Một vài bà tử dẫn đầu vào trong viện, An phu nhân theo sát phía sau.

Lúc mọi người vừa đi tới cửa phòng thì nghe thấy giọng rên rỉ của nam nữ, lúc này Triệu Hoài đi cũng không được mà không đi cũng không xong, ông ta đi lòng vòng tại chỗ.

Nếu đi, lúc đó Đông Bình Hầu không nhận thì sao? Không phải nữ nhi của ông mất sự trong sạch vô ích sao? Nếu không đi thì sẽ bị An phu nhân nắm lấy đánh chết đúng chứ?

Vân Hi nhìn Triệu Hoài chật vật ở phía trước thì cười lạnh: “Ông ta bị đánh là đáng đời, bây giờ chúng ta phải nhanh chóng đi tìm Ngọc Nga tỷ, hôm nay ầm ĩ như thế, nhất định Triệu gia sẽ gặp chuyện không may. Bảo Ngọc Nga tỷ thu dọn đồ cưới của cô cô một chút, tránh lúc mọi người hỗn loạn lại có kẻ tiểu nhân thuận tay cầm đi mất.”

“Tiểu thư nói rất đúng, chúng ta đến Thiên viện đi. Triệu đại tiểu thư trúng xuân dược, cũng không biết có đỡ hơn chút nào chưa.”

Hai người yên lặng rời đi, chạy về phía linh đường ở Thiên viện của Triệu gia.

An phu nhân nghe những âm thanh khiến người ta đỏ mặt kia, bà tức giận đến mắt đỏ ngầu, giận giữ gầm lên một tiếng: “Phá cửa cho lão nương!”

Lệnh vừa nói ra, mấy bà tử đồng loạt đạp cửa xông vào, chỉ thấy giường nhỏ trong phòng cùng chiếc màn không ngừng lắc lư, loáng thoáng bên trong có hai người, y phục của nữ nhân kia đều bị ném đầy trên đất. Tà âm bắt đầu truyền đến từ bên trong.

An phu nhân giận tím mặt xông lên thẳng tay kéo màn xuống.

Trên giường chính là cảnh xuân cung* ướt át khiến tất cả bà tử đều cả kinh.

An phu nhân chớp mắt mấy cái, đột nhiên cười ha hả, vừa cười vừa vỗ tay, tâm tình thật tốt đi ra ngoài, lúc thấy Triệu Hoài đang lưỡng lự đứng ở cửa thì tiến đến vỗ vai ông ta: “Chúc mừng Triệu đại nhân, chúc mừng Triệu đại nhân nhé, mười tháng sau, di nương nhà ngươi sẽ lại sinh cho ngươi chất tử đó, ha ha ha ha…”

Lúc này ở phía đường nhỏ của Tiểu Cúc Hiên, Đông Bình Hầu cũng đi tới, vừa đi vừa hỏi người ta có thấy miếng ngọc bội ông làm mất hay không.

An phu nhân chạy lên ôm tay ông ta, vui vẻ ra mặt: “Tướng công, người tới Triệu phủ cũng không đưa thiếp tới, vi thê cũng muốn tiễn Triệu phu nhân một đoạn mà.”

Đông Bình Hầu bị hành động của phu nhân làm cho ngẩn người, nhưng thấy bà đang vui vẻ, tâm tình của mình cũng vui vẻ theo, ông vỗ vỗ tay bà: “Cũng không phải sợ nàng mệt sao.”

Mà Triệu Hoài cũng kinh ngạc không giải thích được, làm sao Đông Bình Hầu lại ở ngoài thế kia? Vậy người bên trong là ai? Đầu ông như nổ tung, lập tức nhấc chân xông vào bên trong.

Bà tử An thị mang tới cũng vừa đi vừa cười, thấy Triệu Hoài thì nháy mắt, chúc mừng Triệu đại nhân


/96

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

[email protected]

DMCA.com Protection Status